11. Cúng Dường Công Đức

06/01/201111:20(Xem: 17149)
11. Cúng Dường Công Đức

 

11
CÚNGDƯỜNGCÔNG ĐỨC

 

Cúng dườngcông đức với Bồ Đề Tâm giống như nhỏ một giọt nước vào biển, chừng nào biển cònhiện hữu thì giọt nước vẫn còn hiện hữu.

Cúng dườngvới Bồ Đề Tâm

HÃY CÚNG DƯỜNGvới lời cầu nguyện rằng, bằng việc nghe từng chữ của luận giảng này bạn có khảnăng chứng ngộ ngay tức thì, toàn bộ đường đạo đến giác ngộ, đặc biệt làbồ đề tâm. Hãy cầu nguyện rằng, mỗi chữ trong các lời dạy này có khả năng điềuphục ngay lập tức tâm của tất cả chúng sinh hữu tình, cầu nguyện rằng toàn bộ conđường đạo đưa đến giác ngộ nhất là bồ đề tâm sẽ nãy sinh trong tâm của họ.

Trong Bồ táthạnh Ngài Shantideva, vị Bồ tát vĩ đại, đã nói:

Tất cảcác phước đức khác thì giống như cây chuối. Khi quả chín thì cây tàn lụi. Nhưngchỉ có cây Bồ Đề Tâm cho quả không bao giờ ngưng.

Cúng dường côngđức để chỉ mong đạt hạnh phúc các đời sau hay giải thoát cho riêng mình thìchẳng đáng kể nếu so sánh với việc cúng dường công đức cầu mong giác ngộvới bồđề tâm. Việc cúng dường công đức với bồ đề tâm cũng giống như nhỏ giọt nước vàobiển. Chừng nào biển còn hiện hữu thì giọt nước vẫn còn. Khi chúng ta cúngdường với bồ đề tâm thì dù công đức nhỏ hay lớn, nó vẫn không thể cạn kiệt.Chúng ta không ngừng hưởng kết quả của công đức cho đến khi đạt giác ngộ. Vàthông qua công đức này, sau khi chúng ta đạt giác ngộ, đến lượt chúng tacó thểtừng bước dẫn dắt chúng sanh đến giác ngộ.

Chúng ta phảicúng dường cho sự phát triển bồ đề tâm. Đây là lý do tại sao vào cuối thời khoágiảng, chúng ta đều tụng :

“jang-chub sem- chog rin-po-che
ma- kye- pa-nam kye- gyur- chig

kye- panyam- pa me- pa- yang

gong- negong- du pel- war shog”

(nghĩa là-ND)

Nguyện choBồ Đề Tâm,

Bây giờ chưaphát triển,

Sẽ nảy sinhlớn mạnh,

Không baogiờ thoái chuyển.

Thật quan trọngkhi cúng dường để phát triển bồ đề tâm, nguồn gốc của mọi hạnh phúc cho bạn vàcho chúng sinh. Và năng lực cầu nguyện là một trong năm năng lực của tu tập. Bồđề tâm là cửa ngõ đưa tới thành công, ngăn ngừa mọi điều không thích, vàmangtới mọi điều ưa thích. Bồ đề tâm sẽ giúp hoàn thành ước muốn của bạn và củanhững người khác. Do đó rất quan trọng khi cúng dường với sự khẩn cầu phát sinhbồ đề tâm trong tâm của bạn và của tất cả chúng sinh hữu tình đồng thời làmtăng trưởng bồ đề tâm của những người đã có tâm đó rồi để không bao giờ thoáichuyển.

Cúng dườngvới tánh Không

Song song vớiviệc cúng dường công đức với bồ đề tâm, bạn hãy cất giữ thật kỹ sự cúng dườngvới tánh Không bằng cách suy nghĩ rằng người cúng dường, hành động cúngdườngvà đối tượng được cúng dường, tất cả đều là không. Với cách thức này công đứcsẽ không bị phá huỷ bởi sân hận hay những thiên vị thành kiến. Sân hận và thànhkiến hay thiên vị không chỉ là nhân tái sinh vào các cõi thấp mà cũng còn làmtrì hỗn việc đạt được các chứng ngộ trong nhiều đại kiếp.

