Huyền thoại

28/08/201112:54(Xem: 9492)
Huyền thoại
hoa cuc 2

Tôi tin vào những huyền thoại giữa cuộc đời, và thi thoảng tự cho mình khoái trá nhận ra một điều kỳ diệu nào đấy, ở những chốn tăm tối nhất của cuộc sống, hay ở những nơi có nhiều thiện tâm. Tôi cười với những niềm vui và khóc với những bất hạnh của người ta nhiều lắm. Vì đã đủ ích kỷ để vuốt ve cái tôi lập dị, và tôi cũng tự cho rằng, mình đủ bao  dung để chia sẻ với nhân gian.

Nhưng, cuộc sống khôn cùng, và lòng người khó đoán. Vì chính tôi, cũng chưa một lần đi hết lòng mình, cũng chưa một khi dừng lại để soi xét bản thân. Để thấy thiếu, thấy đủ, thấy đúng, thấy sai. Để thấy, điều quan trọng nhất của mình, là gì. Hình như, chưa, chưa bao giờ.

Niềm tin làm nên định hướng của cuộc sống. Ai đó nói thế. Tôi cũng tin thế, và tôi tin hơn rằng, niềm tin của mình là tuyệt đích. Con mắt thịt của người trần đôi khi quá ngạo mạn trước dòng sống, với những hố sâu và vòng xoáy. Tôi cố nghĩ, cố tìm, cố xoay, để mà có một cái gì đấy để bấu víu, sau những lần vấp ngã, vấp phải niềm tin, và ngã xuống nền đất lạnh. Cảm giác đang rơi khiến cho bất kỳ ai cũng như được là chính mình, nhưng đã chạm đất, sự đau đớn, ê chề ắt hẳn khó lòng chịu đựng. Trước những ánh mắt soi mói và cái nhìn không mấy thiện cảm, trước những vành môi đang cong lên với những lời ngang trái và nụ cười đầy thâm ý, con chim non gục xuống, đôi cánh run rẩy che lấy thân mình, những mong có một bàn tay cứu giúp. Cuối cùng, sau thời gian dài không dám nhìn lên, không dám nhìn vào chính mình, nó phải tự đứng dậy, và lê từng bước về một nơi nào đó? Nơi nào? Một nơi không có sự cay nghiệt, chế nhạo, thử thách, giả nhơn…

Lòng mẹ.

Mẹ đón mừng, không kịp nghĩ suy, không hề toan tính, với tất cả bản năng hiền từ. Mẹ nói, mẹ cười, mẹ âu yếm, mẹ trìu mến nhìn đứa con ngoan, đang bé bỏng bên mình. Tình yêu sưởi ấm cõi lòng lo sợ, và tình thương làm lành miệng những vết thương. Sự nghiệt ngã của đời sống ngoài kia thật khủng khiếp, và sự xoa dịu của mẹ cũng nhiệm màu biết bao. Vững chãi giữa bão táp điên cuồng, và bình yên trước bao nhiêu sóng gió, mẹ, mới là huyền thoại thật sự của chính mình, biết không?

***

Khoảng trời xanh ngoài kia, mây trắng dịu dàng bay, gió vi vu thổi, làm háo hức tuổi trẻ đến mị người. Cuộc sống lại vẫy gọi, con đường lại hiện ra, và đôi chân lại sẵn sàng sải bước. Mây đen còn lẩn quất đâu đó, sấm chớp còn ẩn mình trên cao, và bộ mặt thật hung dữ của gió, chưa kịp hiện ra kêu gào. Niềm tin lại được đắp xây, và trái tim lại hăm hở tìm những giá trị mới. Tạm biệt mẹ, con lại bay vào đời, lại khóc cười với nhân loại, với những huyền thoại mênh mang…

Nỗi nhớ cũng đầy dần và bị khuất lấp dần theo những bước thấp bước cao, vì đường đời gập ghềnh. Mải mê với đời sống, đôi lần quên chong ngọn đèn nhỏ, để nhớ chuyện ngày xưa, mà ấp ôm huyền thoại của riêng mình.

***

Đêm nay mưa rả rích, hơi lạnh se sẽ bay vào. Tôi tắt điện, vùi mình trong bóng tối, mà nghe tiếng guitar bập bùng, mà lắng nghe những lời âm vang của một người đã đi vào cát bụi, mà nỗi lòng còn ngân, còn vọng đến vô cùng: “Khi người tình cho bạn một tình yêu, thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của đắng cay. Nhưng tình yêu của mẹ thì không hề vị lợi. Ở trái tim người mẹ, chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa. Một người tình có thể ác độc với bạn, nhưng trong lòng người mẹ thì chỉ có từ tâm. Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn, và chỉ có hủy diệt chứ không thể làm sinh nở một điều gì tốt lành. Chỉ có ở người mẹ, bạn mới tìm được sự chung thủy tuyệt đối. Hãy tin chắc rằng, không thể nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa. Bởi vì, đối với mẹ, bạn luôn là mục đích đầu tiên, và sau cùng”.

Vẳng đâu đó tiếng hát, còn tôi thì trượt theo luồng suy tưởng nào đấy. Trượt mãi, trượt mãi… Vẳng đâu đó tiếng đàn, và tôi nghe “trong câu hát thanh bình, mẹ là gió mong manh”. Như bất kỳ đứa con nào, tôi giật mình thảng thốt. Mong manh, mong manh. Tôi đã thấy, đã cảm nhận, đã níu kéo nhiều thứ mong manh đi qua cuộc đời mình. Nhưng chưa lúc nào, chữ mong manh lại bất ngờ, đột ngột, chính xác và đau đớn thế. Vẫn những mùa Vu Lan, ngồi gấp hoa bằng vải. Những khuôn vải hồng tươi. Cái đầu tiên, là để cài lên ngực, những cái tiếp theo là để chia vui với những người khác. Chả trách màu hồng là màu tượng trưng cho hạnh phúc. Được cài hoa hồng lên ngực, thật hạnh phúc biết bao!

