7. Những lúc đau khổ

25/02/201102:45(Xem: 13918)
7. Những lúc đau khổ
 
CHÌA KHÓA SỐNG THANH THẢN
Lại Thế Luyện

CHƯƠNG I: KHẮC PHỤC KHÓ KHĂN

7. Những lúc đau khổ

Đau khổ, chán đời... là những cảm nhận thường thấy khi chúng ta phải trải qua những cơn khủng hoảng trong cuộc sống. Khi gặp đau khổ, nhiều người rơi vào tuyệt vọng: trốn tránh đau khổ thì không được mà chống trả lại nó cũng không xong. Phải làm thế nào bây giờ? Bi kịch của muôn nỗi khổ đau trong cuộc đời cũng chính là ở đó!

Điều đáng tiếc là, nhiều khi thái độ trốn tránh, không dám nhìn nhận đau khổ chỉ càng khiến bạn cảm thấy đau khổ thêm. Còn chống trả lại đau khổ, bạn cũng chưa chắc tiêu diệt được hết mọi đau khổ, mà khi bạn cứ cố hành động trong nỗi tuyệt vọng như vậy, biết đâu chừng hành động của bạn còn có thể gây ra những nỗi hiểm nguy cho người khác và cho cả chính bạn.

Do đó, cách tốt nhất chính là tạm thời chấp nhận đau khổ, cam đảm nhìn nhận sự có mặt của nỗi đau khổ trong cuộc đời mình, rồi thì dần dần cảm giác đau khổ sẽ hoàn toàn thoát khỏi bạn. Tâm hồn của bạn sẽ lại nhẹ nhõm và vui tươi như thường thôi! Dưới đây là một vài bí quyết ngắn gọn nhưng rất hữu ích, giúp bạn xoa dịu những nỗi phiền muộn một cách nhanh chóng. Bạn hãy tìm một nơi tương đối yên tĩnh một chút và thực hành bài tập này:

  • Nhắm mắt lại và tưởng tượng bạn đang cho phép mọi nỗi phiền muộn trải đều khắp cơ thể bạn.
  • Đừng chống trả lại chúng gì hết, cứ tiếp tục để chúng trải đều khắp cơ thể bạn như thế.
  • Hãy tưởng tượng bạn đang gắn cho mỗi đau khổ của bạn một màu sắc nào đó mà bạn yêu thích: màu xanh lá cây, màu cam, màu vàng, màu xanh nước biển hoặc bất cứ màu gì cũng được, miễn là bạn phải vô cùng thích thú với màu bạn chọn.
  • Hãy cố gắng làm cho những nỗi đau khổ của mình đang dàn trải khắp cơ thể trở nên mềm mại, uyển chuyển hơn. Bạn hình dung mình đang uốn nắn những nỗi khổ ấy nhỏ lại, nhẹ lại, mềm nhũn đi (y như thể bạn đang chơi nghịch đất sét hồi nhỏ vậy!) và bạn đang dần dần êm dịu thoát ra khỏi chúng!
  • Bạn hãy làm một cuộc thử nghiệm thay đổi kích cỡ, màu sắc, vị trí của những nỗi phiền muộn của bạn.
  • Hãy thay đổi cách nghĩ của bạn về sự đau khổ đó, hãy đơn giản hoá nó đi, làm cho nó trở nên bình thường, nhẹ nhàng hơn!
  • Hãy nghĩ rằng, bạn có thể xoa dịu nỗi phiền muộn đó bằng chính tình yêu, sự cảm thông, bằng thái độ cao thượng bạn dành cho người khác...
  • Hãy làm bất cứ chuyện nhỏ nhặt gì, miễn là bạn cảm thấy thoải mái: uống một ly nước chanh; vừa đi tắm nước lạnh vừa mở một bài hát vui tươi và nghêu ngao hát theo tiếng nhạc; hoặc thậm chí đóng cửa phòng lại, vừa mở nhạc vừa nhảy tưng tưng; hoặc ăn bất cứ một món mình thích như: bún riêu, ổi chấm muối ớt, đùi gà quay...
  • Sau cùng, bạn hãy có một cuốn sổ tay thật xinh xắn, trong đó bạn ghi lại những kinh nghiệm mà bạn rút ra được từ sau những lần đau khổ, phiền muộn. Cuốn sổ này sẽ là tài sản vô giá của bạn, bởi kinh nghiệm càng có giá trị khi nó là kinh nghiệm do chính bạn đã trải qua!
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/09/2013(Xem: 11391)
Vào những năm 1974-1996, khi ấy tôi còn ở một ngôi chùa tọa lạc ngoại vi Thành phố. Trước đó, ngôi chùa nầy có một lần trùng tu lại, vì nguyên thủy của nó chỉ xây dựng bằng phương tiện vật liệu nhẹ như; mái, vách tôn, cột, kèo bằng gỗ thao lao, nền chùa lót bằng gạch tàu trông vẽ đơn sơ, mặt sân đất thoáng rộng, dân cư chung quanh còn thưa thớt lắm, nên không gian ở đây còn yên tĩnh hơn bây giờ nhiều.
07/09/2013(Xem: 15057)
Như cuộc sống hiện giờ có ba việc ăn, uống, thở, trong đó chúng ta lo việc nào nhiều nhất? Thường người ta lo ăn nhiều nhất. Tối ngày chạy lo ăn, nhưng thật ra nếu nhịn ăn mấy ngày có chết không? Không chết. Kế đó là uống, nhịn uống hai ba ngày mới chết. Ðến thở, nhịn bao lâu chết? Trong tích tắc, thở ra mà không hít vô là chết. Vậy mà người ta lại quan trọng ăn với uống, còn thở ra sao thì không biết. Rõ ràng việc tối quan trọng lại lơ là, còn việc không quan trọng thì dồn hết tâm lực vào đó. Như vậy mới thấy cái lầm lẫn của chúng ta thật đáng thương.
06/09/2013(Xem: 15683)
Lý số, đông y là nghề của bố chồng tôi. Không rõ nhờ cụ thực tài hay tại hành nghề miễn phí, không nhận thù lao của khách nên khách của cụ khá đông. Một ngày, năm đó tôi vừa 23 tuổi, có một vị khách đặc biệt đến nhà giữa lúc bố tôi đi vắng. Vị khách tướng tá khác phàm, râu tóc bạc phơ, cốt cách như một tiên ông. Cụ mặc chiếc áo dài the, đầu đội khăn đóng như bố chồng tôi vậy, tay cụ cầm gậy trúc và tự xưng là bạn của bố tôi mặc dù xưa nay tôi chưa hề gặp cụ bao giờ. Tôi mời cụ vào nhà.
04/09/2013(Xem: 13010)
Con người ta có nhiều cái sợ, như sợ già, sợ bệnh, sợ chết, sợ vợ hay chồng bỏ, sợ thất nghiệp, sợ nghèo, sợ đói, sợ nhiều thứ, v.v… Trong những cái sợ này có cả sợ ma. Không phải chỉ có con nít mới sợ ma mà nhiều người lớn cũng sợ ma. Muốn hết sợ ma thì cần phải suy tư về thực chất của sợ và ma.
04/09/2013(Xem: 24841)
Xuôi dòng Cửu Long đậu bến Elbe. Nếp Chùa Việt trên đất khách. Vom Mekong an die Elbe. Buddhistisches Klosterleben in der vietnamesischen Diaspora.
02/09/2013(Xem: 13376)
Ông hoàng tử Hạnh Phúc
30/08/2013(Xem: 16894)
Tâm Tình Dẩn nhập Cuộc đời ngày càng phức tạp, học Phật cũng như thế. Người học Phật ngày nay, trong thời buổi kinh tế thị trường, trăm hoa đua nở, tài liệu, kinh điển Phật Pháp, phương tiện thông tin đầy đủ và hữu hiệu, nên việc tìm hiểu, thực hành giáo Pháp, nếu muốn
29/08/2013(Xem: 17284)
Năm 1983: chúng tôi cạn kiệt khi mua xong đất làm tự viện mà còn thêm nợ nữa. Mảnh đất thật trơ trọi, không nhà cửa, một túp liều cũng không, Suốt mấy tuần lễ đầu chúng tôi phải ngủ trên cánh cửa cũ mua rẻ trong bãi phế liệu. Chúng tôi kê bốn góc gạch làm giường (dĩ nhiên làm gì có nệm – chúng tôi tu ở rừng mà!).
27/08/2013(Xem: 11990)
Khi Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận giải Nobel Hòa Bình 21 năm trước, ngài nói, "Tôi chỉ là một thầy tu giản dị". Nhưng tôi có thể nói với các bạn, khi tôi gặp ngài lần đầu tiên năm năm trước rằng ngài hơn là một thầy tu giản dị rất nhiều. Tôi vẫn nhớ lần viếng thăm ấy bởi vì đấy là những thời khắc đáng ghi nhớ nhất trong đời tôi và khi tôi gặp những sinh viên chưa tốt nghiệp của chúng ta, họ nói, "Ô, ông đã từng gặp những lãnh tụ thế giới, ông đã từng gặp những tổng thống, ông đã từng gặp những Khôi nguyên Nobel Hòa Bình. Nhưng ai là người hấp dẫn nhất và ấn tượng nhất mà ông đã từng gặp?" Và tôi nói, đấy phải là việc gặp gở với Đức Đạt Lai Lạt Ma.
23/08/2013(Xem: 16476)
Sau khì thành Đạo dưới cội Bổ Đề, Đức Phật vân du khắp nơi để diễn bày chân lý nhiệm mầu đến khắp nơi : "Cửa vô sinh bất diệt, đã mở cho tất cả chúng sanh. Hãy để cho ai có tai muốn nghe được hưởng trọn niềm tin tưởng"