Như Geshe SopaRinpoche đã nói rằng, công đức được xác lập bỡi tánh Không thì sẽ không bị sânhận và ganh tị làm hư hại bỡi vì sân hận và ganh tị nổi lên từ vô minh chấp cóhiện hữu chắc thật, nhưng vô minh này đã bị loại trừ bỡi trí huệ thấy biết tánhKhông . Bởi vì trí huệ này loại trừ được gốc rễ của vọng tưởng và vô minh khư khưtin vào sự hiện hữu thật, cho nên công đức cúng dường sẽ không thể bị hưhạibởi sân hận và ganh tị nếu nó được xác lập bởi tánh Không .

Nếu bạn khôngcó chút hiểu biết gì về tánh Không, về các duyên sinh vi diệu, ngài PabongkaDechen Nyingpo khuyên rằng ít nhất bạn cũng nên nghĩ rằng bạn đang mơ, bạn đangcúng dường công đức trong mơ. Với cách này bạn sẽ không còn chấp coi cáitôi, công đức, chúng sinh hữu tình và sự giác ngộ như là hiện hữu chắcthật. Sự chấp bám này sẽ giảm bớt. Nhận biết mọi sự như thể trong mơ, kiểu cáchnày sẻ cung cấp cho bạn ý tưởng rằng đây này không phải cái tôi thật, một cáitôi hiện hữu tự tánh. Nó cho bạn một ý tưởng sơ khởi rằng toàn bộ nhữngđiều này là giả, rằng không có sự hiện hữu tự tánh. Cùng với sự tỉnh thức này,hãy cúng dường công đức.

Mặt khác nếubạn có được hiểu biết nào đó về tánh Không, bạn hãy nhớ đến thực tại vi diệu vềcách thức mọi sự hiện hữu. Hãy nhớ rằng cái tôi- người cúng dường, đích thị làgán đặt là giả danh, giác ngộ là đích thị gán đặt giả danh, chúng sinh hữu tìnhmà chúng ta cúng dường cho, cũng đích thị gán đặt giả danh. Khi bạn nghĩtớigiác ngộ, sự hiểu biết trong lòng bạn phải là: chẳng qua chỉ là cái đíchthịđược gán đặt giả danh. Và cái mà nó mang lại quả của hạnh phúc, chúng tagọi nólà “công đức”, cũng đích thị được gán đặt giả danh. Do đó tất cả những điềunày: cái tôi, hành động cúng dường, công đức, giác ngộ đều hoàn toàn là không.

Với sự tỉnhthức vi diệu này, nhìn thấy mọi sự đều hoàn toàn là không, và với tâm bồđề bạnhãy cúng dường công đức khi đã lắng nghe những lời giảng dạy này.

* * * *

Dịch xong tiếngViệt, ngày 3 tháng 3 năm 2007.
Rất mong người đọcgóp ý kiến để lần xuất bản sau, cuốn sách này được dịch chuẩn xác hơn. Mọi đónggóp sửa đổi, tái xuất bản, xin liên lạc với người dịch, địa chỉ email: [email protected]

