3. Sống lạc quan

25/02/201102:45(Xem: 12275)
3. Sống lạc quan
 
CHÌA KHÓA SỐNG THANH THẢN
Lại Thế Luyện

CHƯƠNG II: THÊM CHÚT NGHỊ LỰC

3. Sống lạc quan

Những va chạm, cũng như những bi kịch của cuộc sống luôn xảy đến với bất cứ ai, với những người lạc quan nhất, cũng như với cả những người bi quan. Nhưng sự khác nhau là ở chỗ, những người lạc quan luôn biết vượt qua những bi kịch đó hơn là những người bi quan.

Những người lạc quan, nhờ nhận thức được tầm quan trọng của việc rút kinh nghiệm từ những thất bại trong quá khứ, nên họ học tập được những bài học quý giá, vượt qua được những trở ngại để rồi từ đó tiếp tục vươn lên. Những người bi quan thì trái lại, thường tìm mọi lý do để bào chữa cho những thất bại của mình, có khi họ còn tự thuyết phục mình rằng việc đó cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều để mà phải cố gắng, nên họ buông xuôi luôn cuộc sống của mình. Tuy nhiên, những người lạc quan không phải ngay từ lúc sinh ra là đã có ngay tính lạc quan quý giá như vậy, mà phải có quá trình rèn luyện. Dưới đây là một vài cách để bạn vượt qua những cạm bẫy của tính bi quan:

  • Đương đầu với những tư tưởng tiêu cực của bạn:

Bạn hãy bắt đầu bằng việc viết ra giấy bất cứ vấn đề tiêu cực nào đang gây rắc rối hoặc ngăn cản bạn đạt được “các mục đích cao đẹp” mà bạn cho rằng mình có thể đạt được một cách chính đáng. Chẳng hạn như: một cái xe mới mà bạn đang rất muốn mua nhưng chưa mua được; mái nhà dột chưa sửa sang lại được; một lô một lốc hoá đơn chưa thanh toán được; gia đình thiếu thốn, túng quẫn; ông “sếp” ở cơ quan có vẻ như đang trù dập bạn... hoặc bất cứ thứ gì mà bạn cho rằng đã đưa đẩy bạn vào “hoàn cảnh tồi tệ” như hiện tại.

Tiếp theo, bạn hãy viết ra trên phần còn lại của tờ giấy những điều mà bạn có thể cân nhắc lại một cách khách quan hơn. Có phải những chuyện này thực sự ngăn cản bạn cải thiện hoàn cảnh hiện tại, hay chúng luôn là nguyên nhân khiến bạn tự dập tắt ngọn lửa hăng hái của mình? Chỉ một khi bạn đánh giá đúng được những vấn đề vướng mắc của mình, thì bạn mới có thể xác định mình cần phải làm gì để tháo gỡ những vấn đề đó.

  • Thường xuyên theo dõi và bổ sung kế họach của mình:

Bạn có tập trung vào mục đích và lý tưởng sống của mình không? Bạn có thiếu lòng tự tin khi theo đuổi các kế hoạch nhằm đạt đến lý tưởng của bạn? Và liệu bạn có từ bỏ những kế hoạch của mình quá sớm ngay khi vừa chạm trán với những trở ngại đầu tiên? Bạn có bền lòng trước những trở ngại từ tuần này sang tuần khác không? Bạn có biết chấp nhận những khó khăn, thiệt thòi trước mắt để phấn đấu cho lý tưởng sống của mình không? Và liệu bạn có dễ dàng từ bỏ những kế hoạch tiếp theo khi đã đạt được một vài mục tiêu trước mắt?

  • Bạn có thực sự tin tưởng một cách đúng đắn vào chính bản thân mình không?

Những người bi quan thường trầm trọng hóa những vấn đề của họ một cách vô lý. Bạn hãy tự hỏi mình xem, mức thu nhập của mình hiện nay liệu có quá tồi? Hay vẫn có thể bảo đảm cho cuộc sống nếu như mình biết tiết kiệm và có kế hoạch chi tiêu một cách hợp lý hơn? Có đúng là “sếp” đang nhắm vào mình thật hay không?... Nhìn chung, bất cứ khi nào bạn có những suy nghĩ vô lý, bạn hãy chỉnh đốn lại những suy nghĩ của mình, bằng cách tìm kiếm những nguyên nhân và giải pháp hợp lý nhằm từng bước giải quyết vấn đề, hơn là cứ tìm cách đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc nôn nóng muốn rằng mình phải thành công ngay. Khi gặp nhiều trở ngại trong cuộc sống, bạn phải luôn nghĩ rằng chính mình hiểu rõ hơn ai hết về nguyên nhân của những trở ngại đó, và phải tin rằng mình sẽ tìm được giải pháp cho những trở ngại của mình. Hãy luôn nhớ rằng, những người lạc quan luôn học tập được kinh nghiệm quý giá từ những thất bại của họ, và họ biết dùng những kinh nghiệm này để thay đổi cuộc sống.

  • Không nhất thiết phải chú ý mãi vào những điều trở ngại:

Bạn hãy tự hỏi mình rằng, liệu có thực sự cần thiết không khi mình cứ phải hướng sự chú ý vào những điều trở ngại? Bất cứ ai cũng có thể vạch lá tìm sâu, nghĩa là bất kỳ ai cũng tìm thấy những điều khó khăn, tiêu cực ở xung quanh mình cả! Tuy nhiên, chẳng có lý do gì để chúng ta cứ mãi hướng sự chú ý của mình vào những trở ngại tiêu cực cả! Nếu bạn không thể thay đổi ngay những tình huống tồi tệ trong một sớm một chiều, thì cũng đừng chú ý mãi vào nó, cứ tạm chấp nhận nó và dần dần bạn sẽ thay đổi nó.

