Sự hiểu lầm của Pieter

06/10/201219:08(Xem: 10856)
Sự hiểu lầm của Pieter
lotus_1
Mùa đông thật là dài, nhưng rồi mùa xuân cũng đã đến . Bây giờ Pieter có thể chạy ra cổng đón cha của đi làm việc về. Ông sẽ đỡ Pieter lên vai của mình và nắm lấy mắt cá chân trong khi Pieter ôm chặt cổ của cha. Họ đi vào trước hiên nơi cha của Pieter ngồi vào chiếc ghế của ông. Pieter có thể cuộn tròn trong lòng cha mình và kể lại những chuyện đã làm trong ngày.

Nhưng một ngày kia, người cha về nhà trông có vẻ không vui. Khi Pieter kéo mạnh tay ông và muốn được bồng lên, ông nói lớn tiếng "Ta đang suy nghĩ, Pieter hãy đi khỏi đây đi !"

Đau đớn bởi những lời của cha mình, Pieter quyết định sẽ làm việc đó. Anh sẽ ra đi . Sau khi cha đã đi vào nhà, Pieter quay lại và chạy ra cửa trước .
Pieter chạy xa hết sức và sau đó đi chậm lại. Chẳng bao lâu đã đến làng. Quá mệt mỏi nên ngồi xuống lề đường. Anh ta nhận ra rằng bị đói và lạnh . Rồi anh bắt đầu suy nghĩ về người cha đang lo lắng về mình.

Tiếp theo, Pieter nhận thấy một đôi giày đứng trước mặt anh. Đôi giày chỉ có những người cảnh sát trong làng đi. Anh nghe một câu hỏi, "Con trai, không sao chứ? Con đang chờ đợi ai đó? " Pieter nhìn lên và thấy một cảnh sát có khuôn mặt tử tế và nụ cười đẹp.

Pieter đứng lên và bẽn lẽn thừa nhận rằng mình đã bỏ nhà ra đi. Người cảnh sát cúi xuống nói với Pieter. "Con biết đấy, khi bằng tuổi của con ta đã làm điều tương tự. Khi cha mẹ ta đã nói điều gì đó làm tổn thương tình cảm của ta. Việc ấy làm tôi ngạc nhiên nó làm mình chạy trốn. Trời đã sẩm tối, và ta cảm thấy sợ hãi. Vả lại, ta không có tiền và không nơi nào để đi. Yup, ta còn nhớ điều đó rõ ràng. "
Pieter kêu lên, "Cũng giống như tôi! Cha bảo tôi đi đi!".
Viên cảnh sát gật đầu. "Ta chắc rằng con ngạc nhiên."
Pieter lầm bầm, "Vâng."

"Con biết đấy, sau khi bỏ chạy, ta cảm thấy đau khổ và muốn về nhà. Dù thế nào con cũng suy nghĩ và muốn về nhà phải không?" viên cảnh sát hỏi với một nụ cười trấn an.
Pieter trả lời "Dạ vâng" lần này với một nụ cười thoải mái. Viên cảnh sát hỏi Pieter nơi đang ở và Pieter chỉ cho ông. Ông nói, "Ta biết nơi đó. Ta mới di chuyển về gần đó với vợ và một con gái. Con có muốn ta đưa về nhà không?"
Pieter hăng hái gật đầu.
Người cảnh sát đỡ Pieter lên vai và nắm giữ chân Pieter, và bảo vòng tay quanh cổ ông. Pieter đã làm theo như vậy .
Sau khi đi vài bước, ông nghe Pieter bắt đầu khóc. Ông đặt Pieter xuống và hỏi lý do tại sao Pieter khóc.
Pieter nói mỗi ngày khi đi làm về người cha cũng cõng anh trên vai như vậy. Cảnh sát mỉm cười. " Hình như con có một người cha rất tốt. Sau khi làm việc cả ngày, điều đầu tiên khi về nhà là tự hào cõng con trên vai. Con biết đấy, cha con có thể đã chuyện khó khăn và cảm thấy không được khỏe. Và thực sự ông không có ý nói con phải đi xa."
Pieter đồng ý, " Vâng ông thực là một người cha tuyệt vời. Nhưng hôm nay ông trông mệt mỏi và không được vui. Bây giờ tôi đã làm những việc tồi tệ hơn cho ông. "

