Viết cho con trai

23/02/201116:13(Xem: 13563)
Viết cho con trai

VIẾT CHO CON TRAI
Tác giả: Lại Thế Luyện - Kim Phụng
NXB: Văn hóa thông tin
Khổ sách: 13x19cm
Độ dày: 112 trang

1169

vietchocontrai_theluyenkimphung

CÙNG BẠN ĐỌC

“Uốn cây từ thuở còn non,

Dạy con từ thuở con còn trẻ thơ…”

Gia đình – nơi mỗi người cất tiếng khóc chào đời, lớn lên, trưởng thành theo năm tháng và gắn bó, yêu thương cho đến tận cuối cuộc đời. Nói đến gia đình, trong ký ức sâu đậm của mỗi người, chúng ta thường nghĩ đến những gì là tươi đẹp và thiêng liêng nhất!

Gia đình là “trường học đầu tiên” của cuộc đời mỗi người. Và cha mẹ chính là “những nhà giáo dục đầu tiên” của con cái. Từ gia đình, mỗi người học được những chuẩn mực đạo đức căn bản nhất của cuộc sống!

Giáo dục con cái là một công việc đầy khó khăn và phức tạp! Đây là trách nhiệm cao cả nhưng cũng rất nặng nề đặt lên vai các bậc làm cha mẹ!

Mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái trong gia đình là một mối quan hệ gắn bó, gần gũi, bền chặt nhất trong cuộc sống của mỗi người. Hằng ngày, giữa cha mẹ và con cái luôn có rất nhiều điều cần nói với nhau. Tuy nhiên, không phải lúc nào cha mẹ cũng có thể dễ dàng tìm được cách nói chuyện phù hợp với con mình. Dường như con cái ngày nay không còn thích nghe những lời lẽ giáo điều, nặng nề của cha mẹ, những bài học đạo đức cứng nhắc, rập khuôn, và cả những lý lẽ thiếu thực tế, mang tính áp đặt... Chính vì vậy, cha mẹ cần phải có cách nói với con mình một cách phù hợp, sao cho những gì mình nói thật sự mang tính thuyết phục đối với con cái.

Tác giả cuốn sách này, với tất cả tâm huyết khi cầm bút, đã mượn hình thức những bức thư thay cho những gì mà từ sâu thẳm đáy lòng các bậc cha mẹ ngày nay có thể đang rất muốn nói cùng con cái của mình. Mỗi bức thư chứa đựng một bài học sâu sắc. Đây là những điều mà tác giả đã trăn trở, lắng đọng một thời gian dài trước khi đặt bút viết ra.

Đôi khi, chỉ cần trao cho con mình cuốn sách này, kèm theo một ánh mắt bao dung, độ lượng, cũng đã đủ để bạn nói lên với con mình tất cả!

*

Cuốn sách này dành cho các bậc cha mẹ, cho những người làm con, và cho tất cả mọi người. Mỗi chúng ta có thể đọc cuốn sách này để nhớ lại tuổi ấu thơ, để biết cha mẹ mong mỏi điều gì ở mình, để biết sống xứng đáng với những kỳ vọng mà cha mẹ đang đặt nơi mình, và để thêm yêu thương, kính trọng, biết ơn cha mẹ mình nhiều hơn! Và nhất là nếu bạn đang có con ở lứa tuổi thiếu niên, bạn có thể dành tặng riêng cho con mình cuốn sách này như một món quà giản dị, tràn đầy tình yêu thương!

Xin trân trọng gửi cuốn sách này đến tay bạn đọc. Ước mong sao mỗi chúng ta luôn có ý thức xây đắp, gìn giữ và cảm nhận được hạnh phúc trong gia đình, nhất là luôn nỗ lực chu toàn trách nhiệm giáo dục nhân cách tốt đẹp cho các thế hệ con cái – những chủ nhân tương lai của xã hội!

Thân mến!