  • Vượt lên chính mình:

Sau mỗi lần đương đầu với nghịch cảnh, bạn hãy nhìn lại lòng tự tin của mình. Một khi có lòng tự tin, bạn sẽ nâng cao được khả năng đối phó với nghịch cảnh, thay vì cảm thấy bơ vơ và tuyệt vọng. Thường xuyên đối phó với nghịch cảnh sẽ giúp bạn chủ động tìm ra giải pháp khả thi cho những khó khăn của bạn. Như vậy, bạn trở thành một người có nghệ thuật sống lạc quan trong mọi hoàn cảnh và bạn xứng đáng gặt hái được những thành công chân chính trong cuộc đời.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2011(Xem: 21061)
Người đời thường nói: “Đời không Đạo, Đời vô liêm sĩ” nghĩa là: “Nếu cuộc đời mà thiếu Đạo Đức thì con người sẽ dã man độc ác không còn nhân cách”. Để giải thích và chứng minh câu này hôm nay tôi xin trình bày đề tài: “Phật Giáo với Đạo Đức”.
17/06/2011(Xem: 10082)
Mọi hình thức thiền định có ý ‎thức không là một sự việc thực sự: nó không bao giờ có thể là. Cố gắng có dụng ý khi thiền định không là thiền định.
14/06/2011(Xem: 14028)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh có những nghiên cứu riêng chỉ ra rằng, Việt Nam có vị Thiền sư Tăng Hội, lớn hơn cả Thiền sư Bồ Đề Lạt Ma - người mà chúng ta đang thờ là Sơ tổ Phật giáo - tới 300 tuổi. Nội dung này nằm trong bài giảng của Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Viện Nghiên cứu Tôn giáo - Hà Nội, ngày 18/1/2005 - "Lịch sử của Phật giáo ngày nay dưới cái nhìn tương tức".
12/06/2011(Xem: 13866)
Trong bối cành một thế giới đang hừng hực nóng từ lò lửa Trung Đông đến biên giới Thái-Miên, câu hỏi về sự hiệu nghiệm của tranh đấu theo phương pháp “Bất Bạo Động” bỗng trở nên quan trọng . Từ “Vô Vi” của Lão Tử đến “Bất Bạo Động” của Gandhi là một con đường dài dẫn chúng ta từ an sinh cá nhân đến tranh đấu cho xã hội. Và nói theo Marx thì có xã hội là có bất công. Nhất là khi nhìn vào cả hai xã hội Cộng sản và Tư bản ngày nay, con cháu của Marx lại càng phải vất vả tranh đấu chống bất công trường kỳ hơn cả Mao, thường trực hơn cả Trotsky, sáng tạo hơn cả Obama.
11/06/2011(Xem: 9001)
Người đàn ông tên Nhật Trung, sinh ra tại đất Long Khánh – Đồng Nai, nhưng sinh sống và lập nghiệp tại 1 vùng đất miền Trung. Ông là chủ 1 nhà hàng có tiếng chuyên phục vụ khách bằng các trò mua vui trên thân xác và tính mạng của những con vật tội nghiệp. Theo như ông kể: Vốn chưa từng biết ghê tay trước nhưng cảnh giết mổ nào, bản thân ông cũng là 1 kẻ “khát” cảm giác tra tấn, hành hạ các con vật để thỏa mãn sự hiếu kỳ của chính bản thân mình.
11/06/2011(Xem: 15100)
Chuyến bay Cathay Pacific Đài Bắc – Hong Kong từ từ hạ cánh. Từ trên cao nhìn xuống, Hong Kong là một thành phố có vô số tòa nhà cao tầng chen chúc mọc. Đồng hồ phi cảng chỉ đúng 11:30 sáng ngày 25 tháng 4. Đoàn xuất sĩ Làng Mai gồm 30 người được Tăng thân Hong Kong đón đưa về tu viện mới ở đảo Lantau. Tổng cộng có một chiếc xe hơi nhỏ và ba chiếc xe buýt 20 chỗ ngồi: một chiếc cho quý thầy, một chiếc cho quý sư cô và một chiếc chở hành lý, còn chiếc xe hơi thì chở Sư Ông (Sư Ông Làng Mai) và thị giả. Ba chiếc xe buýt nối đuôi nhau chạy theo xe Sư Ông hướng về chùa Liên Trì, làng Ngong Ping, đảo Lantau, Hong Kong.
08/06/2011(Xem: 16595)
Ngày nay, y theo lời dạy của Đức Từ Phụ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, khắp nơi nơi, Chùa chiền, Tu viện, Thiền viện hằng năm đều trang trọng tổ chức chu toàn cho tứ chúng được hội tụ về tham dự mùa an cư, sau đại lễ Phật đản.
03/06/2011(Xem: 13727)
Nghiệp là một khái niệm chủ yếu trong giáo lý Phật giáo mang nhiều khíacạnh tâm lý và triết học siêu hình thật sâu sắc và phức tạp, thế nhưng lại thườngđược hiểu một cách quá máy móc và đơn giản. Bài viết dưới đây sẽ cố gắng trìnhbày khái niệm căn bản này dưới các góc nhìn bao quát, khoa học và triết học hơn.
02/06/2011(Xem: 24304)
AYYA KHEMA sinh năm 1923 trong một gia đình người Do Thái tại Berlin. Bà trốn khỏi Đức sang Tô Cách Lan (Scotland) năm 1938, cùng với 200 trẻ em khác. Sau đó được đoàn tụ với cha mẹ bà tại Trung Hoa. Khi chiến tranh thứ hai bùng nổ, bà và gia đình bị đưa vào các trại giam tù binh của Nhật, và cha bà đã mất tại đó. Sau bà lập gia đình, có được một con trai và một con gái.