Tôi lấy tay gõ gõ vào bóng tối. Chỉ có âm thanh của trái tim thổn thức. Tôi thắp lên một ngọn nến, ánh sáng hiền từ và ấm áp lan tỏa. Tôi lục lại ký ức, thu hết ánh sáng và bóng tối vào mắt, thu hết những tiếng đàn vào tai, những lời nói vào lòng, để làm hành trang cho hành trình giữ gìn huyền thoại linh thiêng nhất của đời mình - huyền thoại Mẹ.

Nguyên Trang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/06/2013(Xem: 16684)
Từ Bi và Nhân Cách, Nguyên tác Anh Ngữ: His Holiness Dalai Lama , Việt dịch: Thích Nguyên Tạng, Diễn đọc: Tâm Kiến Chánh
14/06/2013(Xem: 12184)
Một vị giảng sư thành công là vị có kỹ năng và phương pháp. Với kỹ năng và phương pháp, vị giảng sư từng bước xây dựng cho mình sự tin tưởng nơi thính chúng, rèn luyện khả năng khơi gợi sự đồng cảm của thính chúng và khả năng trình bày mọi vấn đề hợp với luận lý. Vị giảng sư cần chuẩn bị cho mình một tư thế để luôn luôn thuyết phục được thính chúng đi đúng con đường của Đức Phật đã dạy hầu đem lại an lạc và hạnh phúc cho họ cũng như xây dựng một xã hội an lạc hài hòa.
10/06/2013(Xem: 16063)
Mục đích có được thân người quý báu này không phải chỉ để tạo hạnh phúc cho chính mình, mà còn để làm vơi bớt khổ đau, đem lại hạnh phúc cho người. Đó là mục đích đời sống.
08/06/2013(Xem: 21650)
Mục đích có được thân người quý báu này không phải chỉ để tạo hạnh phúc cho chính mình, mà còn để làm vơi bớt khổ đau, đem lại hạnh phúc cho người. Đó là mục đích đời sống. Bạn có cái thân quý báu thoát được tám nạn[1] và có đủ mười tiện nghi để phục vụ kẻ khác. Ai cũng mong hạnh phúc, không ai muốn đau khổ. Hạnh phúc mà ta cần không chỉ là hạnh phúc tạm thời, mà là hạnh phúc tuyệt đối, thứ hạnh phúc tối thượng của giác ngộ. Khi đi phố chẳng hạn, người ta mua những thứ tốt nhất, bền nhất; cũng vậy, ai cũng muốn có hạnh phúc lâu dài nhất, cao quý nhất. Tùy theo sự hiểu biết của mình và mức hạnh phúc có thể đạt đến, người ta cố gắng đạt hạnh phúc tối thượng theo quan điểm mình.
07/06/2013(Xem: 17216)
Tháng 12 năm 2004, một cơn động đất dữ dội kéo theo những ngọn sóng thần khủng khiếp đã tàn phá không biết bao nhà cửa và giết chết khoảng hai trăm (200) ngàn người dọc theo bờ biển các nước Thái Lan, Nam Dương và Tích Lan. Ngoài vô số người chết và bị thương, thiệt hại về tài sản và hoa màu cũng không phải nhỏ; và cho đến giờ này các nước vẫn còn đang tái thiết những thiệt hại của 10 năm về trước. Chưa hết, mùa thu năm 2005, cơn bão Katrina đã tàn phá nhiều thành phố dọc theo vịnh Mễ Tây Cơ của Hoa Kỳ và chính cơn bão nầy cũng giết chết và làm bị thương rất nhiều người mà cho đến ngày nay chính phủ Hoa Kỳ vẫn chưa thể tái thiết trở lại. Trước những tai họa chung đó, nhà Phật gọi chúng là cộng nghiệp
05/06/2013(Xem: 13340)
Kiêu mạn (Màna) hay tâm lý kiêu căng tự mãn thường xem nhẹ người khác là một chứng bệnh của những con người nông nổi, ham thích danh vọng, nặng về cái tôi, ít rung cảm hay đồng cảm trước những cảm nhận khó khăn của người khác.
05/06/2013(Xem: 26364)
Từ “Công văn” trước đây được dùng trong công việc hành chánh của nhà nước gồm những văn kiện của các Bộ, Ty, Sở đối với chính quyền thuộc địa, hay dưới các chế độ quân chủ chuyên chế. Cho tới ngày nay không ai rõ từ này đã ảnh hưởng vào trong sinh hoạt Phật giáo từ lúc nào.
05/06/2013(Xem: 12860)
Như chúng ta biết, theo Thiền tông, khi gần nhập Niết Bàn, Đức Phật truyền y bát cho Tôn giả Đại Ca Diếp người chuyên tu hạnh đầu đà. Có phải chăng qua việc này, Đức Phật muốn khẳng định rằng ...
05/06/2013(Xem: 11249)
Mới đó mà đã mười năm! Tôi nhớ lại khoảng tháng 8 năm 2000, trong một buổi Trai Tăng tại nhà Mai, em họ tôi, Thầy Tâm Phương đã nói với tôi: “ Cuộc sống của con hiện ra sao ? nếu có thời gian, con phát tâm về Chùa phụ với Ban Trai Soạn lo cho Chư Tôn Đức trong ngày lễ khai móng xây cất chánh điện vào ngày 10 tháng 12 tới”. Tôi đã nhận lời mời của Thầy.