Đất mẹ yêu thương

06/07/201515:20(Xem: 9582)
Đất mẹ yêu thương

Su Ong Nhat Hanh-2

Đất mẹ yêu thương
Thiền Sư Thích Nhất Hạnh




Hành tinh xinh đẹp, trù phú, và tràn đầy sức sống mà ta gọi là Trái Đất đã và đang sản sinh ra mỗi con người chúng ta; trong từng tế bào của ta cũng có luôn cả Trái Đất.

Ta và Đất Mẹ là một
Trái Đất là người Mẹ của ta nuôi dưỡng và bảo vệ chúng ta trong từng giây phút; Đất Mẹ cho chúng ta không khí để thở, nước ngọt để uống, thức ăn và những loại dược thảo để chữa trị mỗi khi chúng ta bị bệnh. Mỗi hơi thở mà chúng ta hít vào chứa đựng khí Nitơ, khí ô-xy, hơi nước và cả những nguyên tố vi lượng khác. 
 
Khi mình thở trong chánh niệm, mình có thể trải nghiệm sự tương tức giữa mình với bầu không khí đầy tinh tế, với những loài cây cỏ, và thậm chí cả ánh Mặt trời chiếu ánh sáng màu nhiệm để sự quang hợp có thể diễn ra. Với mỗi hơi thở, chúng ta có thể kết nối; với mỗi hơi thở chúng ta có thể nếm được những điều tuyệt vời của cuộc sống này.

Chúng ta cần phải thay đổi cách ta suy nghĩ và nhìn vạn vật. Chúng ta cần nhận thấy rằng Trái Đất không phải chỉ là một môi trường sống đơn thuần. Trái đất không phải là cái gì đó ở bên ngoài. Hãy thở từng hơi thở chánh niệm và quán tưởng cơ thể của bạn cho sâu sắc, bạn sẽ nhận thấy rằng chính bạn là Trái đất đấy! 
 
Bạn sẽ nhận thấy ý thức của mình cũng là cái ý thức của Trái Đất. Vậy hãy nhìn cho kỹ xung quanh, cái bạn thấy không phải là một môi trường sống đơn thuần mà đó chính là bạn. 
 
Đất Mẹ vĩ đại
Cho dù chúng ta thuộc một quốc gia hay nền văn hóa nào, dù cho ta đi theo đạo nào, dù cho ta là một Phật tử, hay người Công giáo, Hồi giáo, Do Thái giáo, hay vô thần đi nữa, chúng ta có thể nhận thấy Trái đất không phải là một cái gì đó vô tri. 
 
Mẹ Đất là một dạng sống vĩ đại đã tự mình sinh ra những dạng sống cũng vĩ đại: những vị Bụt và Bồ Tát, những nhà tiên tri và thánh thần, những người con trai và con gái của Chúa trời và cả nhân loại nữa. Đất mẹ là một người Mẹ đầy tình thương, nuôi nấng và bảo vệ tất cả các dân tộc và tất cả những loài chúng sanh mà không có chút kỳ thị, phân biệt nào cả!

Khi bạn nhận thấy rằng Đất Mẹ là hơn cả một môi trường sống đơn thuần, bạn sẽ có những hành động để bảo vệ Đất Mẹ như là bạn đang bảo vệ chính bản thân mình. Đó gọi là một dạng thức tỉnh, dạng thức tỉnh mà chúng ta cần phải có, và tương lai của hành tinh này phụ thuộc vào việc ta có thể tưới tẩm hạt giống của sự tỉnh thức này hay không. 
 
Trái đất và mọi loài chúng sinh đang trong tình trạng nguy hiểm thực sự. Nhưng nếu ta có thể củng cố mối liên hệ sâu chặt với Đất Mẹ, chúng ta sẽ có đủ tình yêu, sức mạnh và sự giác ngộ để thay đổi cách sống của mình. 
 Su Ong Nhat Hanh
Yêu lấy Đất Mẹ
Chúng ta sẽ thấy ngưỡng mộ và yêu kính Mẹ Đất khi chúng ta thấy được sự hài hòa, thanh lương và xinh đẹp của Mẹ. Một cái nhánh của cành hoa đào khẳng khiu, một cái vỏ ốc hay là một đôi cánh của chú dơi nào đó – tất cả đều là bằng chứng cho thấy sự sáng tạo bậc thầy của Mẹ. Mỗi một bước tiến trong tri thức khoa học của mình đều phụ thuộc vào lòng kính ngưỡng và tình yêu của chúng ta dành cho người Mẹ kì vĩ này.