Người cảnh sát cười khúc khích. " Vâng, việc đó chỉ là một sự hiểu lầm." Rồi ông lại đỡ Pieter lên vai và tiếp tục đi cho đến khi họ có thể nhìn thấy ngôi nhà của Pieter. Khi hai người vào đến cổng, cha của Pieter chạy ra đón họ.
Cảnh sát đặt Pieter xuống. Anh ta chạy đến với cha, ông nhấc anh ta lên, và hỏi "Pieter! Con đã ở đâu? Cha đã nấu bữa tối nhưng sau đó không thể tìm thấy con. Cha đã rất lo lắng."
Rồi ông nhìn qua muốn dò hỏi nguời cảnh sát, ông ta nháy mắt và gật đầu có ý chỉ vào trong làng. Ông nói, "Pieter đã chỉ đường cho tôi vùng quanh đây. Gia đình tôi vừa mới di chuyển về đây."
Cha Pieter nhanh chóng hiểu và nói, "Ah. thật tốt đẹp con đã nói chuyện với cảnh sát mới của chúng ta. Nhưng Pieter con biết rằng có thể nói chuyện với cha bất cứ lúc nào, phải không? Ngay cả khi cha mệt mỏi hay khó chịu. Được chứ? "Pieter tươi cười với cha mình và gật đầu.
Họ cảm ơn người cảnh sát, ông ta huýt sáo và quay trở về làng. Sau đó, cha của Pieter đặt Pieter trên vai và nắm chặt hai chân, Pieter bám vào cổ của cha mình. Họ cùng nhau đi vào dung bữa tối.
 * "Ngay cả khi cha mẹ khó chịu với chúng ta,
 Chúng ta nên cố gắng làm cho họ được hạnh phúc."

  Seattle, 24-4-2014. NK. Nguyên Kim dịch ra tiếng Việt.

lotus_1
Pieter's Misunderstanding

The winter had been long but spring finally arrived. Pieter could now run to greet his father at the front gate when he returned from work. His father would swing Pieter up on his shoulders and grasp Pieter ankles as he held tight to his father's neck. They would head for the front porch where Pieter's father would sit in his chair. Pieter could curl up in his father's lap and tell him all about his day.

But one day when his father came home, he looked very unhappy. When Pieter tugged at his hand and asked to be picked up, his father said sharply " Go away Pieter, I'm thinking."

Stung by his father's words, Pieter decided he would do just that. He'd go away. After his father went into the house, Pieter turned and ran out the front gate.

