Lời Tựa

07/11/201015:02(Xem: 16042)
Lời Tựa

BẢY BƯỚC YÊU THƯƠNG
Tác giả : Đức Đạt Lai Lạt Ma
Biên dịch: Lê Tuyên - Hiệu đính: Lê Gia

Kimchỉ nam của cuộc sống,
giúpbạn tìm được niềm vui, sự bình yên và hạnh phúc.

LỜITỰA

JeffreyHopkinsTôiđã gặp người thầy đầu tiên của mình về lĩnh vực Phậtgiáo Tây Tạng vào cuối năm 1962 tại New Yersey. Ông ta là mộtngười Mông Cổ xuất thân từ vùng Astrakhan, đó là nơi dòngsông Volga đổ vào biển Caspian, Ngài Geshe Wangyal, cũng giốngnhư nhiều vị thầy tu khác, đến Tây Tạng để học Đạihọc và ở đó suốt ba mươi năm.

Khiđến Hoa Kỳ, Geshe Wangyal bắt đầu giảng dạy về Phật giáoTây Tạng cho những ai muốn tìm hiểu về nó, ông thiết lậpmột tu viện và một trung tâm nghiên cứu đồng thời mờibốn vị thầy tu người Tây Tạng khác tham gia với ông trongcông việc này vào năm 1960. Họ đã giảng dạy Phật giáoTây Tạng cho nhiều người Mỹ, trong đó có cả tôi.

Cuộcdi cư với quy mô lớn vào năm 1959, cũng tại thời điểm đóDalai Lama di cư đến Ấn Độ, đã dẫn đến sự thành lậpcác trường Phật giáo Tây Tạng dành cho những người tịnạn và các thầy tu tại Ấn Độ, Sikkim và Nepal. Cuốicùng, các tu viện chính của tất cả mọi dòng tu của Phậtgiáo Tây Tạng đều được tái thiết, mặc dù không đượchoàn toàn như xưa, ở Ấn Độ và Nepal. Các nhóm khác dựnglên các học viện giáo dục Tôn giáo mới ngoài quyền kiểmsoát của các tu viện.

TạiTây Tạng, các bậc thầy Tây Tạng – cả trong dòng tu lẫnngoài dòng tu – tìm cách thích nghi với các phương pháp nghiêncứu trước đây và ứng dụng vào hoàn cảnh mới. Ngày nay,sau những thành công dù chậm chạp nhưng vững chãi ở hàngngàn các trung tâm khác nhau trên thế giới, chúng tôi đã thiếtlập được những trung tâm, những học viện nghiên cứu vềtruyền thống Tây Tạng bên ngoài quốc gia này. Cộng đồngngười Do Thái đã giúp ích rất nhiều trong việc phổ biếntruyền thống Tây Tạng tại các quốc gia khác nhau trên thếgiới.

Chúngta có thể nghĩ rằng thế giới được bao quanh bởi các lựclượng chống phá sự phát triển của các truyền thống vàtín ngưỡng như thế này: mọi người bị cuốn theo xu hướngbóc lột lợi dụng lẫn nhau, lòng tham và thú tính; chủ nghĩathực dụng; chạy theo những ham muốn trần tục, phân chiagiữa người giàu và kẻ nghèo; những lời giải thích lừabịp về những rinh vi trong đời sống nhân loại; nạn béophì do ăn uống quá độ; người ta chạy theo tiếng gọi củalợi nhuận một cách mù quáng cứ như thể đó là mục tiêucuối cùng của nhân loại vậy…

NgườiTây Tạng dù sống ở đâu vẫn luôn cố gắng duy trì truyềnthống của mình. Chúng ta không thể phủ nhận những điềutốt đẹp trong truyền thống cao quý này. Ví dụ, chúng tađều đánh giá cao các loại thuốc men cổ truyền của TâyTạng. Tài năng của hàng trăm thầy thuốc trong suốt mộtngàn năm qua ở Tây Tạng đã đem đến cho chúng ta sự hiểubiết về các loại thảo dược và các phương pháp chữa trịvô cùng hiệu quả. Khi chúng ta quan sát các quốc gia khác trênthế giới, tại đó tính hiện đại đã đẩy lùi và biếnmất, chúng ta nhận thấy được sự quý báu trong việc bảotồn những hiểu biết của người xưa tại các xứ sở nhưTây Tạng và Trung Quốc.

