9. Cảm thông và tha thứ

25/02/201102:45(Xem: 9596)
9. Cảm thông và tha thứ
 
CHÌA KHÓA SỐNG THANH THẢN
Lại Thế Luyện

CHƯƠNG III: VÀ VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH

9. Cảm thông và tha thứ

Làm thế nào để luôn tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn khi hằng ngày chúng ta vẫn luôn chung sống cùng người khác? Nhiều người luôn cảm thấy bực bội, khó chịu, tâm hồn không làm sao thanh thản được, vì họ nghĩ những mối quan hệ với người khác trong cuộc đời sao mà phức tạp quá!

Muốn thanh thản tâm hồn, trước hết chúng ta phải nhận thức được mối quan hệ giữa mình và người khác, hiểu được niềm vui của sự chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống của mình với người khác, cũng như đón nhận những điều mà người khác mang lại cho mình. Đó chính là chân lý giản đơn nhưng cũng là chân lý sâu sắc nhất của cuộc sống xã hội.

Phải biết trao tặng cho cuộc đời cả tâm hồn nhân ái của mình, chúng ta mới tìm thấy trạng thái thanh thản, hạnh phúc cho tâm hồn mình. Và khi đó, chúng ta mới có thể tiếp tục tìm thấy những điều mới mẻ, phong phú, sâu sắc cho tâm hồn mình. Trái lại, nếu lúc nào chúng ta cũng muốn ôm khư khư lấy mọi thứ cho riêng mình, chẳng hề muốn chia sẻ cho ai, thì tâm hồn của chúng ta ngày càng trở nên ích kỷ, cạn hẹp, không thể tìm được sự phong phú hay sâu sắc nào nữa!

Mỗi người chúng ta đều mang trong mình khả năng biết cảm thông và tha thứ cho người khác. Vấn đề bây giờ là chúng ta có nhận ra giá trị cùng ích lợi của việc tha thứ hay không? Và có quyết tâm sử dụng khả năng tiềm tàng ấy của mình hay không?

Chúng ta hãy thử nhìn lại chính bản thân mình mà xem, rất nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta đã từng mong muốn được cảm thông và tha thứ cho người khác. Thế nhưng, cũng rất nhiều lần, cái tôi ích kỷ và lòng tự ái nhỏ nhen đã ngăn cản chúng ta, khiến chúng ta không thể cảm thông hay tha thứ cho người khác được.

Những lúc tâm hồn bị rơi vào trạng thái tiêu cực như vậy, chúng ta hãy thử suy nghĩ về những điều sau đây:

  • Mình sống trong cuộc đời này đâu chỉ có cuộc sống của riêng mình. Cuộc sống của mình luôn nằm trong mối liên hệ với cuộc sống của những người khác. Vì vậy, liệu mình có nên chấp giữ mãi những lầm lỗi mà người khác đã gây ra cho mình hay không? Chính bản thân mình cũng rất nhiều lần làm tổn thương người khác, và cũng nhờ có sự cảm thông, tha thứ của người khác mà mình mới còn được sống cuộc sống ngày hôm nay, vậy mình còn lý do gì để mãi mang nặng trong tâm hồn những lầm lỗi của người khác?
  • Hãy thử lắng nghe cuộc sống quanh mình! Chúng ta sẽ nhận ra còn biết bao con người, biết bao hoàn cảnh cần được cảm thông, chia sẻ. Những hoàn cảnh, những tình huống mà chúng ta gặp hằng ngày luôn luôn đa dạng, phức tạp, nhiều khi chẳng có hoàn cảnh nào giống với hoàn cảnh nào. Chỉ có sự cảm thông, chia sẻ mới làm cho cuộc sống của mỗi người, dù trong hoàn cảnh nào, cũng sẽ trở nên nhẹ nhàng, dễ chịu và đáng yêu hơn. Hãy trầm tư suy nghĩ về ý nghĩa sâu sắc của sự cảm thông, sẻ chia những điều tốt đẹp mà mình có với người khác: Tâm hồn của mình sẽ ấm áp ra sao? Mình sẽ cảm nhận sợi dây nối kết thiêng liêng giữa bản thân mình và người khác trong cuộc sống là như thế nào?... Tất cả những điều đó có thể gọi là sự sâu sắc của tâm hồn!
  • Mỗi lần chúng ta đón nhận một điều gì đó tốt đẹp từ người khác, dù nhỏ thôi, chẳng hạn như một lời chào, một nụ cười thân thiện... là mỗi lần chúng ta phải suy nghĩ, tự hỏi rằng: mình nên làm gì để có thể cư xử tốt đẹp hơn nữa với những người khác trong cuộc sống? Cứ như vậy, vẻ đẹp và lòng tốt mà con người dành cho nhau trong cuộc đời này sẽ ngày càng được nhân rộng, lan xa thêm. Phải khiêm tốn nhìn nhận mình là một con người nhỏ bé, rằng mình đã từng nhận được biết bao sự cảm thông, nhận được biết bao điều tốt đẹp từ người khác đã sẻ chia với mình, chứ đừng bao giờ chỉ nghĩ mình là kẻ chỉ biết “cho” chứ không hề “nhận”. Thật ra, chính mình mới là kẻ “nhận” nhiều nhất! Vì ngay cả khi mình nỗ lực “cho” thật nhiều, thì điều lớn lao nhất mà mình sẽ được “nhận” lại chính là niềm vui, niềm hạnh phúc không gì so sánh được trong tâm hồn!
  • Một khi có cơ hội để giúp đỡ người khác thì đừng bao giờ bỏ qua! Bởi lẽ, giúp đỡ người khác là điều dễ dàng nhất để chúng ta tìm thấy sự cân bằng của tâm hồn mình trong cuộc sống. Thường thì chúng ta dễ có khuynh hướng chỉ biết “nhận” nhiều hơn là “cho” đi. Và nếu chỉ mãi “nhận” từ người khác như vậy, có thể chúng ta vô tình trở thành kẻ ích kỷ mà chúng ta không hay! Chính vì vậy, hãy cảm ơn cuộc đời quanh mình còn quá nhiều chuyện buồn khổ, quá nhiều những con người, những hoàn cảnh đang cần chúng ta cảm thông, chia sẻ. Chính những hoàn cảnh, những con người ấy đã tạo cơ hội cho chúng ta hiểu được giá trị của sự cảm thông, chia sẻ, nhất là hiểu được giá trị của tình yêu thương và hạnh phúc.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2017(Xem: 13886)
Ngay tại Việt Nam trong thời gian gần đây, đã xuất hiện sự kiện người xuất gia lễ lạy cha mẹ đã khuất. Vấn đề vừa nảy sinh từ hiện thực, đã tạo cho người viết thao thức về việc cần phải khảo cứu lại những tư liệu liên quan đến việc lễ lạy cha mẹ của người xuất gia, thông qua kinh, luật và điển tịch Phật giáo. Trong giới hạn đề tài, người xuất gia được hiểu là toàn bộ người xuất gia nói chung và lễ lạy theo cách hiểu là năm vóc sát đất (五 體 投 地).http://quangduc.com/a60471/nguoi-xuat-gia-van-de-le-lay-cha-me
05/04/2017(Xem: 13061)
Hôm nay là ngày Húy Kỵ thường niên cố Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tâm Hoàn, một bậc Long Tượng Phật Pháp mà các thế hệ tu sỹ Phật Giáo tại Bình Định thường tán dương nhắc nhở. Ngày 06 tháng 03 năm nay ( Đinh Dậu) còn đặc biệt hơn các năm khác là Đại Giới Đàn Phật Giáo Tỉnh Bình Định được khai mở với Hồng Danh của Ngài – Tâm Hoàn. Sư Anh biết là các Sư Em (xin được mượn cách gọi của Làng Mai như thế để chỉ cho tình Huynh Đệ, thứ lớp trước sau trong Tăng Đoàn) đang ưu tư nhất, hy vọng nhất, trang nghiêm thành kính nhất để chuẩn bị đăng đàn thọ giới, tâm trạng mà Sư Anh đã trải qua cách đây hơn 22 năm về trước. Với kinh nghiệm là người đi trước, giờ này Sư Anh tâm tình với các Sư Em về những gì các Sư Em cần tâm niệm, cần hướng đến, cần làm để xứng đáng đánh dấu một bước ngoặc mới trong hành trình tu học của mình.