Chỉ khi nào chúng ta thực sự quay về yêu thương Đất Mẹ thì những hành động của ta mới toát lên lòng tôn kính và trí tuệ đến từ sự tương liên của mình với Đất Mẹ. Nhưng nhiều người chúng ta đã trở nên xa lạ với Mẹ Đất. Chúng ta đã lạc lối, bị cô lập, và cô đơn. 
Chúng ta làm lụng quá vất vả, cuộc sống của ta quá bộn bề, chúng ta căng thẳng và mất tập trung, đánh mất chính mình trong vòng xoáy của sự tiêu xài. 
 
Nhưng Đất Mẹ thì lúc nào cũng ở đó vì chúng ta, ban cho ta mọi thứ cần thiết để nuôi dưỡng và trị liệu: hạt bắp nhiệm màu, dòng suối trong lành, cánh rừng thơm ngát, đỉnh núi phủ tuyết hùng vĩ, và tiếng chim hót yêu đời lúc rạng đông. 
 
Hạnh phúc đích thực được xây dựng bằng tình yêu
Nhiều người trong chúng ta nghĩ ta cần nhiều tiền, nhiều quyền lực và danh vọng rồi mới có hạnh phúc. Chúng ta rất bận rộn dành cuộc sống của mình chạy đuổi theo tiền bạc, quyền lực và danh vọng mà bỏ quên luôn những điều kiện cho một niềm hạnh phúc đích thực có thể đạt được. 
 
Cùng lúc đó, chúng ta đánh mất chính mình trong việc mua sắm và tiêu thụ những thứ không cần thiết, đeo cái ách của sự căng thẳng vào cổ mình và vào cả hành tinh. Những thứ mà chúng ta ăn uống, xem nhìn là chất độc làm nhiễm ô cả tâm và thân; những thứ độc ấy chính là bạo lực, sự giận hờn, nỗi lo sợ và sự tuyệt vọng.

Cũng như sự ô nhiễm môi trường sống từ khí carbon dioxide, chúng ta cũng có thể nói tương tự như thế về sự ô nhiễm tinh thần của con người: cái lối sống chứa đầy độc tố và sự hủy hoại mà chúng ta đang tạo ra từ cách chúng ta tiêu thụ. Chúng ta cần phải tiêu thụ để làm sao cho sự bình an và hạnh phúc luôn được duy trì. Chỉ khi chúng ta ta duy trì được tính nhân văn trong mỗi con người thì nền văn minh nhân loại mới được bảo tồn. Hạnh phúc trong giây phút hiện tại là điều có thể đạt được.

Chúng ta không cần thiết phải tiêu thụ nhiều để có được hạnh phúc; sự thực chúng ta có thể sống rất giản đơn. Với ánh sáng của chánh niệm, mỗi phút giây là một giây phút hạnh phúc. Nếm từng hơi thở, dành khoảnh khắc để dừng lại và ngắm nhìn bầu trời xanh trong, hoặc tận hưởng thật trọn vẹn sự hiện diện của người mình thương mến... có thể làm cho ta cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Mỗi chúng ta cần trở về để tái lập mối liên hệ với bản thân ta, với những người mình thương và cả với Đất Mẹ. Để được hạnh phúc, ta đâu cần tiền hay quyền uy hay sự tiêu xài đâu, ta chỉ cần có sự hiểu và thương trong trái tim mình.


Su Ong Nhat Hanh-3



Ổ bánh mì trên tay là hình hài của vũ trụ
Ta cần phải tiêu thụ theo cách để làm sao lòng từ bi của ta luôn được tưới tẩm. Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta làm việc đó rất bạo lực. Những cánh rừng bị chặt phá để xây trang trại nuôi bò lấy thịt, hay trồng ngũ cốc làm rượu bia, trong khi đó, hàng triệu con người trên thế giới đang chết dần vì thiếu cái ăn. 
 