Rừngcần phải được duy trì qua việc cắt bỏ và tái tạo lạinhằm bảo tồn sự đa dạng của các loài thực vật và độngvật có ích cho toàn thế giới, nhưng những cố gắng nỗlực đó xem ra đang phải đối mặt với nhiều thử tháchkhác nhau; người Tây Tạng đang phải đối mặt với nhu cầu thiết yếu của cuộc sống và điều này sẽ khiếncác sản vật quý hiếm của họ dần dần biến mất. Tàinguyên thiên nhiên ngày càng bị thu hẹp là một vấn đềcả thế giới cần phải giải quyết và thật khó có thểtìm ra được các giải pháp thích hợp. Một sự thật ngàynay mà tất cả chúng ta đều nhận thấy rõ, đó là tình yêutrong nhân loại bị biến mất theo từng ngày và chúng ta ýthức rõ rằng điều này sẽ dần dần đưa chúng ta đếntình trạng tự hủy diệt chính mình.

Trêntoàn thế giới, tình yêu phải xuất hiện để đẩy lùi tộiác, kiến thức phải xuất hiện để đẩy lùi sự ngu dốt,niềm tin cần xuất hiện để đẩy lùi những tuyệt vọngvà thói quen chấp nhận một cách bị động, các cuộc đàmphán thương lượng cần xuất hiện để đẩy lùi tình trạngcáo buộc lẫn nhau, lòng tốt phải xuất hiện để thay thếcho những thấp hèn ti tiện. Chỉ có một nỗ lực với quyếttâm cao độ trong một khoảng thời gian dài mới có thể chếngự được sức mạnh ngu dốt và tham lam đã bám chặt rễtrong nhân loại trong suốt lịch sử đã qua.

Tôihy vọng rằng cuốn sách này, cuốn sách nói về tình yêu thươngcủa nhân loại, trong cuốn sách này Đức giáo chủ Dalai Lamacho chúng ta biết được các kỹ thuật thuộc truyền thốnglâu đời của Tây Tạng trong việc chuyển hóa tâm hồn vàcon tim của nhân loại, tôi hy vọng rằng cuốn sách này sẽgóp phần vào những gì chúng ta thực sự cần có – đó làlòng yêu thương và lòng từ bi trong mỗi con người