05/04/2017(Xem: 17586)
Ngày 3.4.2017 tại chùa 정토사 - Jungtosa -Tịnh Độ, Hàn Quốc, đạo tràng Viên Ngộ Ulsan đã tổ chức buổi Talkshow giao lưu với MC Lâm Ánh Ngọc trong khóa tu An Lạc Hành của đạo tràng nhân chuyến làm việc của MC L.A.N tại xứ sở kim chi.
05/04/2017(Xem: 10376)
Cảnh sát là một nghề căng thẳng hơn rất nhiều nghề khác trong đời thường. Đôi khi, buổi sáng ra đi, không chắc gì buổi chiều đã toàn vẹn trở về. Tại một vài khu phố nổi tiếng bạo lực ở Hoa Kỳ, khi bóng đêm buông xuống, và những hoạt động mờ ám của xã hội trở nên dày đặc hơn, người cảnh sát có khi phản ứng chậm là chết; nhưng nếu phản ứng hấp tấp và bất cẩn, có khi lại gây ra những thương tích và tử vong oan ức. Do vậy, căng thẳng là bệnh thường nhất của cảnh sát.
04/04/2017(Xem: 13613)
"Khi hành giả niệm danh hiệu Phật đến mức nhứt tâm (không xen tạp), tất cả tâm là Phật, tất cả Phật là tâm. Tâm và Phật như là một. Tôi e rằng nguyên lí và cách thực hành nầy không phải ai cũng hiểu được. Tôi luôn luôn có khát vọng xiển dương những điều đó cùng với đại nguyện của đức Phật A-di-đà nhằm cứu độ tất cả chúng sanh. Làm sao tôi dám che giấu sự thật nầy và chỉ tiết lộ cho một mình ngài? Nếu nói có một chơn lí chỉ được kín đáo tiết lộ cho cá nhân, thì đó là pháp ngoại đạo, không phải Phật pháp. Tuy nhiên, dầu nói thế, lão đạo nầy có một pháp bí mật tuyệt vời của riêng mình. Hôm nay, do quí vị yêu cầu nên tôi không ngại n
04/04/2017(Xem: 14356)
Đây là câu hỏi rất quan trọng mà đại đa số Phật tử nữ thắc mắc về vấn đề chuyển nghiệp thân nữ, nhưng xưa và nay chưa có ai giải thích thỏa đáng về câu hỏi này? Chúng tôi chỉ là hàng hậu học vì có nhân duyên phải hoằng pháp lợi sinh nên không dám lấy vải thưa che mắt Thánh. Sư phụ chúng tôi là Hòa Thượng Thích Nhật Quang hiện là Trưởng ban quản trị Tổ đình Thiền phái Trúc Lâm Việt Nam, Trụ trị Tổ đình Thiền Viện Thường Chiếu, Viện trưởng Thiền Viện Trúc Lâm Trí Đức huyện Long Thành tỉnh Đồng Nai. Ngài năm nay 75 tuổi xuất gia tu học từ năm 7 tuổi, vậy mà chúng con hiếm thấy sư phụ trả lời Phật pháp trước công chúng, thỉnh thoảng vẫn có nhưng rất ít. Chúng con hỏi Ngài vì sao như vậy? Ngài nói, biển Phật pháp mênh mông nghĩa lý sâu sắc, tôi còn chưa thông suốt làm sao dám trả lời đúng sai.
04/04/2017(Xem: 9512)
Thường thì chúng ta phải thoát khỏi sự tự mãn mới có thể bắt đầu hành trình tâm linh. Thí dụ như một cơn khủng hoảng trầm trọng, sự đau khổ ê chề, hay sự mệt mỏi và chán chường cùng cực vì phải tới lui và tái diễn những vai trò càng lúc càng trở nên vô nghĩa: đó là những yếu tố thúc đẩy hành trình tâm linh (John Snelling, The Elements of Buddhism", p. 117). Câu chuyện sau đây có thể nêu rõ quan điểm nầy:
04/04/2017(Xem: 13604)
Trước mùa An Cư Kiết Hạ năm nay, (chúng con) chúng tôi có duyên lành viếng thăm các tu viện Phật giáo tại bang Ladakh- India, được cơ hội thân cận các vị LạtMa nơi này và sống hòa mình với thiên nhiên của núi rừng Himalaya thanh khiết.
03/04/2017(Xem: 11829)
Phật giáo không gặp nhiều khó khăn khi phải chấp nhận sự tin tưởng của quần chúng địa phương về thần thánh, ma quỉ hay các vấn đề tâm linh khác. Thần thánh hay ma quỉ cũng chịu sự chi phối của luật nghiệp báo và các luật khác trong thiên nhiên. Thế giới của Phật gíáo đủ rộng để bao gồm các chúng sanh nầy. Phật giáo có thể chấp nhận một số cách thờ phượng, một số không thích hợp và bị loại bỏ, một số có thể được tiếp thu và hòa nhập phần nào trong tổng thể Phật giáo. Những tin tưởng và thờ phượng nầy có thể đóng vai trò quan trọng trong nếp sống của dân địa phương, nhứt là tại các xứ Á châu.
02/04/2017(Xem: 12358)
1) Xin ngài cho biết thuyết tái sanh trong Phật giáo làm việc như thế nào? Trà lời: Tất cả những kinh nghiệm về thân và tâm của chúng ta, trong đời nầy cũng như đời quá khứ và tương lai, đều do hành động (nghiệp) của thân khẩu ý trong quá khứ và hiện tại. Hành động lành đem đến kết quả mong muốn, sự tái sanh và đời sống tốt đẹp. Trong khi đó hành động xấu ác đem đến hậu quả bất thiện, sự tái sanh và đời sống không tốt đẹp. Chúng ta sẽ liên tục tái sanh theo nghiệp báo, trong vòng luân hồi, cho đến khi nào đạt được sự giác ngộ tối hậu.