07. Thói quen ân cần

21/03/201201:35(Xem: 13037)
07. Thói quen ân cần
THÓI QUEN ÂN CẦN
Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma
Anh dịch: Jeffrey Hopkins
Chuyển ngữ: Tuệ Uyển - 11/01/2012


Lòng ân cần không báo đáp lại
cân nặng hơn mộtngọn núi cao hay đại dương bao la.
-TÔNG KHÁCH BA, Đại luận Con Đường Tiệm Tiến -

dalialama-010231240Khichúng ta đã quán chiếu thông khắp những bước trước, nhận ra tất cả chúng sinhnhư những thân hữu hay người nuôi dưỡng qua sự tương tục của những kiếp sống vàđánh giá đúng những sự ân cần có chủ tâm và vô tư, chúng ta sẽ thật sự thấy rằngchúng ta phải đáp lại sự ân cần tử tế của họ. Nhưng chúng ta hỗ trợ họ như thế nào? Bất kể loại phồn vinh nào chúng ta có thể đem lại cho họ trong vòng xoaysinh, già, bệnh, và chết, nó sẽ chỉ là tạm thời và nông cạn. Sự hỗ trợ sâu xa nhất là đưa họ đến hạnh phúcchân thật, mục tiêu căn bản cho kiếp sốngnày đến kiếp sống khác. Cung cấpnhững cơ hội cho người khác cải thiện điềukiện sống tạo sự giúp đỡ cần thiết và tạm thời, nhưng bằng việc dạy cho ngườikhác những sự thực tập đặc thù về tâm thức, trái tim, và thân thể, thì có thểđưa họ đến giác ngộ. Sự đền đáp vĩ đạinhất đối với lòng ân cần của người khác là việc giải thoát khỏi tất cả những loạikhổ đau:

THIỀNQUÁN

1- Quan tâm điềunày:

Mẹ tôi - hay ngườithân nhất - trong kiếp sống này là mù và không ở trong trường hợp tâm thức tốt nhất. Bà đang bước đi trên bờ mé của một mỏm đá ghêsợ mà không có người hướng dẫn, thật kinh khủng nếu tôi, đứa con của bà,khôngchú ý đến và đảm nhận nhiệm vụ giúp đỡ cho bà.

2- Mở rộng mô thứcnày:

Tất cả chúngsinh suốt khắp không gian và thời gian đã từng là mẹ tôi, bảo vệ tôi với lòng ân cầnrộng lớn, tất cả không biết những gì phải buông bỏ và những gì nên tiếp nhậntrong thái độ của họ nhằm để tạo nên sự hạnh phúc của chính họ. Không có sự hướng dẫn tâm linh, tất cả đangbước trên bờ mé của mỏm đá khổ đau kinh khiếp trong vòng sinh tử luân hồi. Thật khiếp sợ để biết rằng mỗi bước đã đưa họđến gần hơn với những điều bất hạnh, và tôi đã không quan tâm đến lợi íchcủa họ mà chỉ lo cho sự giải thoát của riêng tôi.

Trụ lại một lúcvới nhận thức của mình về hoàn cảnh hiểm nghèo của họ, cảm thấy sự tác động củanó. Cho phép chính mình quan tâm đếnhoàn cảnh của mọi người. Nếu điều này dường như lờ mờ, quán chiếu trên nhữngngười đặc thù ở trong một hoàn cảnh kinh khủng như vậy, và rồi thì mở rộng cảmgiác mãnh liệt của mình đến mọi người.Việc trau dồi thành công các bước trước đó với sự quan tâm đến những cá nhân con người làm cho điều này cóthể hiện thực.

3- Tự hứa nguyện đến lợi ích của những ngườikhác. Giống như họ đã từng chăm sócchúng ta trong kiếp sống này và những kiếp sống khác như một người thân nhất,hay bằng việc cung cấp cho chúng ta với những sự phục vụ cần yếu, quyết tâm hỗtrợ họ trong bất cứ cách nào thích hợp:

Tôi sẽ làm bất cứđiều gì tôi có thể vì những chúng sinh này - những thân hữu nuôi dưỡng chínhtôi - đang ngặt nghèo vì khổ đau như vậy.

4- Quán tưởngcúng dường nhiều hình thức hạnh phúc đến những chúng sinh.

Cuối cùng, một cảmnhận chân thành về đền đáp sẽ trở thành ý thức đầu tiên của chúng ta đến ngườikhác, và là nền tảng trong những mốiquan hệ của chúng ta.