Giảm thiểu lượng thịt ta đang ăn và lượng bia rượu ta tiêu thụ xuống phân nửa chính là hành động chân chính của tình yêu cho bản thân mình, cho Đất Mẹ, và cho những người khác nữa. Ăn với tâm từ bi có thể giúp chuyển hóa được vấn đề mà hành tinh chúng ta đang đối mặt và phục hồi lại sự cân bằng trong chính ta và cho cả Trái Đất.

Không gì quý hơn tình huynh đệ, nghĩa chị em
Có một cuộc cách mạng cần phải diễn ra và bắt đầu từ bên trong mỗi con người mình. Mình phải tình thức và yêu lấy Đất Mẹ. Mình đã là người tinh khôn lâu rồi thì bây giờ phải là người tỉnh thức. Tình yêu của chúng ta và sự kính ngưỡng Đất Mẹ có công năng gắn kết mọi người và xóa bỏ tất cả những rào cản, sự phân biệt và kì thị. Thời đại của chủ nghĩa cá nhân và tranh đấu đã đem đến sự tàn phá và tha hóa vô cùng nghiêm trọng. 
 
Chúng ta phải tái thiết lập sự đối thoại – đối thoại thực sự - với chính ta, với Mẹ Đất, và với mỗi những con người như là những đứa con cùng một Mẹ. Chúng ta cần nhiều hơn để bảo vệ hành tinh này, công nghệ thôi chưa đủ. Chúng ta cần một sự đối thoại và hợp tác đúng đắn. Tất cả những nền văn minh xuất hiện trên Trái đất này đều vô thường và phải đi đến chỗ diệt vong một ngày nào đó. 
 
Nhưng nếu chúng ta vẫn cứ tiếp tục đi theo cái đà hiện bây giờ thì nền văn minh này sẽ bị hủy hoại sớm hơn ta tưởng. Mẹ Đất cần hàng triệu năm để hồi phục, để lấy lại sự quân bình, và để khôi phục lại vẻ đẹp như xưa. Mẹ Đất vẫn có thể phục hồi nhưng loài người và các chúng sinh sẽ diệt vong cho đến khi Mẹ Đất thấy đủ điều kiện để sinh chúng ta ra một lần nữa, trong những hình hài mới. 
 
Chỉ khi ta có thể chấp nhận tính vô thường của nền văn minh này với tâm bình an, chúng ta mới có thể giải phóng chính mình ra khỏi nỗi sợ. Khi đó mình có đầy đủ sức mạnh, sự tỉnh thức và tình yêu để đem mọi người lại với nhau. Tâm tình với Mẹ Đất yêu quý -  yêu lấy Mẹ Đất -  không phải là một điều bắt buộc. Đó chính là chất liệu có trong mỗi con người, trong niềm hạnh phúc chung, và cả trong sự sống còn.

 Nguyễn Hoàng Nam dịch

Nguồn tiếng Anh: 
http://newsroom.unfccc.int/unfccc-newsroom/falling-in-love-with-the-earth/
blank