Nguyễn vănĐiểu
Thành phố Hồchí Minh, Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 32791)
Báo chí Phương Tây và châu Á đều quan tâm đến ngôi sao điện ảnh của Hollywood này, khi anh bỏ ngang việc đóng phim và đến Dharamsala, miền Bắc Ấn Độ tu học 6 tháng với các vị Lạt ma Tây Tạng vào đầu năm 1996. Trở lại Hoa Kỳ sau nhiều tháng ở Ấn Độ và Mông Cổ, người ta đều nhận thấy anh càng trẻ hơn, yêu đời hơn so với cái tuổi 48 của anh rất nhiều. Phải chăng đó là kết quả của sự thanh lọc thân tâm sau một thời gian dài ở phương Đông?
09/04/2013(Xem: 10795)
Một hôm, một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị hư đậu bên đường. Tuy trời đã sẫm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần sự giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước chiếc Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe cũ kỹ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại.
09/04/2013(Xem: 25324)
Con người sinh ra đều giống nhau ở điểm là hai bàn tay trắng, không một mảnh vải che thân, sự khác đi của con người bắt nguồn từ quá trình trưởng thành, chịu ảnh hưởng cuộc sống từ gia đình và xã hội, xuất phát từ cơ sở đó định hướng cho mình một hướng đi, . . .
09/04/2013(Xem: 17740)
Hôm nay là ngày 4 tháng 6 năm 2002 nhằm ngày 24 tháng 4 năm Nhâm Ngọ tôi bắt đầu viết tác phẩm thứ 34 của mình với nhan đề là: "Cảm Tạ Xứ Đức".
09/04/2013(Xem: 17372)
Tác phẩm thứ 29 nầy được bắt đầu viết vào lúc 7 giờ 30 phút sáng ngày 7 tháng 6 năm 2000, nhằm ngày mồng 6 tháng 5 năm Canh Thìn. Hôm nay trời không đẹp lắm, vì có nhiều cụm mây đen đang phủ kín đó đây phía bên ngoài.
09/04/2013(Xem: 14289)
Trong mùa an cư kiết hạ năm nay (2005) Phật lịch 2549 tại Chùa Viên Giác Hannover, Đức quốc, tôi và tăng chúng độ 30 vị, rất an lạc trong mỗi từng sát na sanh diệt của cuộc đời ở trong 90 ngày ấy.
09/04/2013(Xem: 17240)
Hoa là một loài thực vật tượng trưng cho vẻ đẹp của thiên nhiên mà loài người thường hay trân quý, nhất là những loài hoa hồng, hoa cẩm chướng, hoa mẫu đơn, hoa mai, hoa cúc, hoa huệ...
09/04/2013(Xem: 29735)
Nếu nói 20 năm là một thế hệ, thì những bài viết trong quyển sách thứ 36 nầy đã hơn một thế hệ rồi. Đó là 25 năm của một chặng đường lịch sử mà chúng tôi đã đi qua.
09/04/2013(Xem: 15268)
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật . Cùng tất cả trại sinh ngày Hạnh quý mến, Trong Lục Độ Tập Kinh, có dạy: “Thà mất nước không thà mất hạnh”. Thà mất nước, là thà mất biên cương, lãnh thổ, chứ không thà mất hạnh. Mất hạnh là mất văn hoá, mất nếp sống đạo đức, mất thuần phong mỹ tục, mất nhân tính, mất đi lý tưởng sống. Mất nước là mất biên cương, mất lãnh thổ, mất chủ quyền quốc gia, mà còn Hạnh, nghĩa là còn nền đạo đức của một dân tộc, còn nền văn hoá của một dân tộc, còn thuần phong mỹ tục của một dân tộc, và còn lý tưởng sống của một dân tộc, thì việc mất chủ quyền về chính trị, mất biên cương, mất lãnh thổ của dân tộc, sớm muộn gì cũng có thể phục hồi lại được, nhưng một dân tộc không mất biên cương, lãnh thổ mà mất Hạnh thì vĩnh viễn mất nước. Cũng vậy, người phật tử chúng ta, dù mất sinh mạng, nhưng không mất lý tưởng, thì chúng ta vẫn còn là một con người nguyên vẹn trong lý tưởng giác ngộ.
09/04/2013(Xem: 11325)
Hôm nay là ngày 16 tháng 11 năm 2003 tại vùng núi rừng của Tu Viện Đa Bảo ở Sydney thuộc nước Úc, tôi và tăng chúng ở đây đã gần một tháng nhập thất rồi và công việc của chúng tôi là dịch kinh, hành trì, tu tập, công phu, học tập, chấp tác v.v...