Viết Cho Con Gái

24/02/201108:29(Xem: 13185)
Viết Cho Con Gái

VIẾT CHO CON GÁI
Tác giả: Lại Thế Luyện - Kim Phụng
NXB: Văn hóa Thông tin
Khổ sách: 13x19cm
Độ dày: 144 trang

Cùng các bậc cha mẹ (Thay lời tựa)

Con cái không chỉ là tương lai tuổi già của chúng ta, mà còn là một phần vô cùng quan trọng ngay trong cuộc sống hiện tại mỗi ngày. Vào những buổi chiều, nhìn con chập chững những bước đi đầu tiên trước sân nhà, trái tim bạn bỗng ngập tràn hạnh phúc. Nhưng rồi khi đưa mắt nhìn về phía chân trời xa, bạn băn khoăn tự hỏi: mình phải quan tâm, dạy dỗ con như thế nào đây? Bởi vì, chính việc biết sớm quan tâm, dạy dỗ con cái ngay từ tuổi ấu thơ mới tạo nên những bước phát triển vững chắc trong suốt đường đời này của con cái bạn.
Việc giáo dục con người phải được bắt đầu tuổi ấu thơ, từ gốc rễ gia đình. Giáo dục con cái – tức là chuẩn bị hành trang cần thiết cho con cái bước vào đời – là một công việc đầy khó khăn và phức tạp! Đây là trách nhiệm cao cả nhưng cũng rất nặng nề đặt lên vai các bậc làm cha mẹ! Thế nhưng, ngày nay rất nhiều bậc cha mẹ nuôi dạy con giống như hối hả tham gia vào một cuộc chạy việt dã, nghĩa là chưa chuẩn bị gì nhiều trước khi tham gia cuộc chạy đầy cam go này...
Theo dòng chảy hối hả của thời gian, cùng những công việc mưu sinh vất vả, bỗng một ngày, bạn thấy con gái yêu của mình đã bước vào tuổi thiếu niên. Con bạn mỗi lúc một lớn lên thì bạn cũng càng thêm tuổi. Sự cách biệt khá xa về tâm lý của hai lứa tuổi càng tạo thêm cho bạn nhiều vấn đề nan giải trong việc giáo dục con – những vấn đề mà trước đây bạn chưa từng gặp.
Ngày nay, nhiều bậc cha mẹ vì lý do công việc mà thiếu thời gian dành cho gia đình, thiếu sự quan tâm đúng mức đến con cái. Phần lớn những nguyên nhân gia đình tan vỡ hoặc con cái hư hỏng đều bắt nguồn từ việc cha mẹ thiếu quan tâm hoặc không có đủ thời gian để nói chuyện với con. Đặc biệt, trong bối cảnh xã hội ngày càng phức tạp, nếu cha mẹ bỏ bê, lơ là thì các con – nhất là con gái – do chưa đủ kinh nghiệm sống nên rất dễ vướng phải những sai lầm khó lường, như bị lôi kéo vào những điều xấu, những mặt trái không mong muốn của xã hội!
°°°
Với cương vị của người làm cha mẹ, bạn muốn dành thời gian chăm sóc, quan tâm, định hướng tương lai cho con, và nhất là muốn được trò chuyện với con, lắng nghe những tâm sự, khúc mắc của con... Có thể bạn chủ quan cho rằng, trước đây mình đã từng sống qua lứa tuổi của con mình rồi, nên bạn chắc chắn là mình có đủ – thậm chí có thừa – những kinh nghiệm cần thiết để giáo dục con. Thế nhưng, dường như đứa con gái bé bỏng đáng yêu ngày nào nay không còn thích nghe những lời lẽ giáo điều, nặng nề, những bài học đạo đức cứng nhắc, rập khuôn, và cả những lý lẽ thiếu thực tế, mang tính áp đặt của bạn nữa! Bạn bực mình vì sao tính tình của con lại trở nên ương bướng quá đỗi! Bạn chẳng thể nào hiểu nổi con mình đang nghĩ gì, đang cần gì và muốn gì?