Tiếnsĩ Jeffrey Hopkins
Giáosư viện nghiên cứu Tây Tạng
Đạihọc Virginia.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/2015(Xem: 10363)
Hơn hai ngàn năm trăm năm trước, Tu Bồ Đề kính cẩn đặt câu hỏi với Phật: “...Làm thế nào để an trụ tâm, làm thế nào để hàng phục tâm?” (Vân hà ưng trụ, vân hà hàng phục kỳ tâm?) thì Phật bảo rằng không có gì khó cả, các vị Đại Bồ tát đều hàng phục tâm bằng cách như vầy... như vầy...
21/09/2015(Xem: 20040)
Tôi gặp bà lần đầu tiên trong một phiên họp thường niên lãnh đạo Hiệp hội Xuất bản ASEAN diễn ra tại thủ đô Jakarta, Indonesia. Ấn tượng của tôi về lãnh đạo cao cấp này của Hội sách lớn nhất thế giới được tổ chức thường niên vào tháng 10 là bà rất nhẹ nhàng, rất Á đông, rất gần gũi, rất nhiệt tình. Tôi cũng đặc biệt vui khi bà quan tâm đến Việt Nam. Trong phiên hop này, lãnh đạo Hội xuất bản Việt Nam bận hết nên tôi làm trưởng đoàn. Vậy là ngoài các buổi làm việc chung với trưởng đoàn của Hội xuất bản các nước ASEAN tôi có các buổi làm việc riêng với nhiều lãnh đạo các nhà xuất bản các nước, trong đó có buổi làm việc với bà Claudia Kaiser, người phó chủ tịch rất hiểu biết và thân thiện của Frankfurt Book Fair.
21/09/2015(Xem: 10769)
Khi mẹ mất, con cháu đều có mặt. Qua bao năm đất nước tang thương, chiến tranh khốc liệt, đàn con gian truân trong nghề nghiệp, trong lửa đạn. Có đứa vào quân đội, cả năm không thấy mặt, không biết ở đâu. Sau chiến tranh mọi người đều tìm cách bỏ xứ. Đứa trước đứa sau, qua rừng qua biển, rồi tìm cách đưa được mẹ sang xứ người. Các con làm lại sự nghiệp, các cháu học hành giỏi, thành công vượt mực. Ai cũng nói: “Cụ thật có phước, cụ thật có phước, được Phật độ !”
20/09/2015(Xem: 16862)
Tâm dục được xếp hạng trên tất các sắc tướng, gọi là Sắc Dục, mà mê đắm sắc đẹp đưa đến dâm dục là điều cốt yếu của mọi vấn đề trên cõi Ta Bà. Tham dâm dục thôi thúc trong lòng khiến con người phải hành động để được thoả mãn ham muốn. Khi cái luồng chân khí ái dục này dâng lên thì si ái tình, khi đi xuống thì tham nhục dục. Mà ái có nghĩa là yêu thương thuộc tình cảm với cảm giác cao thượng. Dục là sự si mê, thèm khát thể xác. Khi dâng lên khi hạ xuống bất thường thì bị tẫu hỏa nhập ma, thất tình lục dục, đưa đến hành động phi luân, phạm pháp, vô đạo tai hại khôn lường cho mình cho người. Dục gồm có lục dục hay ngũ dục. Lục dục là sự ham muốn của sáu căn đối với sáu trần; mắt thích nhìn những sắc đẹp, tai thích nghe âm thanh êm dịu, mũi thích ngửi mùi thơm, lưỡi thích nếm những vị ngon, thân thích đụng chạm êm ái, ý thích nghĩ tới tham si. Ngũ dục là năm thứ ham muốn của người đời không dễ gì loại bỏ. Kinh Phật nói về Ác Dục, Niệm Dục: Chư hiền, nếu ai có ác dục, niệm dục th
20/09/2015(Xem: 11578)
Hôm nay là ngày rằm, từ sáng sớm bà chủ đã ngỏ lời: “Hây, tối nay kính mời khách thưởng trà ngắm trăng với chúng tôi trong vườn nhà”. Khi ráng chiều vừa tắt, bà chủ đưa cho khách bộ Yukata (Kymono mặc mùa hè), một đôi tất trắng, một đôi guốc xỏ ngón và một cái hoa vải màu hồng nâu. Thấy khách lúng túng, hiểu ý, bà chủ ân cần hướng dẫn khách sử dụng từng loại. Bà chủ chia sẻ: “Mặc Yukata khó nhất và đẹp nhất là cái đai quanh thắt lưng”. Miệng nói, tay làm, bà giúp khách hoàn thiện cái đai này. Bà lại hồn hậu: “Búi tóc kiểu Nhật cũng không là việc dễ”, rồi đôi tay bà chủ thoăn thoắt, chỉ mươi phút mái tóc của khách đã được búi cao lại còn giắt thêm cái hoa vải màu hồng nâu sau gáy. Khách nghĩ, mình đã tươm tất lắm rồi, thì nghe bà chủ nhắc khéo: “Mặc Yukata đôi chân phụ nữ phải được bọc trong đôi vớ trắng và bước đi với đôi guốc xỏ ngón”. Nghe lời, khách mang vớ, mang guốc rồi thử bước đi; xong, khách thầm nhủ “mang đôi guốc này mà không té là điều kỳ diệuJ”.
