THÓI QUEN ÂN CẦN Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma Anh dịch: Jeffrey Hopkins Chuyển ngữ: Tuệ Uyển - 11/01/2012
Lòng ân cần không báo đáp lại cân nặng hơn mộtngọn núi cao hay đại dương bao la.-TÔNG KHÁCH BA, Đại luận Con Đường Tiệm Tiến -
Khichúng ta đã quán chiếu thông khắp những bước trước, nhận ra tất cả chúng sinhnhư những thân hữu hay người nuôi dưỡng qua sự tương tục của những kiếp sống vàđánh giá đúng những sự ân cần có chủ tâm và vô tư, chúng ta sẽ thật sự thấy rằngchúng ta phải đáp lại sự ân cần tử tế của họ. Nhưng chúng ta hỗ trợ họ như thế nào? Bất kể loại phồn vinh nào chúng ta có thể đem lại cho họ trong vòng xoaysinh, già, bệnh, và chết, nó sẽ chỉ là tạm thời và nông cạn. Sự hỗ trợ sâu xa nhất là đưa họ đến hạnh phúcchân thật, mục tiêu căn bản cho kiếp sốngnày đến kiếp sống khác. Cung cấpnhững cơ hội cho người khác cải thiện điềukiện sống tạo sự giúp đỡ cần thiết và tạm thời, nhưng bằng việc dạy cho ngườikhác những sự thực tập đặc thù về tâm thức, trái tim, và thân thể, thì có thểđưa họ đến giác ngộ. Sự đền đáp vĩ đạinhất đối với lòng ân cần của người khác là việc giải thoát khỏi tất cả những loạikhổ đau:
THIỀNQUÁN
1- Quan tâm điềunày:
Mẹ tôi - hay ngườithân nhất - trong kiếp sống này là mù và không ở trong trường hợp tâm thức tốt nhất. Bà đang bước đi trên bờ mé của một mỏm đá ghêsợ mà không có người hướng dẫn, thật kinh khủng nếu tôi, đứa con của bà,khôngchú ý đến và đảm nhận nhiệm vụ giúp đỡ cho bà.
2- Mở rộng mô thứcnày:
Tất cả chúngsinh suốt khắp không gian và thời gian đã từng là mẹ tôi, bảo vệ tôi với lòng ân cầnrộng lớn, tất cả không biết những gì phải buông bỏ và những gì nên tiếp nhậntrong thái độ của họ nhằm để tạo nên sự hạnh phúc của chính họ. Không có sự hướng dẫn tâm linh, tất cả đangbước trên bờ mé của mỏm đá khổ đau kinh khiếp trong vòng sinh tử luân hồi. Thật khiếp sợ để biết rằng mỗi bước đã đưa họđến gần hơn với những điều bất hạnh, và tôi đã không quan tâm đến lợi íchcủa họ mà chỉ lo cho sự giải thoát của riêng tôi.
Trụ lại một lúcvới nhận thức của mình về hoàn cảnh hiểm nghèo của họ, cảm thấy sự tác động củanó. Cho phép chính mình quan tâm đếnhoàn cảnh của mọi người. Nếu điều này dường như lờ mờ, quán chiếu trên nhữngngười đặc thù ở trong một hoàn cảnh kinh khủng như vậy, và rồi thì mở rộng cảmgiác mãnh liệt của mình đến mọi người.Việc trau dồi thành công các bước trước đó với sự quan tâm đến những cá nhân con người làm cho điều này cóthể hiện thực.
3- Tự hứa nguyện đến lợi ích của những ngườikhác. Giống như họ đã từng chăm sócchúng ta trong kiếp sống này và những kiếp sống khác như một người thân nhất,hay bằng việc cung cấp cho chúng ta với những sự phục vụ cần yếu, quyết tâm hỗtrợ họ trong bất cứ cách nào thích hợp:
Tôi sẽ làm bất cứđiều gì tôi có thể vì những chúng sinh này - những thân hữu nuôi dưỡng chínhtôi - đang ngặt nghèo vì khổ đau như vậy.
4- Quán tưởngcúng dường nhiều hình thức hạnh phúc đến những chúng sinh.
