4. Tuổi đẹp nhất đời người

2/24/201109:04(View: 13374)
4. Tuổi đẹp nhất đời người

VIẾT CHO CON GÁI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Tuổi đẹp nhất đời người

Ngày ... tháng ... năm ...
Con gái yêu của mẹ!
Hôm nay là sinh nhật con tròn mười lăm tuổi. Con đã ra dáng thiếu nữ rồi, càng lớn càng thêm xinh đẹp. Nhìn gương mặt hồn nhiên, tươi tắn của con, cha mẹ biết con là tài sản quý giá nhất, đẹp nhất mà cha mẹ từng có trong cuộc đời này.
Với bất cứ bậc cha mẹ nào cũng vậy, con cái bao giờ cũng là niềm hãnh diện, là kỳ vọng suốt đời của cả cha lẫn mẹ. Cha mẹ có bổn phận phải gìn giữ, chăm lo cho con cái.
Con gái tuổi mới lớn, sẽ có nhiều bỡ ngỡ trước cuộc sống, dễ mắc sai lầm. Tuy không phải lúc nào cha mẹ cũng ở bên cạnh con, nhưng con hãy hiểu rằng, từ thẳm sâu lòng mình, cha mẹ lúc nào cũng nghĩ về con, lo lắng cho con...
Lúc con còn nhỏ, mẹ thường dạy con biết lễ phép với người lớn, biết xin lỗi khi mình có lỗi, biết cảm ơn khi người lớn cho quà, biết hòa nhã với bạn bè cùng tuổi, biết thương những người nghèo khổ... Đó là những bài học căn bản đầu tiên để làm gười.
°°°
Giờ đây, con đã bước vào tuổi thiếu niên, con còn phải học thêm nhiều phẩm chất đáng quý mà bất cứ người phụ nữ tuyệt vời nào cũng đều phải có. Dù ngày nay xã hội có nhiều thay đổi, dù ngày nay chúng ta đã bước vào thời hội nhập kinh tế toàn cầu, nhưng vẻ đẹp nơi những đức tính cao cả của người phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa đến nay vẫn được đề cao hơn bao giờ hết: dịu dàng, đôn hậu, đảm đang, thủy chung, chịu thương chịu khó...
Mẹ rất thương con. Mẹ dạy con thói quen thức dậy sớm vào mỗi buổi sáng để cầm lấy cây chổi quét nhà. Mẹ dạy con cách nhặt rau, vo gạo. Mẹ dạy con biết cách giặt quần áo cho thật sạch, biết cách ủi áo quần cho thật thẳng.
Năm ngoái, vào dịp nghỉ hè, cả nhà mình có dịp về quê thăm ngoại. Cha mẹ dạy con phải biết yêu quê hương, yêu con người, yêu mảnh đất nơi mình sinh ra. Con phải biết trân trọng thành quả lao động nhọc nhằn của con người, yêu cánh đồng làm ra hạt lúa, biển làm ra hạt muối...
Dù ngày hôm nay, con được sống trong cảnh sung túc, nhưng cha mẹ mong con hãy nhớ, những ngày xưa cha mẹ đã chắt chiu từng hạt gạo nuôi con.
Một người con gái đang tuổi lớn như con cần có trách nhiệm đối với cuộc sống của bản thân, biết học cách tự đánh giá đúng mức về bản thân! Biết sống lành mạnh, tự nghiêm khắc với bản thân, không tự cao, không ích kỷ, không đua đòi...
°°°
Trong việc giáo dục con, mẹ không hề ép buộc con vào một khuôn thước cứng nhắc nào. Mẹ để cho con tự do lớn lên, tự do khám phá, học hỏi. Tuy nhiên, tuổi của con có thể còn nhiều ngây thơ và chưa có đủ những suy nghĩ chín chắn về nhiều vấn đề của xã hội. Với con gái yêu, mẹ rất quan tâm đến lối sống của con và có biết bao điều trăn trở trong lòng muốn nói cùng con.
Những người không được cha mẹ dạy dỗ những điều hay lẽ phải ngay từ khi còn bé thì khi lớn lên, họ có thể dễ dàng mang theo sai trong suốt cả cuộc đời.
Một người mẹ, đồng thời phải như là một người chị, luôn có những định hướng tốt nhất cho con gái mình. Người mẹ còn đồng thời phải là một người bạn, sẵn lòng chia sẻ với con tất cả những điều cần thiết để có thể giúp con trưởng thành. Bổn phận của mẹ là phải giúp con nhận ra được những lẽ phải, điều hay. Con sẽ trưởng thành dần dần theo năm tháng.
Mẹ mong con có thể đứng vững được giữa cuộc sống đầy năng động nhưng cũng đầy cám dỗ này!
Con gái yêu! Cuộc đời con người ta chỉ sống trên thế gian này có một lần duy nhất mà thôi! Hãy sống sao cho đẹp đẽ một cuộc đời, để chẳng bao giờ con phải tiếc nuối vì những năm tháng mình đã sống vô nghĩa.
Mẹ vui biết bao khi thấy con càng lớn càng học giỏi, xinh đẹp và có một tương lai tươi sáng!