Các tác giả

Source: rongmotamhon

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/01/2013(Xem: 16929)
Trong bài viết này, tác giả đã phân tích quan niệm về tính Không – một nội dung quan trọng của kinh Kim Cương. Tính Không (Sùnyatà) là một khái niệm khá trừu tượng: vừa thừa nhận có sự hiện hữu, sự “phồng lên” (ở hình thức bên ngoài) của một thực thể, vừa chỉ ra tính trống rỗng (ở bên trong) của thực thể. Vì vậy, tính Không không phải là khái niệm chỉ tình trạng rỗng, không có gì, mà có nghĩa mọi hiện hữu đều không có “tự ngã”, không có một thực thể cố định.
13/01/2013(Xem: 23040)
Sáu mươi và vẫn còn khỏe mạnh, tôi chỉ mới chập chững bước vào tuổi già. Nên giờ đúng là thời điểm tôi cần tham khảo về vấn đề này để phát triển sự can đảm, vì tuổi già là điều khó chấp nhận. Tuổi già thật đáng sợ. Tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho tuổi già. Tôi vẫn hy vọng mình còn có thể sống qua nhiều lần sinh nhật nữa, nhưng lại không chuẩn bị cho sự hao mòn trong quá trình đó. Vừa qua tuổi sáu mươi không lâu, các khớp xương của tôi đã cứng, tóc tai biến mất ở chỗ này lại mọc ra chỗ khác, tên tuổi của người khác tôi không còn nhớ rõ, thì tôi phải chấp nhận những gì đang xảy ra cho tôi.
11/01/2013(Xem: 13616)
BA VÒNG QUAY CỦA BÁNH XE ĐẠO PHÁP cùng sự hình thành của kinh điển và các học phái Phật Giáo
09/01/2013(Xem: 16235)
Một hệ thống Giáo dục mới và toàn diện chỉ duy trì những truyền thống tốt đẹp, những gì văn hóa cũ thích hợp với đường hướng giáo dục này. Chính vai trò của nền giáo dục toàn diện là xây dựng một nền văn hoa mới toàn diện.
08/01/2013(Xem: 12194)
Hôm nay sẽ nói chuyện về đề tài “Sống Vươn Lên”, bây giờ mình không thể sống chìm lịm trong bùn lầy của thế gian này, mà phải sống vươn lên. Nhưng sống vươn lên như thế nào ? Trước tiên phải xét xem tại sao chúng ta có mặt ở thế gian này? Có ai bỗng dưng mà có đây không? Nếu bỗng dưng thì mình mới có mặt lần đầu ở đây sao? Nhưng điều đó thì không đúng với lẽ thật Phật đã dạy: “Chúng san
07/01/2013(Xem: 13809)
Tu Phật cốt yếu là CHUYỂN HÓA. Thế nào là chuyển hóa? Chuyển hóa có nghĩa là làm cho tâm tính, làm cho căn khí, nhận định của ta thay đổi.
02/01/2013(Xem: 15143)
Có lẽ chúng ta nên cùng nhau nghiền ngẫm lại câu nói của bậc cao tăng Già-la Đồ-lê : hãy bắt đầu bằng việc nói cho bá tính biết những gì họ đang mong muốn biết chứ chưa vội nói với họ tất cả những gì chúng ta biết.
02/01/2013(Xem: 11501)
Giáo lý nhà Phật thì có nhiều, song tùy từng đối tượng, từng thời đại, mà ta chọn ra những nội dung phù hợp, thiết thực, dễ tiếp thu để giảng dạy.
01/01/2013(Xem: 13521)
Mục tiêu của Phật giáo là đưa mọi người đến chỗ giải thoát tối hậu, nhưng giáo pháp của Đức Phật có phân biệt từng trường hợp, từng hoàn cảnh, tùy theo căn cơ của từng chúng sinh mà hướng dẫn từng cá nhân đi theo những con đường nhanh hay chậm, trực tiếp hay gián tiếp. Để nêu ra được những mục tiêu cụ thể và thực tiễn cho Giáo dục Phật giáo Việt Nam, điều tất yếu là phải duyệt lại những mục tiêu của giáo dục và mục tiêu của Phật giáo nói chung, ngoài ra phải có một cái nhìn tổng quát về hiện trạng của Phật giáo Việt Nam. Thật vậy, chỉ có thể căn cứ trên mục tiêu căn bản của giáo dục và của Phật giáo, s au đó, các nhà nghiên cứu mới có thể xác lập được những mục tiêu ngắn hạn và mục tiêu dài hạn, những mục cơ bản và mục tiêu dẫn xuất của giáo dục Phật giáo Việt Nam, xuất phát từ tình trạng của Phật giáo Việt Nam hiện nay. Do đó, bản tham luận này sẽ trình bày về mục tiêu của giáo dục, mục tiêu của Phật giáo, và hiện trạng Phật giáo Việt Nam trước khi nói đến mục tiêu của Giáo dục Phật
31/12/2012(Xem: 10616)
Việc điều trị tâm là thiết yếu, vì nếu không thì các vấn đề bất ổn của chúng ta, vốn không có điểm khởi đầu, sẽ không bao giờ chấm dứt. Chúng ta có thể dùng thuốc hay các phương thức bên ngoài khác để chữa lành một căn bệnh nào đó, nhưng bệnh sẽ tái phát nếu chúng ta không điều trị tâm. Nếu không điều trị Tâm thì luôn luôn có nguy cơ là ta sẽ lại tạo ra nguyên nhân của bệnh, chúng ta sẽ tái diễn các hành vi mà trước đây đã khiến cho cơ thể chúng ta bị đau ốm. Và rồi chúng ta sẽ bị cùng căn bệnh đó trong các kiếp sau, hay thậm chí ngay trong kiếp này. Lama Zopa Rinpoche