Viết cho con trai

23/02/201116:13(Xem: 13717)
Viết cho con trai

VIẾT CHO CON TRAI
Tác giả: Lại Thế Luyện - Kim Phụng
NXB: Văn hóa thông tin
Khổ sách: 13x19cm
Độ dày: 112 trang

1169

vietchocontrai_theluyenkimphung

CÙNG BẠN ĐỌC

“Uốn cây từ thuở còn non,

Dạy con từ thuở con còn trẻ thơ…”

Gia đình – nơi mỗi người cất tiếng khóc chào đời, lớn lên, trưởng thành theo năm tháng và gắn bó, yêu thương cho đến tận cuối cuộc đời. Nói đến gia đình, trong ký ức sâu đậm của mỗi người, chúng ta thường nghĩ đến những gì là tươi đẹp và thiêng liêng nhất!

Gia đình là “trường học đầu tiên” của cuộc đời mỗi người. Và cha mẹ chính là “những nhà giáo dục đầu tiên” của con cái. Từ gia đình, mỗi người học được những chuẩn mực đạo đức căn bản nhất của cuộc sống!

Giáo dục con cái là một công việc đầy khó khăn và phức tạp! Đây là trách nhiệm cao cả nhưng cũng rất nặng nề đặt lên vai các bậc làm cha mẹ!

Mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái trong gia đình là một mối quan hệ gắn bó, gần gũi, bền chặt nhất trong cuộc sống của mỗi người. Hằng ngày, giữa cha mẹ và con cái luôn có rất nhiều điều cần nói với nhau. Tuy nhiên, không phải lúc nào cha mẹ cũng có thể dễ dàng tìm được cách nói chuyện phù hợp với con mình. Dường như con cái ngày nay không còn thích nghe những lời lẽ giáo điều, nặng nề của cha mẹ, những bài học đạo đức cứng nhắc, rập khuôn, và cả những lý lẽ thiếu thực tế, mang tính áp đặt... Chính vì vậy, cha mẹ cần phải có cách nói với con mình một cách phù hợp, sao cho những gì mình nói thật sự mang tính thuyết phục đối với con cái.

Tác giả cuốn sách này, với tất cả tâm huyết khi cầm bút, đã mượn hình thức những bức thư thay cho những gì mà từ sâu thẳm đáy lòng các bậc cha mẹ ngày nay có thể đang rất muốn nói cùng con cái của mình. Mỗi bức thư chứa đựng một bài học sâu sắc. Đây là những điều mà tác giả đã trăn trở, lắng đọng một thời gian dài trước khi đặt bút viết ra.

Đôi khi, chỉ cần trao cho con mình cuốn sách này, kèm theo một ánh mắt bao dung, độ lượng, cũng đã đủ để bạn nói lên với con mình tất cả!

*

Cuốn sách này dành cho các bậc cha mẹ, cho những người làm con, và cho tất cả mọi người. Mỗi chúng ta có thể đọc cuốn sách này để nhớ lại tuổi ấu thơ, để biết cha mẹ mong mỏi điều gì ở mình, để biết sống xứng đáng với những kỳ vọng mà cha mẹ đang đặt nơi mình, và để thêm yêu thương, kính trọng, biết ơn cha mẹ mình nhiều hơn! Và nhất là nếu bạn đang có con ở lứa tuổi thiếu niên, bạn có thể dành tặng riêng cho con mình cuốn sách này như một món quà giản dị, tràn đầy tình yêu thương!

Xin trân trọng gửi cuốn sách này đến tay bạn đọc. Ước mong sao mỗi chúng ta luôn có ý thức xây đắp, gìn giữ và cảm nhận được hạnh phúc trong gia đình, nhất là luôn nỗ lực chu toàn trách nhiệm giáo dục nhân cách tốt đẹp cho các thế hệ con cái – những chủ nhân tương lai của xã hội!

Thân mến!