Bạn càng tìm cách áp đặt con cái phải nghe theo những lý lẽ đúng đắn của mình thì con bạn lại càng không nghe lời bạn. Điều này thật dễ hiểu, vì bạn tìm cách áp đặt tức là bạn đang gây ra sự ức chế tâm lý cho con cái bạn đấy! Là cha mẹ, nếu chúng ta tìm cách can thiệp vào các vấn đề của con cái một cách thiếu khéo léo, tế nhị, chắc chắn con cái chúng ta sẽ tìm cách lại.
Vậy thì, chúng ta phải làm sao đây? Vấn đề càng trở nên nan giải!
Chính vì vậy, trong việc giáo dục con cái ngày nay, một trong những điều quan trọng được đặt ra là: cha mẹ cần phải tìm được cách nói chuyện phù hợp, sao cho những gì mình nói ra thật sự mang tính thuyết phục đối với con cái. Đôi khi, những lời tâm sự nhẹ nhàng lại có tác dụng khắc sâu những ý nghĩ tốt đẹp nơi tâm hồn con cái nhiều hơn so với những lời la mắng hà khắc, nóng nảy hoặc gàn dở...
Cuộc sống ngày của chúng ta vô cùng phong phú, nhưng cũng quá đỗi phức tạp! Cho nên, cha mẹ cần định hướng cho con – nhất là con đang ở lứa tuổi thiếu niên – có được những cái nhìn đúng đắn về cuộc sống, về tình bạn, tình yêu, về định hướng nghề nghiệp tương lai... Cha mẹ tuyệt đối không nên có những hành động kiểu như la mắng, cấm đoán, ngăn cản, áp đặt... đối với con cái. Điều quan trọng là hãy để con cái được bước đi trên chính đôi chân của chúng. Cha mẹ chỉ là người hỗ trợ khi cần.
°°°
Với tập sách này, chúng tôi mượn hình thức những lá thư – mỗi lá thư đều chứa đựng những bài học thiết yếu nhất trong việc giáo dục con cái – . Trước đây, chúng tôi đã ra mắt bạn đọc cuốn "cho trai". Còn cuốn bạn đang cầm trên tay đây bao gồm những lá thư viết riêng cho con gái. Sở dĩ chúng tôi tách ra làm hai tập sách khác nhau vì giáo dục con trai và con gái phải khác nhau, do có sự khác biệt cơ bản về những đặc điểm phát triển trên các mặt tâm sinh lý của hai phái nam nữ.
Giáo dục con trai và con gái đều là những công việc đầy khó khăn, nhưng giáo dục con gái thì càng chứa đựng nhiều vấn đề phức tạp, tế nhị hơn rất nhiều. Mọi tác động giáo dục của các bậc cha mẹ phải thực sự phù hợp với đặc điểm riêng của từng phái thì mới có hiệu quả!
Bạn hãy cuốn sách này như một món quà tặng tinh thần giản dị! Đôi khi, chỉ cần trao nó cho con gái yêu của mình với một ánh mắt chan chứa yêu thương, có thể đã đủ để thay cho những lời muốn nói với con! Rồi sẽ đến một ngày, con gái bạn cầm trên tay món quà bạn đã gửi tặng mà cảm thấy tình cảm yêu thương trong lòng trào dâng!
Với sự quan tâm, lo lắng, cố gắng tìm hiểu những đặc điểm tâm lý của con, cộng với một chút động viên, khích lệ đúng lúc, kịp thời, bạn hoàn toàn có cơ sở để tin tưởng một cách vững chắc rằng, con của bạn nhất định sẽ là một đứa con gái tốt, một công dân tốt và là một người phụ nữ có ích cho xã hội mai sau...
Chân thành chúc bạn sẽ có những người con ngoan ngoãn, xinh đẹp, giỏi giang. Đến một ngày, khi các con bạn đều đã trưởng thành, tương lai tuổi già của bạn nhất định sẽ là một cuộc sống mãn nguyện, tràn đầy hạnh phúc – như bạn hằng mong!
Thân ái!
Các tác giả