Pieter ran as far as he could and then slowed to a walk. Soon he came to the village. He was so tired that he had to sit down on the curb. Then he realized he was also hungry and cold. And worse, he began to think about his father who must be getting worried about him.
The next moment, Pieter noticed a pair of shoes standing in front of him. They were not just any shoes. They were the ones the village policeman wore. A question floated down to him, "Son, are you okay? Are you waiting for someone?" Pieter looked up and saw a policeman with a kind face and nice smile.
Pieter stood up and shyly admitted that he had run away from home. The policeman scrunched down to Pieter's level. " You know, when I was about your age I did the same thing. My parents had said something that hurt my feelings. It so surprised me that I found myself running away. And it was getting dark, and I was getting scared. Plus, I had no money and nowhere to go. Yup, I remember it clearly."
Pieter exclaimed, "Just like me! Dad told me to go away."
The policeman nodded. " I bet that surprised you."
Pieter mumbled, "Yes."
"You know, after I ran away, I felt miserable and wanted to go home. Are you by any chance, thinking you'd like to go home?" the policeman asked with a reassuring smile.
Pieter said " Yes" again, this time with a broad smile. The policeman asked Pieter where he lived and Pieter told him. He replied, "I know where that is. I just moved close to there with my wife and a little girl. Would you like me to take you home?"
Pieter nodded enthusiastically.
The policeman swung Pieter up onto his shoulders and while holding firmly to Pieter 's ankles, told him to put his arms around his neck. Pieter did so.
After just a few steps, he heard Pieter begin to cry. He put Pieter down and scrunched down again. He asked Pieter why he was crying.
Pieter said his father carried him the same way every day when he came home from work. The policeman smiled." It sounds like you have a really good daddy. After working all day, the first thing he does when he comes home is to carry you proudly on his shoulders. You know, your dad probably had a really tough today and was just feeling bad. And I'm sure he didn't really mean it when he told you to go away."
Pieter agreed, "Yes! He's a really great dad. But today he did look tired and unhappy.
Now I made things even worse for him."
The policeman chuckled. "Well, that's it then.You and your dad just had a misunderstanding." And with that, he again swung Pieter up to his shoulders and continued walking until they could see the house Pieter lived in. As the two approached the gate, Pieter's father came running out to them.
The policeman put Pieter down. He ran to his father who scooped him up, saying "Pieter! Where have you been? I cooked dinner but then I couldn't find you. I've been so worried."
He then looked questioningly at the policeman who winked and nodded in the direction of the village. He said, "Pieter has been showing me around. My family and I just moved here."
Pieter's father quickly understood and said, " Ah. It's very nice that you have been talking to our new policeman. But Pieter, you do know that you can talk to me anytime, right? Even when I'm tired or upset. Okay?" Pieter beamed at his father and nodded.
They thanked the policeman, who began whistling as he turned to walk back to the village. Then Pieter's father put Pieter on his shoulders and held on to his ankles as Pieter clung to his father's neck. Together they went in to dinner.
 * "Even if our parents are upset with us,
 We should try to help them be happy."
 By Venerable Wuling