19/09/2015(Xem: 13127)
Đối với người Phật tử, dù ở bất cứ phương trời nào, không phải chỉ mùa Vu Lan mới là thời điểm để người con Phật thể hiện lòng báo đức tri ân. Ân Chư Phật, ân Thầy Tổ, ân cha mẹ giáo dường, ân đàn na thí thí, ân xã hội, ân chúng sanh …. mà ân kia, đức đó phải luôn phát nguyện bằng thiện tâm: “Hiếu là độ được song thân, Nhân là cứu vớt trầm luân muôn loài” Theo tinh thần trùng trùng duyên khởi trong kinh Hoa Nghiêm thì muôn người, muôn loài đều thầm lặng vì nhau mà sinh diệt. Cái này vì cái kia mà hiện hữu, cái này ra đi để cái kia tồn tại. Như lá rụng mà thực chẳng diệt, vì lá lại thành đất nuôi cây. Như mây tụ lại mà thực chẳng tan, vì mây chỉ chuyển hóa thành mưa tươi mát, tắm đẫm cỏ nội hoa ngàn ….
18/09/2015(Xem: 13442)
Được sự đồng ý của tác giả, Cư sĩ Diệu Nhung, Cư sĩ Tâm Thành và các Cư sĩ khác hùn phước ấn tống và gửi tặng sách GIA TÀI CỦA NGƯỜI TỈNH THỨC (Thực tập Kham nhẫn) phiên bản tiếng Việt cho các đối tượng sau đây: 1. Đọc giả người Việt đang sinh sống và làm việc trong khu vực VIỆT NAM và CHÂU Á. 2. Các tu sĩ Phật giáo người Việt không phân biệt tông phái. 3. Các cư sĩ người Việt đang nghiên cứu và thực tập Phật giá
13/09/2015(Xem: 11269)
Giáo dục là gì? Hiện nay khó mà định nghĩa dứt khoát; có rất nhiều định nghĩa khác nhau, ví dụ: Như trong cuốn "The Educator’s encyclopedia" của ba học giả Mỹ E.W. Smith, S.W. Krouse và M.M. Atkinson, 1969, USA, cho rằng khái niệm giáo dục chuyển tiếp từ Phương Đông đến thái độ Phương Tây và trong Larouse Universelle của Pháp định nghĩa: "Giáo dục là toàn thể những cố gắng có ý thức để giúp tạo hóa trong việc phát triển các năng lực thể chất, tinh thần và đạo đức của con người, hướng về sự toàn thiện, hạnh phúc và sứ mạng xã hội của con người". (Trích dẫn từ Sư Phạm Lý Thuyết, nhiều tác giả, nhà xuất bản trẻ năm 1971).
12/09/2015(Xem: 13887)
Những ngôi Chùa nổi tiếng ở VN
12/09/2015(Xem: 22448)
Nếu có người nào đó bảo rằng: “Tại sao Thầy viết nhiều và không chịu nghỉ ngơi, hãy để dồn viết một tác phẩm có giá trị vẫn hay hơn là những bài tạp ghi như vậy“ thì tôi sẽ trả lời rằng: “Nếu viết được thì cứ viết, chứ chờ viết hay mới viết thì biết bao giờ mới viết được một bài. Có nhiều người chờ cả đời không viết, đến khi muốn viết thì không còn sức khỏe nữa“. Quả cuộc đời nầy nó có nhiều cái khó như thế, mà chúng ta thì không tự làm chủ thời gian cũng như sức khỏe của mình được. Do vậy tôi chủ trương rằng: “Cái gì làm được trong ngày hôm nay thì hãy nên làm, chứ chờ đến ngày mai thì nhiều khi ngày mai ấy không còn ở lại với mình nữa. Dầu ta có già, có sống lâu bao nhiêu năm trên thế gian nầy đi nữa, rồi một ngày nào đó chúng ta cũng phải ra đi, mà thời gian thì chẳng thương tiếc gì ta, dầu ta có cố níu kéo nó lại. Ngay cả những người thân trong gia đình, mình cứ ngỡ rằng họ luôn ở gần mình và họ thuộc về một phần của cuộc sống mình, nhưng điều ấy ta đã lầm. Cuối cùng rồi chẳng có