Suy nghiệm về hình ảnh “Từ đất vọt lên”

18/01/201100:09(Xem: 13069)
Suy nghiệm về hình ảnh “Từ đất vọt lên”
Suy nghiệm về hình ảnh “Từ đất vọt lên”
TRONG BỐI CẢNH BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG

blank
Một vị Bồ-tát đã viên mãn trong các hạnh nguyện, thì họ đủ khả năng tùy chuyển khắp các quốc độ, và tùy duyên ứng hiện trong các hành vi. Những nơi chốn của các vị Bồ-tát dù ở góc cạnh nào, cũng đều là tịnh độ, vì các Ngài không còn vướng kẹt trong tịnh - uế. Có chăng, chỉ là tâm thức của chúng sanh phân biệt, từ đó, đôi khi hiểu rằng trú xứ của các vị Đại Bồ-tát đang nằm ở đâu đó trên không trung, vượt cao và xa hơn cảnh giới Ta-bà mà chúng sanh đang sống. Thật sự, các Ngài đang ở ngay trong lòng cuộc sống của chúng sanh, ở trong từng mỗi niệm khởi, do vậy bất cứ nơi đâu còn có sự khổ đau và bất an, uy hiếp và thao túng, thì nguyện hạnh của các Ngài chính là vận tốc để hiện hữu phân hành - kiến tạo bình an.


Các vị Bồ-tát từ đất vọt lên, rất nhiều không thể đếm xuể, không những chỉ có chính tự thân các Ngài vọt lên và luôn cả hội chúng, quyến thuộc của các Ngài cũng tùy tùng, cho chúng sanh một sự ngạc nhiên vô cùng, dưới sự chứng minh của Đức Phật. Bên cạnh đó, Đức Phật đã tuyên bố giao sứ mệnh của Ngài cho các vị này trực tiếp nắm giữ và tiếp tục tuyên truyền rộng rãi. Sứ mệnh của Đức Phật xuất hiện tại trần thế là chân lý, là sự thật, là lẽ phải và sự bình đẳng an vui giữa cuộc đời.

Một mặt khác, Đức Phật đã thẳng thừng từ chối các vị Bồ-tát từ các phương khác đến, khi các vị này mong muốn nhận lãnh sứ mệnh của Ngài giao phó. Tại sao phải từ chối một nhã ý, thiện ý và hạnh ý đó, bởi vì Phật xét thấy ngay trong nội tại, ngay trong cảnh giới này, đất nước này, tâm hạnh của những con người này, đủ khả năng để lãnh trách nhiệm đó, mà không cần phải sự trợ giúp ở phương khác.

Lòng yêu nước cũng thế! Khi đất nước bình an, thì lòng yêu nước trong mỗi con người, nằm yên và lắng đọng, nghĩ đến chuyện đời sống gia đình, đôi khi chúng ta cũng không thể nhận ra được đâu là tình yêu quê hương đất nước đang ẩn náu trong tư tưởng của người Việt Nam. Ngược lại, khi đất nước bất an, binh chiến có khả năng xảy ra, thì từ khắp mọi nơi, ngọn lửa yêu nước, lòng tự trọng của tất cả người con dân đất Việt được trỗi dậy, như từ đất vọt lên.

Bằng nhiều cung cách khác nhau, hành động thể hiện lòng yêu nước của hàng vạn triệu người, bất kể địa vị, đó là phẩm chất cao cả của người Việt; là nếp văn hóa, tư duy và tư tưởng của dân tộc Việt đã ăn sâu trong tâm hồn. Điển hình, chúng ta đã thấy và nghe, Biển Đông đang dậy sóng, nghĩa là bờ cõi Việt Nam đang bị đe dọa xâm lăng, chiếm đoạt, bằng nhiều thủ thuật. Người dân Việt ở khắp mọi nơi trên thế giới, dù khác biệt tư tưởng nhưng đã đồng lòng gạt bỏ tất cả sự riêng tư của mình mà nhứt hô vạn ứng, bằng mọi cách để đấu tranh và bảo vệ hòa bình cho dân tộc, đó là một minh chứng. Lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam, không cần phải bàn luận nhiều từ sách vở, không cần phải là lý thuyết đặc thù, cũng vậy không cần những mẫu người yêu chuộng hòa bình bằng những lời nói suông và luôn hô hào bằng những sáo ngữ.