Các tác giả

Source: rongmotamhon

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/08/2013(Xem: 10968)
Từ năm 1955-1975, những ai học tại trường Trung Học Bồ Đề Nha Trang nói riêng ít nhiều gì cũng được ngắm nét chữ tài hoa, bay bướm; bài giảng ngắn gọn, hàm súc và cốt cách phong lưu, nho nhã của thầy Võ Hồng. Chúng tôi thường kháo nhau: “Kim Trọng hào hoa đến thế là cùng.”
16/08/2013(Xem: 21316)
Mao_HiepChuongNói đến pháp phục của Phật giáo, chúng ta thường đề cập đến pháp phục của người xuất gia, bao gồm pháp phục nghi lễ và pháp phục thường nhật. Pháp phục Phật giáo được xem là hình thức thể hiện thân giáo, đó là pháp tướng bên ngoài của người xuất gia nên các chế tài trong luật nghi quy định rất rõ về các hình thức của pháp phục.
16/08/2013(Xem: 11780)
Trong số tất cả những cảm xúc tiêu cực tai hại của chúng ta, sân hận rõ ràng là cái càm xúc nguy hiểm nhất vì nó không chỉ gây hại cho người khác mà có lẽ nó gây hại cho chính chúng ta nhiều nhất.
14/08/2013(Xem: 14286)
Hơn nửa thế kỷ qua nếp sống đạo hạnh sáng ngời của Ôn đã gắn liền với sinh mệnh của Tăng Ni và tín đồ Phật tử, đặc biệt là Tăng chúng ở các Phật học viện Báo Quốc Huế, Hải Đức Nha Trang và Quảng Hương Già Lam Sài Gòn. Ôn đã yêu thương dưỡng dục chúng Tăng như cha mẹ thương yêu lo lắng cho con. Những ai may mắn được gần gũi Ôn, dù nhìn ở góc độ nào cũng nhận ra điều đó.
14/08/2013(Xem: 10168)
Bao năm bon chen, lăn lộn, nếm đủ mùi sóng gió của cuộc đời hầu chu toàn cái trách vụ công dân, làm con, làm chồng, làm cha… nhỏ thì cặm cụi học hành thi cử, lớn lên lo công ăn việc làm, công danh sự nghiệp; lập gia đình rồi thì lo con cái ăn học, dựng vợ gả chồng; hết con lại đến cháu nội, cháu ngoại,
13/08/2013(Xem: 23066)
Hôm nay chúng tôi được quý ôn, quý thầy trên cho phép và tạo điều kiện cho chúng tôi gặp gỡ đại chúng và quý Phật tử có nhân duyên. Trong hai năm qua, từ các buổi học về Câu xá, học Luật, các thầy, các chú đã có nghe tiếng nói của tôi rồi, nhưng nay mình mới có dịp để nói chuyện với nhau.
13/08/2013(Xem: 13695)
Tôi lớn lên bên cạnh người mẹ Nhật. Bà là một Phật tử. Cha tôi là người Anh gốc Nga, theo đạo Do Thái. Tôi đã tìm hiểu về nhiều tôn giáo, phong tục và văn hóa với tư cách cá nhân, trong vai trò của người làm mẹ, làm báo và người đi tìm chân lý. Hiện giờ tôi thực sự hạnh phúc hơn vì tôi đã biết chấp nhận bản thân, và người khác như họ là, và nhận thức mỗi ngày là một ngày mới, ngày đặc biệt, và tôi mãi mãi hàm ân về điều đó.
13/08/2013(Xem: 15128)
Khi dịch xong kinh Trường A-hàm năm 1962 tôi cảm thấy có một vài thắc mắc tuy thông thường nhưng sẽ không tránh khỏi xuất hiện một cách mau lẹ đến ít nhiều quý vị đọc kinh này. Ðể giải thích phần nào những thắc mắc đó hầu tránh khỏi cái nạn vì nghẹn bỏ ăn, ở đây xin nêu vài ý kiến theo trường hợp này:
13/08/2013(Xem: 14012)
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
11/08/2013(Xem: 14332)
Qua tiếp xúc, chúng tôi biết nỗi ưu tư lớn của quí vị là “Làm sao áp dụng được Phật pháp một cách chín chắn vào đời sống của mình?”. Phật tử cũng nhận biết rõ nếu như chỉ hiểu Phật pháp, dù hiểu nhiều, hiểu sâu sắc, nhưng thiếu phần áp dụng chúng ta cũng không thể gọi là người thâm nhận hoặc hưởng được giá trị thiết thực của Phật pháp.