Source: rongmotamhon

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/10/2013(Xem: 14964)
Từ khi trên quả đất này có sự sống, con người và muôn loài vật được tồn tại bằng luyến ái, tức là sự thương yêu, trìu mến nhau mà người đời thường hay gọi là tình cảm. Nếu nói về muôn loài trên thế gian, con người là sinh vật cao cấp sống bằng “tình cảm” vì có hiểu biết, suy nghĩ, nói năng, nhận thức và làm được nhiều việc đóng góp lợi ích thiết thực trong bầu vũ trụ bao la này.
19/10/2013(Xem: 12867)
Ngày 27, tháng 9, năm 2013 – “Nếu bạn có thể học đi xe đạp bạn có thể học làm thế nào để được hạnh phúc,” nhà sư Phật giáo 67 tuổi và là người hạnh phúc nhất trên thế giới nói. Khi còn nhỏ, nhà thơ Andre Breton, nhà làm phim Louis Buñuel và nhạc sĩ Igor Stravinsky là những vị khách thường xuyên của gia đình triết gia Ricard. Tuy vậy, nhận thấy đặc tính của những người bạn của song thân không có vẻ gì là hạnh phúc hơn nên Ngài đã tìm đến Hy mã lạp sơn bỏ sau lưng công việc của một nhà sinh học tại Viện Pasteur và thay đổi cuộc đời qua thiền tập. Tính đến lần cuối cùng, Ngài đã đạt được hơn 10,000 giờ đồng hồ. Phương pháp chụp MRI tinh tế tại phòng nghiên cứu về não bộ tại Wisconsin đã cho thấy mức lạc quan siêu đẳng và hầu như không có chút cảm nhận tiêu cực nào của Ngài. Ngài nói: “Tôi không thấy mọi thứ đều màu hồng nhưng những thăng trầm của cuộc sống không trụ trong tôi theo cách của đời thường.”
19/10/2013(Xem: 18972)
Làm người biết thương yêu và bảo vệ hành tinh sống của chúng ta thì mớ thật sự làm người, mới xứng đáng làm người. Có làm người như vậy mới xứng đáng là người có đạo đức hiếu sinh. Còn ngược lại là phá hoại sự sống của nhau, làm đau khổ cho nhau. Phải không hỡi các bạn? Đạo Đức Hiếu Sinh! Có bốn chữ rất đơn giản, nhưng hành động của nó cao thượng và đẹp đẽ tuyệt vời.
17/10/2013(Xem: 12037)
Như tất cả chúng ta đều biết Tổ Khánh Anh là người xuất thân từ Quảng Ngãi và từ những năm 1916 Ngài đã quy y Tam Bảo tại chùa Cảnh Tiên và năm 1917 lúc Ngài 22 tuổi đã xuất gia tu học tại chùa Quang Lộc tỉnh Quảng Ngãi với Pháp Danh là Chơn Qúy. Ngài thuộc dòng Lâm Tế Chúc Thánh thuộc thế hệ truyền thừa thứ 7. Ngài sinh năm 1895 và viên tịch năm 1961.
17/10/2013(Xem: 50090)
50 năm qua, cuộc tranh đấu của Phật giáo năm 1963 chống chính quyền Đệ nhất Cọng hòa do Tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo đã đàn áp Phật giáo. Sự việc đã lui về quá khứ nhưng vết thương trong lòng dân tộc, trong tim của Phật tử Việt Nam thì vẫn còn đó và có lẽ mãi còn trong lịch sử đau thương mà cũng lắm hào hùng.
17/10/2013(Xem: 42047)
Là nhân chứng sống động của lịch sử, của dòng đời, ai cũng thế. Sinh ra giữa cõi trần, có tai phải nghe, có mắt phải thấy, dù muốn nghe, muốn thấy hay không. Sống, có óc phải suy tư, có miệng phải nói, có chân phải đi, có tay phải làm. Nhưng phải biết nên nghĩ gì, nói gì, đi đâu, làm gì ! Sống, có bạn để tâm sự, có con để trao truyền. Tâm sự chuyện gì, trao truyền cái gì? Tôi tự hỏi và trải lòng ra cho ai muốn thấy tim tôi đang nhảy, phổi tôi đang thở và mỗi tế bào sinh diệt trong bất diệt của chân như. Chỉ xin đừng làm bác sĩ giải phẫu chân dung của tôi, nhưng nếu muốn thì cứ.
17/10/2013(Xem: 34247)
Nếu không có một giọt nước sẽ không có đại dương. Nếu không có một hạt cát sẽ không thành sa mạc. Trong cuộc sống, nếu không có những điều vụn vặt thì việc thành bại trong thiên hạ có đáng để lưu tâm? Tôi cũng như bạn, thấy đêm dài thì trông cho mau sáng, dù không mong đêm vẫn tiếp theo ngày. Vậy nên, thương ghét, trắng đen, tốt xấu, phải trái… là điều mà xưa nay vẫn thế và ngàn năm sau vẫn thế.
17/10/2013(Xem: 56350)
Tôi đọc kinh sách, nghe giảng và học hỏi, đồng thời rút kinh nghiệm trong những năm qua cùng các pháp hữu nghiên cứu và hoằng truyền chánh pháp, đặc biệt với đạo hữu Nguyên Phước. Thấy cần, rút ra một số nét cơ bản để chia xẻ cùng quý Phật tử thật dễ đọc, dễ hiểu, dễ thực hành trong niềm tin Phật pháp.
16/10/2013(Xem: 28997)
Có lẽ, trong thời gian qua, trong cuộc sống vật chất tương đối đầy đủ dù chưa dư thừa với đa số, nên con người cần một cái gì đó về đạo đức tâm linh, muốn trở về nguồn cội, nên tưởng nhớ nhiều về tổ tiên ông bà mà gần gũi nhất là cha mẹ, anh em huyết thống. Tập sách nhỏ này, tôi viết để tưởng nhớ mẹ tôi, nhưng may mắn trong cái riêng ấy lại hòa nhập được với cái chung của những tấm lòng hiếu kính. Do đó, rất nhiều người tâm đắc muốn có, muốn đọc, có người vừa gọi điện vừa khóc, tôi cũng chạnh lòng nhớ mẹ mà khóc theo, đa số qua điện đàm yêu cầu tái bản, vâng lời, tôi cũng cố gắng tái bản 2 lần rồi.
14/10/2013(Xem: 28008)
Nàng thở ra một hơi thật dài, mặt sáng lên, vui mừng nói: “Bây giờ em mới thực sự hết lo về chuyện cô cán bộ ấy. Nhưng không biết cô ấy và ông thầy kia có thoát được thật không hay là cuối cùng lại bị bắt? Em lo cho họ quá.” “Hy vọng họ thoát, vì từ đó về sau, không nghe cán bộ hay tù nhân trong trại đá động gì tới họ nữa.”