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
12/5/2013(View: 18703)
Từ Tam Kỳ tôi về lại Đà Nẵng năm 1965 để hầu ôn Phổ Thiên và tiếp tục đi học tại trường trung học Phan Châu Trinh. Ôn cư ngụ tại Chùa Diệu Pháp, nhưng thường xuyên sinh hoạt tại Chùa Phổ Đà. Hai chùa cách nhau năm bảy căn nhà
12/3/2013(View: 88121)
Người ta thường nói :"Ăn cơm có canh, tu hành có bạn". Đối với tôi, câu nói này thật là quá đúng. Ngày nhỏ chưa biết gì nhưng từ khi làm Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử tôi đã thấy ích lợi của một Tăng thân. Chúng tôi thường tập trung thành từng nhóm 5,7 người để cùng nhau tu học. Giai đoạn khó khăn nhất là sau 75 ở quê nhà. Vào khoảng 1985, 86 các anh lớn của chúng tôi muốn đưa ra một chương trình tu học cho các Huynh Trưởng trong Ban Hướng Dẫn Tỉnh và những Htr có cấp nên đã tạo ra một lớp học Phật pháp cho các Htr ở Sàigòn và các tỉnh miền Nam. Nói là "lớp học" nhưng các Chúng tự học với nhau, có gì không hiểu thì hỏi quý Thầy, các Anh và kinh sách cũng tự đi tìm lấy mà học. Theo qui định của các Anh, Sàigòn có 1 Chúng và mỗi tỉnh có 1 Chúng. Chúng tu học của chúng tôi (Sàigòn) có tên là Chúng Cổ Pháp và phải thanh toán xong các bộ kinh sau đây trong thời gian tối đa là 3 năm:
11/29/2013(View: 35707)
Chúng tôi chọn viết đề tài dừng tâm sanh diệt là nhân có một Phật tử than: Trong đời tu hành của con có một chướng ngại mà con không vượt qua được, đó là những niệm tưởng lăng xăng. Nó quấy rầy luôn, cả những lúc nghỉ ngơi cũng không yên.
11/29/2013(View: 20385)
Gần đây, sau ngày Giáo Hội ra mắt cơ quan TTTT Trung ương, hàng loạt vấn đề nhạy cảm phơi bày mang tính méo mó của một số báo chí nói về những tu sĩ Phật giáo.
11/27/2013(View: 67965)
"Đức Đạt Lai Lạt Ma, Con Trai Của Tôi" là một tập tự truyện của Mẫu Thân Đức Đạt Lai Lạt Ma. Đây là một tập sách hấp dẫn do Cụ bà Diki Tsering, Mẹ của Đức Đạt Lai Lạt Ma kể lại những chi tiết sinh động trong cuộc đời của mình, từ một phụ nữ nông thôn bình thường, bỗng chốc đã trở thành một người đàn bà có địa vị cao nhất trong xã hội, làm Mẹ của Đức Đạt Lai Lạt Ma, người lãnh đạo quốc gia Tây Tạng.
11/22/2013(View: 12756)
Lâu lắm rồi, tôi không dám đọc báo chí, không dám nghe radio, không dám bật TV. Ừ, thì cứ coi như mình đứng ngòai thời cuộc, tách xa thực tế. Nhưng biết làm sao khi thỉnh thoảng những tin tức vẫn từ một ngõ ngách nào đó của truyền thông đưa đến những tin đau lòng. Những tin như cha mẹ bán con, người người bán nhau dưới hình thức này hay hình thức khác. Rồi học trò đâm chém nhau, nữ sinh băng hoại, trẻ em tử vong vì thuốc dởm, v.v… Lại đến những hình ảnh thảm thương của những vụ thảm sát trong học đường, thảm sát trong khu vực buôn bán. Kinh khủng hơn là những cơn bão lũ, những trận cuồng phong, động đất. Đằng sau những tin đó, biết bao nhiêu cuộc đời cuốn xoay trong gió lốc!
11/21/2013(View: 16985)
Bão Haiyan đã đi qua, nỗi đau của người dân Philippines và cộng đồng thế giới vẫn còn đó. Bão Haiyan đã làm cho 3.600 người Philippines thiệt mạng và hàng trăm ngàn người phải sống trong cảnh đói khát, không nhà. Một mất mát quá lớn.
11/21/2013(View: 10577)
Tháng 9 năm 2013, Glen James, một người vô gia cư (homeless), sống ở một nơi cư trú dành cho người không nhà (shelter) ở Boston. Ông bất ngờ kiếm thấy một cái ba lô (backpack) ai bỏ quên trong một thương xá. Ông vẫy tay chặn một viên cảnh sát lại và trao cái ba lô lượm được cho viên cảnh sát. Cái ba lô trong đó có chứa $2,400 tiền Mỹ và gần 40,000 chi phiếu du lịch (traveler’s check) cùng với sổ thông hành và một số giấy tờ cá nhân khác.
11/19/2013(View: 13270)
11/12/2013(View: 30585)
Bataan là thành phố chính của đảo Luzon, Philippines, dân số khoảng trên 600 ngàn người. Lịch sử của thành phố chỉ hai biến cố được thế giới biết đến nhiều, một lần trong đệ nhị thế chiến và lần thứ hai trong làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản vùng Đông Nam Á. Trong chiến tranh, trận phòng thủ Bataan là trận đánh cuối cùng trước khi liên quân Mỹ-Phi rút lui và trong làn sóng tỵ nạn, Bataan là nơi dừng chân của 300 ngàn người tỵ nạn, nhiều nhất đến từ Việt Nam. Ngoài ra, đảo Palawan với Làng Việt Nam nhiều huyền thoại cũng là nơi dừng chân của nhiều chục ngàn người Việt.