blank

blank

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/2015(Xem: 10326)
Hơn hai ngàn năm trăm năm trước, Tu Bồ Đề kính cẩn đặt câu hỏi với Phật: “...Làm thế nào để an trụ tâm, làm thế nào để hàng phục tâm?” (Vân hà ưng trụ, vân hà hàng phục kỳ tâm?) thì Phật bảo rằng không có gì khó cả, các vị Đại Bồ tát đều hàng phục tâm bằng cách như vầy... như vầy...
21/09/2015(Xem: 19974)
Tôi gặp bà lần đầu tiên trong một phiên họp thường niên lãnh đạo Hiệp hội Xuất bản ASEAN diễn ra tại thủ đô Jakarta, Indonesia. Ấn tượng của tôi về lãnh đạo cao cấp này của Hội sách lớn nhất thế giới được tổ chức thường niên vào tháng 10 là bà rất nhẹ nhàng, rất Á đông, rất gần gũi, rất nhiệt tình. Tôi cũng đặc biệt vui khi bà quan tâm đến Việt Nam. Trong phiên hop này, lãnh đạo Hội xuất bản Việt Nam bận hết nên tôi làm trưởng đoàn. Vậy là ngoài các buổi làm việc chung với trưởng đoàn của Hội xuất bản các nước ASEAN tôi có các buổi làm việc riêng với nhiều lãnh đạo các nhà xuất bản các nước, trong đó có buổi làm việc với bà Claudia Kaiser, người phó chủ tịch rất hiểu biết và thân thiện của Frankfurt Book Fair.
21/09/2015(Xem: 10753)
Khi mẹ mất, con cháu đều có mặt. Qua bao năm đất nước tang thương, chiến tranh khốc liệt, đàn con gian truân trong nghề nghiệp, trong lửa đạn. Có đứa vào quân đội, cả năm không thấy mặt, không biết ở đâu. Sau chiến tranh mọi người đều tìm cách bỏ xứ. Đứa trước đứa sau, qua rừng qua biển, rồi tìm cách đưa được mẹ sang xứ người. Các con làm lại sự nghiệp, các cháu học hành giỏi, thành công vượt mực. Ai cũng nói: “Cụ thật có phước, cụ thật có phước, được Phật độ !”
20/09/2015(Xem: 16802)
Tâm dục được xếp hạng trên tất các sắc tướng, gọi là Sắc Dục, mà mê đắm sắc đẹp đưa đến dâm dục là điều cốt yếu của mọi vấn đề trên cõi Ta Bà. Tham dâm dục thôi thúc trong lòng khiến con người phải hành động để được thoả mãn ham muốn. Khi cái luồng chân khí ái dục này dâng lên thì si ái tình, khi đi xuống thì tham nhục dục. Mà ái có nghĩa là yêu thương thuộc tình cảm với cảm giác cao thượng. Dục là sự si mê, thèm khát thể xác. Khi dâng lên khi hạ xuống bất thường thì bị tẫu hỏa nhập ma, thất tình lục dục, đưa đến hành động phi luân, phạm pháp, vô đạo tai hại khôn lường cho mình cho người. Dục gồm có lục dục hay ngũ dục. Lục dục là sự ham muốn của sáu căn đối với sáu trần; mắt thích nhìn những sắc đẹp, tai thích nghe âm thanh êm dịu, mũi thích ngửi mùi thơm, lưỡi thích nếm những vị ngon, thân thích đụng chạm êm ái, ý thích nghĩ tới tham si. Ngũ dục là năm thứ ham muốn của người đời không dễ gì loại bỏ. Kinh Phật nói về Ác Dục, Niệm Dục: Chư hiền, nếu ai có ác dục, niệm dục th
20/09/2015(Xem: 11562)
Hôm nay là ngày rằm, từ sáng sớm bà chủ đã ngỏ lời: “Hây, tối nay kính mời khách thưởng trà ngắm trăng với chúng tôi trong vườn nhà”. Khi ráng chiều vừa tắt, bà chủ đưa cho khách bộ Yukata (Kymono mặc mùa hè), một đôi tất trắng, một đôi guốc xỏ ngón và một cái hoa vải màu hồng nâu. Thấy khách lúng túng, hiểu ý, bà chủ ân cần hướng dẫn khách sử dụng từng loại. Bà chủ chia sẻ: “Mặc Yukata khó nhất và đẹp nhất là cái đai quanh thắt lưng”. Miệng nói, tay làm, bà giúp khách hoàn thiện cái đai này. Bà lại hồn hậu: “Búi tóc kiểu Nhật cũng không là việc dễ”, rồi đôi tay bà chủ thoăn thoắt, chỉ mươi phút mái tóc của khách đã được búi cao lại còn giắt thêm cái hoa vải màu hồng nâu sau gáy. Khách nghĩ, mình đã tươm tất lắm rồi, thì nghe bà chủ nhắc khéo: “Mặc Yukata đôi chân phụ nữ phải được bọc trong đôi vớ trắng và bước đi với đôi guốc xỏ ngón”. Nghe lời, khách mang vớ, mang guốc rồi thử bước đi; xong, khách thầm nhủ “mang đôi guốc này mà không té là điều kỳ diệuJ”.