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2015(Xem: 12684)
Mùa xuân, vạn vật sinh trưởng. Ngắm một cây thân mộc hay thân thảo, ta thấy chúng đều đang chuẩn bị sinh lực để phát triển cành nhánh, nảy lộc, đơm hoa rồi kết trái. Con người cũng vậy, bé thơ, thiếu niên rồi thanh niên... Cái cây thì nó phát triển toàn bộ. Con người cũng phát triển toàn bộ cả phần vật chất và phần tinh thần. Thân vật chất thì tương tợ nhau nhưng phần tinh thần thì nó phát triển rất phức tạp.
14/01/2015(Xem: 14261)
Tiếng Hồng chung Phật Học Viện Hải Đức Nha Trang nói riêng và các chùa trong thành phố Nha trang nói chung, sớm khuya ai cũng có thể nghe được, nhưng nghe để “Trí tuệ lớn” và “Bồ-đề sinh” thì tùy theo “phiền não” của đối tượng nghe có vơi nhẹ hay không? Riêng với nhà văn Võ Hồng, qua tác phẩm “Tiếng chuông triêu mộ” cho thấy Trí tuệ và Bồ đề của ông sanh trưởng tốt. Nhưng nhân duyên như thế cũng chưa đủ, ông là giáo sư của PHV, của trường Bồ Đề, là thiện tri thức của các bậc cao Tăng ở đồi Đông và đồi Tây non Trại Thủy. Có thế mới có truyện ngắn “Cây khế lưng đồi”, có tùy bút “Con đường thanh tịnh”. Thưa thầy Võ Hồng, chừng ấy đủ rồi, đủ cho PHV đi vào lịch sử văn học, đủ cho 100 năm sau, 1000 năm sau hay nhiều hơn thế nữa, nhìn thấy PHV uy nghi như một Linh Thứu thời Phật và cũng cho thấy các bậc cao Tăng Miền Trung nói riêng xứng đáng là những Sứ giả Như Lai đầy trách nhiệm đối với sự trường tồn của Phật giáo Việt Nam.
14/01/2015(Xem: 13617)
Tháng 10 năm 2014, Đức Đạt-lai Lạt-ma có một buổi thuyết giảng tại thành phố Boston trong chuyến viếng thăm Hoa kỳ. Một Phật tử Việt Nam tại đại học MIT (Massachusetts Institute of Technology) đã tham dự và trong dịp này có mua một tấm tranh treo tường ghi lại một lời giảng của Ngài gửi sang Pháp tặng tôi. Cử chỉ ấy khiến tôi không khỏi cảm động nhưng cũng không tránh khỏi một chút áy náy, bởi vì tôi chỉ quen biết người bạn trẻ này qua mạng internet thế nhưng chưa bao giờ gặp mặt.
13/01/2015(Xem: 13911)
* Về hình thức: Gồm 1 bao lì xì + 1 thẻ kinh hình Phật mặt trước , mặt sau có câu kinh Phật. * Về vấn đề đăng ký: Mỗi chùa được tặng 1 bộ gồm 300 thẻ kinh + Bao lì xì . ( Nếu cần nhiều hơn số lượng trên xin Quí Đạo hữu hoặc Chư Tôn Đức vui lòng liên hệ đặt thêm số lượng ( ĐT: 090 921 7921 ) xin hoan hỷ thêm phí in ấn tùy theo số lượng nhiều hay ít. Quí Đạo hữu hoặc Chư Tôn Đức vui lòng gửi thông tin liên lạc và địa chỉ của Chùa ( xin nói rõ chi tiết và hướng dẫn cách gửi hàng nêu vị trí toạ lạc ở vùng sâu vùng xa.)
10/01/2015(Xem: 11640)
Tôi vẫn có nỗi lo, đúng ra, đây là nỗi sợ. Nỗi sợ đó thế này: sẽ có một lúc tôi chết bất ngờ, và rồi tức khắc dòng nghiệp thức sẽ bị kéo trở lại Việt Nam cho một kiếp kế tiếp. Bởi vì, không một ngày nào trong đời, tôi không nghĩ về Việt Nam. Không phải nghĩ về một lần hay một buổi, đôi khi suốt ngày không rời ý nghĩ về quê nhà.
07/01/2015(Xem: 22281)
Nữ sinh viên xinh đẹp thích làm ni côMột cô gái ở Trung Quốc khiến nhiều người bất ngờ khi xuống tóc đi tu dù tuổi còn rất trẻ.
06/01/2015(Xem: 16214)
1. Ngày nay nhà cửa chúng ta rộng hơn, nhưng gia đình thì lại bé nhỏ hơn trước, * 2. có nhiều tiện nghi hơn, nhưng thời giờ thì lại hiếm hoi hơn, * 3. nhiều bằng cấp hơn, nhưng ý thức thì kém hơn, * 4. nhiều kiến thức hơn, nhưng phán đoán thì yếu hơn, * 5. nhiều chuyên gia hơn, nhưng lại có thêm lắm rắc rối, * 6. nhiều thuốc men hơn, nhưng sức khỏe lại tệ hơn,
04/01/2015(Xem: 10893)
Như đã đề cập ở một bài viết trước, chúng sanh có sáu tánh là tánh tham, tánh sân, tánh si, tánh tầm, tánh tín và tánh tuệ; chúng đi suốt trong dòng sống (bhavaṅga) của mỗi người. Tuy nhiên, chúng ta xem tánh nào vượt trội thì tạm gọi là tánh ấy, chứ chúng thường trộn lẫn tánh này và tánh khác khó nhìn ra chân tướng.
04/01/2015(Xem: 10290)
Trời buổi chiều ấm nhẹ, bà Tư rời xe, cười với bạn, hẹn mai lại đến đón đi làm như thường lệ. Tới cửa nhà, thò tay vào túi xách lấy chùm chìa khoá, chả thấy đâu. Lục tung cả túi cũng không có. Chắc lúc sáng vội đi nên khi đóng cửa chỉ vặn ngang cái chốt bên trong, rồi đóng cửa đi mà quên chùm chìa khoá ở nhà. Mà sao vô nhà đây, trễ cơm tối mất. Chợt nhớ là thứ ba mỗi tuần con trai đi học về sớm, bà thở phào nhấn chuông.
03/01/2015(Xem: 14890)
Hầu hết nhân loại đều hớn hở, vui mừng và tràn đầy hy vọng đón chào một năm mới mở ra trước mặt. Mọi người lăng xăng chúc nhau những điều tốt đẹp nhất và tất cả dường như đều quên mất là đầu năm ngoái mình cũng đã từng chúc nhau như thế.