Lòng yêu nước phải thật sự được ghi nhận từ những con người biết hy sinh, nếm trải những thực tế khổ đau, những sỉ nhục khi bị áp bức và bị lệ thuộc, và biết sống cho kẻ khác, biết yêu quê hương và xứ sở. Chúng ta càng không phải trông chờ từ đâu đến, mong sự hỗ trợ từ bên ngoài, mà phải nghĩ đến ngay nội lực của chính mình. Lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam từ nhiều thế kỷ, cho chúng ta thấy khi cả một dân tộc đã đồng lòng và cùng chí hướng thì dù cho kẻ thù là cường quốc cũng phải thất bại trước sức mạnh đó.

Đức Phật đã từ chối những phát nguyện của các vị Bồ-tát ở phương khác, và ở những cảnh giới khác, nhận lãnh sứ mạng của Ngài tuyên thuyết chân lý ở cõi Ta-bà. Bởi vì, Ngài đã thấy được năng lực, sức mạnh thật sự của những người đang có mặt, những người này đã thành thục và tràn đầy kinh nghiệm với thực tế đang diễn ra của đời sống và hoàn cảnh đang sống, đang vướng mắc thì mới có đủ khả năng xây dựng cảnh giới khổ đau này thành bình an, uế trược thành tịnh độ, chiến tranh thành hòa bình.

Cũng vậy, muốn chiến thắng được ngoại xâm và muốn chứng minh sức mạnh thật sự của đất nước chúng ta, thì hãy cho kẻ ngoại xâm biết rằng cả dân tộc đang đoàn kết và thấy được nội lực tiềm ẩn của chúng ta đó là sức mạnh của toàn dân tộc đang sống và đang sẵn sàng ở các nơi và sẵn sàng hy sinh gìn giữ lãnh thổ.

Sự lựa chọn của chúng ta trong thời điểm này chính là nhận thức rõ đâu là kẻ thời cơ, và đâu là sự yếu mềm của một bộ phận thích sống lệ thuộc, thờ ơ, và cần xét lại những thiện ý của các quốc gia lân bang. Đó là, những gì mà chúng ta cần làm trong thời điểm đang bị đe dọa và khinh thường như hiện nay, những gì đang xảy ra ngoài Biển Đông, và cũng chính là những suy nghĩ của người con Phật qua lời dạy của Ngài, trong sự nghiệp xây dựng hòa bình, an vui của tất cả chúng sanh. Chúng ta không phải là những người chỉ biết thừa hưởng những gì mình đang có và không biết nỗi khó khăn của người khác. Chúng ta cũng không phải là những người nhiệt huyết trong ngu muội, chúng ta cũng không phải là những con người luôn hiếu thắng không phân biệt lẽ phải, cũng không phải người chỉ nói không hành động.

Trong thời điểm mà cả con dân Việt Nam đang nằm trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng, sự khôn khéo lựa chọn trong đấu tranh, chính là yếu tố quan trọng để khỏi đưa đất nước rơi vào cảnh chiến tranh, tàn khốc, và nhận lấy hậu quả bởi sự thiếu đoàn kết, tan rã. Chúng ta hãy suy nghiệm lại những bài học của tiền nhân, những người đã dày công giành lấy, gìn giữ một đất nước Việt Nam có mặt trên bản đồ thế giới hiện nay, để hành động.

