Ích kỷ

24/03/201103:34(Xem: 17955)
Ích kỷ

SỐNG VỚI TÂM TỪ
Sharon Salzberg, Nguyễn Duy Nhiên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Tâm hỷ: Một niềm vui giải thoát

Ích kỷ

Ích kỷ là một thái độ bảo vệ và che giấu những gì mình có, vì sợ phải đem ra chia sẻ với người khác. Một người ích kỷ thì không bao giờ có được khả năng chia sẻ! Sự ích kỷ được biểu hiện bằng một tâm hồn bần tiện và thu hẹp, nó khiến ta trở nên thích chiếm hữu và bị dính mắc. Ta không bao giờ muốn bất cứ ai nghe hoặc biết gì về những cái mang lại cho ta hạnh phúc, trừ khi bị bắt buộc.

Chúng ta có thể ích kỷ trong nhiều lãnh vực khác nhau, như là: bạn bè, tài vật, học hành, sáng kiến, và ngay cả những cá tính như là thông minh và vẻ đẹp. Khi ta muốn chỉ mỗi mình ta được độc quyền về chúng thôi, ta sẽ bực tức khi thấy có một người nào khác cũng được điều ấy. Ta không muốn một ai khác ngoài ta có cái mà mình đang có. Trong những lúc đi dạy chung với các bạn đồng sự, tôi thường có kinh nghiệm này. Mỗi khi tôi nghe một người bạn đồng sự viện dẫn một câu nào thú vị mà tôi vừa khám phá, hoặc kể một câu chuyện tôi dự định sẽ dùng trong bài nói chuyện của mình, tôi cảm thấy khó chịu. Thật là lạ lùng, tôi cũng có ý nghĩ muốn thu vét, tích trữ tuệ giác, như là tài sản riêng của tôi vậy!

Lòng ích kỷ tạo nên rất nhiều khổ đau. Sống trong tình trạng này, ta không bao giờ có hạnh phúc. Ta lúc nào cũng lo lắng, nhìn quanh quất, sợ người khác biết được những cái hay, cái đẹp mà ta muốn giấu riêng. Và ta cảm thấy rất khổ sở khi có ai khám phá được điều ấy. Tánh ganh tỵ và ích kỷ bắt nguồn từ sự ghét bỏ người khác và tham đắm vào đối tượng của mình. Tâm hỷ có một năng lực chuyển hóa và bứng nhổ được chúng tận gốc rễ. Nó giúp ta tìm được hạnh phúc và vui với những điều hay đẹp của người khác.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2025(Xem: 11458)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
05/02/2025(Xem: 10337)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
05/02/2025(Xem: 7804)
Trong cuộc sống chúng ta thường lẫn lộn giữa thực tế và ước mơ, thế nhưng ước mơ cũng có thể giúp chúng ta nhìn vào thực tế một cách thực tế hơn, hoặc ngược lại thì thực tế đôi khi cũng có thể khơi động và làm sống lại các ước mơ của mình trong quá khứ. Câu chuyện mà tôi sắp thuật lại dưới đây nêu lên các ước mơ của một người mẹ hiện lên với mình như một sự thực, và các ước mơ của một người con mãi mãi vẫn là ước mơ.
05/02/2025(Xem: 11335)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.
05/02/2025(Xem: 10435)
CÁC PHÂN KHOA PHẬT GIÁO Tôi viết bài này, xin chia sẻ đến những ai muốn quan tâm đến lãnh vực giáo dục trong Phật giáo, nhưng chưa có điều kiện để nghiên cứu.
04/02/2025(Xem: 6655)
Có một bài thơ khó hiểu trong Thiền Tông. Bài thơ có tên là Ngũ Vị, có khi gọi là Động Sơn Ngũ Vị, và có khi gọi là Ngũ Vị Quân Thần. Bài thơ khó hiểu phần vì dùng nhiều chữ xưa cổ, nhiều hình ảnh thi vị, và vì chỉ cho một số chặng đường tu học trong Thiền Tông. Bài này sẽ tham khảo nhiều giải thích để làm sáng tỏ bài thơ này.
03/02/2025(Xem: 7717)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.
03/02/2025(Xem: 6570)
Nói một cách nôm na dễ hiểu là không sợ hãi, nhìn thời cuộc phát triển hay suy tàn mà lòng không sợ sệt. Vô bố úy là hạnh, là pháp tu, pháp thí ngôn ngữ văn tự nghe thì dễ nhưng thực hành chẳng hề dễ tí nào. Thế gian dễ được mấy ai? Các ngài viết được, nói được và làm được. Phật môn xưa nay đời nào cũng có. Phật giáo cũng như thời vận quốc gia lúc suy lúc thịnh, lúc hưng lúc mạt. Các ngài chẳng những tự thân vô úy mà còn bố thí vô úy, dạy người vô úy, truyền cái tinh thần vô úy đến mọi người, mọi loài. Còn chúng ta học được, cảm nhận được, thọ nhận được bao nhiêu là tùy thuộc vào phước đức, căn cơ và bản lãnh của mỗi cá nhân.
01/02/2025(Xem: 6435)
Trong giao tiếp xã hội, chúng ta thường nghe những hình thức khen và chê. Có người tự khen mình học giỏi, kinh doanh thành công, và rồi chê người khác học kém, kinh doanh thất bại. Đôi khi trong tứ chúng của Phật giáo cũng có người suy nghĩ rằng: "Tôi giỏi, người khác kém." Đừng nghĩ như thế. Đức Phật dạy rằng người tu hãy lo tu theo đúng chánh pháp, và đừng khen mình hay chê người.