19/09/2015(Xem: 13090)
Đối với người Phật tử, dù ở bất cứ phương trời nào, không phải chỉ mùa Vu Lan mới là thời điểm để người con Phật thể hiện lòng báo đức tri ân. Ân Chư Phật, ân Thầy Tổ, ân cha mẹ giáo dường, ân đàn na thí thí, ân xã hội, ân chúng sanh …. mà ân kia, đức đó phải luôn phát nguyện bằng thiện tâm: “Hiếu là độ được song thân, Nhân là cứu vớt trầm luân muôn loài” Theo tinh thần trùng trùng duyên khởi trong kinh Hoa Nghiêm thì muôn người, muôn loài đều thầm lặng vì nhau mà sinh diệt. Cái này vì cái kia mà hiện hữu, cái này ra đi để cái kia tồn tại. Như lá rụng mà thực chẳng diệt, vì lá lại thành đất nuôi cây. Như mây tụ lại mà thực chẳng tan, vì mây chỉ chuyển hóa thành mưa tươi mát, tắm đẫm cỏ nội hoa ngàn ….
18/09/2015(Xem: 13417)
Được sự đồng ý của tác giả, Cư sĩ Diệu Nhung, Cư sĩ Tâm Thành và các Cư sĩ khác hùn phước ấn tống và gửi tặng sách GIA TÀI CỦA NGƯỜI TỈNH THỨC (Thực tập Kham nhẫn) phiên bản tiếng Việt cho các đối tượng sau đây: 1. Đọc giả người Việt đang sinh sống và làm việc trong khu vực VIỆT NAM và CHÂU Á. 2. Các tu sĩ Phật giáo người Việt không phân biệt tông phái. 3. Các cư sĩ người Việt đang nghiên cứu và thực tập Phật giá
13/09/2015(Xem: 11243)
Giáo dục là gì? Hiện nay khó mà định nghĩa dứt khoát; có rất nhiều định nghĩa khác nhau, ví dụ: Như trong cuốn "The Educator’s encyclopedia" của ba học giả Mỹ E.W. Smith, S.W. Krouse và M.M. Atkinson, 1969, USA, cho rằng khái niệm giáo dục chuyển tiếp từ Phương Đông đến thái độ Phương Tây và trong Larouse Universelle của Pháp định nghĩa: "Giáo dục là toàn thể những cố gắng có ý thức để giúp tạo hóa trong việc phát triển các năng lực thể chất, tinh thần và đạo đức của con người, hướng về sự toàn thiện, hạnh phúc và sứ mạng xã hội của con người". (Trích dẫn từ Sư Phạm Lý Thuyết, nhiều tác giả, nhà xuất bản trẻ năm 1971).
12/09/2015(Xem: 13809)
Những ngôi Chùa nổi tiếng ở VN
12/09/2015(Xem: 22207)
Nếu có người nào đó bảo rằng: “Tại sao Thầy viết nhiều và không chịu nghỉ ngơi, hãy để dồn viết một tác phẩm có giá trị vẫn hay hơn là những bài tạp ghi như vậy“ thì tôi sẽ trả lời rằng: “Nếu viết được thì cứ viết, chứ chờ viết hay mới viết thì biết bao giờ mới viết được một bài. Có nhiều người chờ cả đời không viết, đến khi muốn viết thì không còn sức khỏe nữa“. Quả cuộc đời nầy nó có nhiều cái khó như thế, mà chúng ta thì không tự làm chủ thời gian cũng như sức khỏe của mình được. Do vậy tôi chủ trương rằng: “Cái gì làm được trong ngày hôm nay thì hãy nên làm, chứ chờ đến ngày mai thì nhiều khi ngày mai ấy không còn ở lại với mình nữa. Dầu ta có già, có sống lâu bao nhiêu năm trên thế gian nầy đi nữa, rồi một ngày nào đó chúng ta cũng phải ra đi, mà thời gian thì chẳng thương tiếc gì ta, dầu ta có cố níu kéo nó lại. Ngay cả những người thân trong gia đình, mình cứ ngỡ rằng họ luôn ở gần mình và họ thuộc về một phần của cuộc sống mình, nhưng điều ấy ta đã lầm. Cuối cùng rồi chẳng có