Thích Huệ Giáo
(Giác Ngộ)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2014(Xem: 17684)
Thất tình lục dục là bảy thứ tình cảm được biểu lộ ra bên ngoài và là sáu việc ham muốn của một con người. Đó là nói theo căn bản, sâu xa hơn nữa còn có vô số vấn đề trong tình cảm. Thất tình lục dục ví như những cục nam châm khi gặp sắt; cũng vậy, tâm luyến ái lúc nào cũng muốn hút con người ta vào vòng lẩn quẩn, dính mắc của sự yêu thương và ghét bỏ.
10/02/2014(Xem: 15153)
Ngày mới tu tập tôi thấy mình giỏi quá, thông minh quá, cái gì mình cũng đúng còn mọi người đều sai. Tu thêm một thời gian nữa tôi mới phát hiện ra mình có lúc đúng lúc sai và mọi người khác cũng vậy. Nay tu thêm nữa rồi mới thật sự ngộ ra rằng, mọi
10/02/2014(Xem: 29886)
Lama Thubten Yeshe sinh năm 1935 tại Tây Tạng. Mới sáu tuổi, Ngài đã vào học tại Sera Monastic University ở Lhasa, một trong những tu viện lớn và nổi tiếng của Tây Tạng. Ngài học tại đây tới năm 1959
10/02/2014(Xem: 16822)
Cảnh sát thường phục bao phủ chung quanh khách sạn sang trọng ở Delhi, điện thoại di động kêu răng rắc trong tay. Sau việc kiểm soát an ninh thường lệ, chúng tôi được dẫn vào trong một phòng ngoài và được lịch sự yêu cầu chờ đợi
10/02/2014(Xem: 18328)
Điểm đến của người tu học Phật thường là chứng ngộ (đắc đạo). Nhưng tại sao gần đây, ta cũng hay nghe nói Vãng sanh Cực Lạc
09/02/2014(Xem: 12983)
Lại nữa Long vương, nếu xa lìa ác khẩu thì được thành tựu tám món tịnh nghiệp. Những gì là tám? 1. Lời nói không trái pháp độ. 2. Lời nói đều lợi ích. 3. Lời nói hợp lý đạo. 4. Lời nói đẹp khéo. 5. Lời nói có thể lãnh thọ thừa hành. 6. Lời nói được tin dùng. 7. Lời nói không thể chê. 8. Lời nói được ưa thích.
09/02/2014(Xem: 17800)
Tục ngữ Việt nam có những câu: “Lời nói không mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” hoặc: “Tiếng chào cao hơn cổ” hoặc “Ngọt mật chết ruồi”. .v. v... Những câu tục ngữ này chứng tỏ sự lợi hại của lời nói có thể có ảnh hưởng thu phục nhân tâm, hoặc tạo nên nguy hiểm chết người, và từ đó gây nên những nghiệp quả không tốt.
08/02/2014(Xem: 16795)
Nhà sư Phật giáo sống như thế nào sau cánh cửa thiền? Đây là điều mà người bình thường cả Đông lẫn Tây đều khó có điều kiện được biết. Thỉnh thoảng, mới có người may mắn được hầu chuyện một nhà tu hành để có một ít nhận thức về thế giới của người tu hành
08/02/2014(Xem: 15917)
Năm cũ trôi qua, năm mới bắt đầu... Đầu xuân là những ngày ông bà mình gọi là thời điểm cần để “ôn cố tri tân” – nghĩa là ôn lại các chuyện cũ và tìm biết cái mới, hay nói bằng ngôn ngữ thời nay là
07/02/2014(Xem: 15554)
thichnhudien Mỗi người trong chúng ta, ai sinh ra trong cuộc đời nầy cũng đều có một nghiệp quả khác nhau. Có kẻ sinh ra làm vua, làm thái tử, làm công chúa. Có người sinh ra làm quan, làm tổng thống, làm thủ tướng, làm người lãnh đạo, làm nhà tư bản, nhà giáo dục, bác học, bác sĩ v.v… Nhưng cũng có lắm người khi được sinh ra lại phải bị rơi vào trong những gia đình thiếu cơm ăn áo mặc, rách nát tang thương. Cũng có lắm người khi sinh ra đã không có đủ mắt, tai, mũi, lưỡi, tay chân v.v…