Cuối cùng, một cảmnhận chân thành về đền đáp sẽ trở thành ý thức đầu tiên của chúng ta đến ngườikhác, và là nền tảng trong những mốiquan hệ của chúng ta.
Nguyêntác: The Third Step: Returning KindnessẨn Tâm Lộ ngày 13/01/2012
Đây là một vùng đất huyền bí và diệu kỳ nhất trên thế giới. Trên rìa của Hy Mã Lạp Sơn, trên góc cạnh sâu kín nhất của Ấn Độ, tôi đã du hành nửa vòng trái đất để đến nơi này, đến nơi trú ngụ của một bậc hiền nhân được cho là hóa thân của Đức Phật, Đức Thánh Thiện Đạt Lai Lạt Ma.
Nói đến chùa, không thể không nhắc đến Huế. Cố đô là nơi có mật độ chùa chiền thuộc loại cao nhất Việt Nam với trên một trăm ngôi chùa lớn nhỏ. Lần nào đến Huế tôi cũng đến thăm, lễ Phật và thưởng ngoạn tại ít nhất là 1 ngôi chùa.
Tháng trước tôi đến dự đám giỗ bố của một người bạn tại ngoại ô thủ đô Hà Nội. Tôi thật bất ngờ khi ở đây có phong tục ăn thịt chó vào ngày giỗ. Mô Phật! Hơn thế nữa, cả nhà lại trực tiếp giết thịt chó tại nhà, tức trực tiếp sát sinh chứ không phải đi mua ngoài chợ. Mô Phật! Đặc biệt hơn cả là chủ nhà giết chính con chó thân yêu mà họ nuôi bấy lâu nay. Thật hết chỗ nói!
Hồi nãy, trước khi ra thiền đường, tôi có hỏi thị giả còn mấy phút. Thị giả nói còn mười phút. Mười phút là nhiều hay ít? Và mình sử dụng mười phút đó như thế nào?
Thưaquý lãnh đạo tâm linh kính mến, quý vị lãnh đạo tổ chức Templeton quý mến và dĩnhiên là những người anh em trên căn bản nhân loại thân mến!
Ngôiđền nổi tiếng này, một ngôi đền lịch sử với những khuôn mặt thời đại, với nhữngnụ cười mĩm. Mặc dù tôi không thấy từngkhuôn mặt của mỗi người, nhưng dường như là không có khuôn mặt nào biểu lộ mộtsự sân hận hay không vui nào đấy.
Tâm chúng ta thêu dệt tạo tác nên mọi điều, nhiều khithật khó lường. Đôi khi nó cất chứa những thông tin vô nghĩa và vứt bỏ nhữngthông tin hữu ích. Tôi luôn nhắc nhở học trò và bạn bè rằng, đừng lưu lại trongtâm những điều vô nghĩa, cuộc sống của bạn rất ngắn ngủi, và khả năng ghi nhớ củatâm bạn cũng rất hữu hạn cho cuộc sống ngắn ngủi này mà thôi. Hãy để dành tâmmình cho những điều hữu ích, đó là những điều giúp bạn trưởng dưỡng một tâmthái lạc quan tích cực thay vì những ảnh hưởng tiêu cực
... Người ta sinh ra đời không khác gì trái cây ở trên cành: có những trái lớn, có những trái nhỏ; có những trái xanh, có những trái già... Những trái cây ấy đã có lúc sinh ra tức có ngày rụng xuống: trái rụng trước, trái rụng sau... nhưng rồi trái nào cũng phải rụng xuống hết. Rụng xuống để biến thành cành hoa thơm hay rụng xuống để biến thànhcây cỏ dại... nhưng rồi trái nào cũng phải rụng xuống hết. Con người đã có sanhđều có chết. Chết để mà sanh theo nghiệp lực thiện ác, khổ vui, xấu tốt.
Một trong những biểu tượng của Đạo Phật, Đức Phật Gautama ngồi thiền với bàn tay trái để ngửa trên đùi Ngài, trong khi tay phải chạm đất. Những năng lực ma quỷ đã cố gắng để đẩy Ngài ra khỏi chỗ ngồi, bởi vì vua của chúng, Ma vương, cho rằng vị trí ấy ở dưới cây bồ đề (cây của giác ngộ).
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.