Nguyêntác: The Third Step: Returning Kindness
Ẩn Tâm Lộ ngày 13/01/2012
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2011(Xem: 11148)
Chúng tôi đến thăm Thầy vào một buổi chiều cuối tháng Tư. Trời Cali bắt đầu vào Hạ nhưng vẫn còn cái se lạnh của mùa Xuân chưa hết. Thầy ra cửa đón chúng tôi tại một ngôi chùa ngập bóng cây ở thành phố Pomona. Mới cách đây hơn một tiếng đồng hồ, chúng tôi còn hòa vào dòng xe tấp nập trên các xa lộ mà giờ như lạc vào một khung cảnh yên bình, ít xe cộ và người qua lại. Cảnh chùa chiều thứ Sáu thật yên tĩnh, không một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng lá rì rào.
11/04/2011(Xem: 32650)
Giác ngộ là sự hiểu biết đúng như thật; giải thoát là sự chấm dứt mọi phiền não khổ đau. Chỉ có sự hiểu đúng, biết đúng mới có sự an lạc và hạnh phúc...
10/04/2011(Xem: 28056)
Mục đích giáo dục của đức Phật là làm thế nào để đoạn trừ, hay tối thiểu làm giảm bớt những khổ đau của con người, đưa con người đến một đời sống an lạc và hạnh phúc...
05/04/2011(Xem: 16210)
Chúng tôi xin lược tóm trình bày, qua sự tường thuật của các báo chí Tây phương trong nhiều năm qua, để quý độc giả Phật tử xa gần biết rõ vềcác biến cố “Pháp nạn” xảy ra tại nước Phật giáo Tây Tạng hơn 50 năm trước dưới chế độ cai trị tàn bạo của chính quyền Trung Cộng.
03/04/2011(Xem: 13202)
Tri ân Alan Kartly và con gái – Australia – đã gửi tặng nguyên tác tiếng Anh On Truth. ÔNG KHÔNG. Con người vĩ đại nhất trong tất cả những con người giải thoát đã luôn luôn giảng thuyết bằng sự đơn giản và sự rõ ràng lạ thường. Đây là bản chất của Sự thật, và đó là bản chất của Krishnamurti.’ Larry Dossey, M.D.
02/04/2011(Xem: 14790)
BernardBaudouin, một nhà nghiên cứu Phật giáo người Pháp, đã chọn ra 365 lời phát biểuthuộc nhiều đề tài khác nhau của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma từ một số sách và các bàithuyết giảng của Ngài để xuất bản một tập sách với tựa đề Trí tuệ của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma trongmột quyển sách nhỏ, 365 tư tưởng và suy tư hàng ngày(Le petit livre de Sagesse du Dalai-Lama, 365pensées et méditations quotidiennes,Marabout, 2002).
02/04/2011(Xem: 14525)
..."Phật sự" - hai chữ này là dạy học, hiện nay đã biến chất rồi, hai chữ này đã biến chất rồi. Biến thành cái gì vậy? Siêuđộ cho người chết gọi là Phật sự, điều này ở trong Phật giáo không có, trong kinh điển không có. Phật sự là dạy học, chính là giáo dục. Chỉ mộtviệc này.
29/03/2011(Xem: 22559)
Các đóng góp tri thức mang tính toàn cầu của các học giả Anh quốc đã góp phần to lớn trong việc giúp cho cộng đồng thế giới biết rõ được con đường minh triết cũng như các giá trị văn hóa...
24/03/2011(Xem: 25851)
Chính là nhờ vào con đường tu tập, vào sự bứng nhổ tận gốc rễ cái ảo tưởng rằng ta là một cá thể riêng biệt mà ta tìm lại được hạnh phúc chân thật sẵn có trong ta.
22/03/2011(Xem: 15693)
Bản tin ngắn trên báo điện tử, về một con chó hai tuổi, ở thành phố Des Moines, Washington, Hoa Kỳ, chắc đã rơi vào quên lãng. Thế giới này, bao sự việc tưởng trời long đất lở, mà rồi cũng lặng trôi theo thời gian, xá chi chuyện con chó nhỏ! Một buổi trưa chủ nhật, con Rosie, giống Newfoundland, ra khỏi vườn nhà, rong chơi ngoài đường phố. Có người trông thấy, từ bi gọi cảnh sát (có lẽ vì không muốn con chó bị xe cán). Cảnh sát tìm thấy Rosie, lớn tiếng bảo nó “Về nhà!” nhưng Rosie phản ứng, gầm gừ khi cảnh sát tiến đến gần. Sau đó, con chó phóng qua đường, chạy vào vườn trước một căn nhà đang mở cổng. Cảnh sát vào theo nhưng Rosie tỏ sự bất mãn quyết liệt hơn, là sủa ầm ĩ! Theo lời cảnh sát, họ cảm thấy vì sự an toàn của công cộng nên phải bắn chết con Rosie!