Ngôi Nhà Mới Của Mèo Xám

04/10/201219:59(Xem: 11808)
Ngôi Nhà Mới Của Mèo Xám
MEOMèo Xám sống trong một nhà kho với ba mèo con nhỏ của mình. Một mèo khoang màu cam, một màu xanh lá cây và một màu hồng với những đốm đen. Cả ba có mũi màu hồng xinh đẹp và nụ cười dễ thương của mẹ.
Ba mèo con đã rất hạnh phúc trong nhà kho chứa đầy cỏ khô có mùi thơm ngọt ngào và tươi mới. Cỏ khô cung cấp nhiều nơi trú ẩn bí mật trong đó để chơi cút bắt.
Mèo mẹ yêu thương chăm sóc và dạy các con những gì cần biết để sống một cách an toàn ở đời. Mèo mẹ kể về ngôi nhà thường đến ăn buổi sáng , Và cũng dạy cho mèo con về các loài động vật khác sống ở nông trại.
Một ngày nọ, mèo Xám đi vào nhà kho và nói rằng đã tìm thấy một ngôi nhà tốt hơn. Trước khi biết những gì sắp xảy ra, Mèo mẹ đã mang từng đứa con đưa đến nhà mới đây là một cái giỏ lớn với rất nhiều quần áo ở trong đó ở phía trên cổng sau của ngôi nhà.
Nhưng đêm đó có một cơn bão khủng khiếp với gió to và sấm sét.
Những chú mèo con đã khóc cả đêm và sáng hôm sau mèo mẹ xin lỗi vì đã đưa chúng ra khỏi nhà kho. Khi mặt trời lên và tất cả các vũng nước đã khô cạn, mèo mẹ mang chúng trở về nhà cũ.
Vài ngày sau, mèo Xám nói một cách hào hứng rằng bây giờ đã thực sự tìm thấy một ngôi nhà tốt hơn. Lúc này mèo mẹ đưa chúng đến một cái chuồng, nơi những con gà đang sống. và nói với ba mèo con sẽ được vui chơi với những chú gà con.
Nhưng đêm đó có rất nhiều gà về chuồng để ngủ, cho nên không còn chỗ để cho mèo con nằm xuống. Tất cả chỉ còn lại là một cái thùng carton cũ trên sàn nhà. Khó chịu và lạnh, mèo con khóc lóc một thời gian cho đến khi, kiệt sức, cuối cùng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, một lần nữa mèo Xám lần lượt đem từng đứa con về nhà kho.
Khi tất cả về nhà đầy đủ, mèo mẹ xin lỗi và nói rằng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình về nơi đang sống. An ủi bởi lời bảo đảm này, mèo con bắt đầu vui vẻ chơi đùa trong đống cỏ khô.
Nhưng chỉ sau một tuần lễ, Mèo Xám chạy vào nhà kho. Bây giờ đã lớn hơn và khôn ngoan hơn nhiều, Orange Tabby nhìn mèo Xanh và mèo Xanh nhìn mèo Hồng. Tất cả họ đều nhìn nhau lo lắng.
Mèo mẹ nói bây giờ đã tìm thấy một ngôi nhà rất đặc biệt và chắc chắn các con sẽ thích nó.
Vì rất hiếu thảo, và yêu thương mẹ rất nhiều, mèo con đã không phản đối. Vì vậy, một lần nữa mèo mẹ lại di chuyển chúng, lúc này là ở ghế sau của một chiếc xe cũ không
sử dụng nữa.
Nhưng đêm ấy, một con chó màu đen và trắng của chủ nhà nhảy lên ghế trước và mặc dù nó mỉm cười thân thiện và nhẹ nhàng trấn an mèo con rằng sẽ không làm tổn thương nhưng chúng vẫn còn sợ hãi. Cuối cùng chú chó to lớn nằm lấp đầy toàn bộ ghế trước.
Chúng nằm túm tụm với nhau và run sợ cho đến khi ngủ thiếp đi dưới sự giám sát của mèo mẹ đã thức cả đêm.
Sáng hôm sau, mèo Xám giải thích rằng đây là những lứa mèo con đầu tiên. Vì vậy, phải học cách trở thành người mẹ tốt. Bây giờ mới biết rằng nhiều lần thay đổi mà không có kế hoạch tốt và suy nghĩ cẩn thận có thể gây ra những vấn đề nghiêm trọng.
Sau đó, mèo mẹ mang chúng trở lại góc ấm cúng trong nhà kho, nơi này rất hạnh phúc, an toàn và thoải mái.
Không bao giờ Mèo Xám tình cờ thay đổi suy nghĩ của mình nữa.

* “Thường xuyên thay đổi ý kiến có thể tạo ra nhiều rắc rối.”

 Seattle, 24-4-2014. NK.


MEO


Mrs.Black-whiskers Gray's New Home
 By Venerable Wuling

Mrs.Black-whiskers Gray lived in a barn with her three little kittens. One was an orange tabby, one was solid green, and one pink with black spots. All three had their mother's beautiful pink nose and sweet smile.
The three little kittens were very happy in the barn, which was filled with hay that smelled wonderfully sweet and fresh. The hay provided many secret hiding places in which to play.
Their mother lovingly took care of them and taught them what they needed to know to live safely in the world. She told them all the house she visited every morning for her breakfast. And she also taught them about the other animals who lived on the farm.
One day, Mrs.Black-whiskers Gray returned to the barn and told them she had found a better home. Before they knew what was happening, she took them one by one to their new home: a big basket with lot of clothes in it that was on the back porch of the house.




But that night there was a terrible storm with wind and thunder and lightning.
The kittens cried all night long and the next morning their mother told them she was very sorry for taking them away from the barn. When the sun came out and all the puddles had dried up, she carried them back, one by one, to the barn.
Then after several days, she came into the barn and told them excitedly that now she had really found a better home. This time she took them to the shed where the chickens lived. She told her three kittens they would have fun playing with the baby chicks.
But that night when all the chickens came in to go to sleep, there were so many of them that there was no space left for the little kittens to lie down. All that was left was a battered, old egg carton on the floor of the shed. Uncomfortable and cold, the kittens cried unhappily for some time until, exhausted, they finally fell asleep.
The next day, their mother once again, carried them one by one back to the barn.
When they were all together again, she apologized and said she wouldn't change her mind about where they would live. Comforted by this assurance, the kittens began to happily play again in the hay.
But only one week had passed when Mrs. Black-whiskers Gray came running into the barn excited again. Being a little older and a lot wiser now, Orange Tabby looked at Green and Green looked at Pink. You could tell they were all nervous.
Their mother said this time she had found a very special home and she was sure they'd love it.
Being very dutiful, and loving their mother a great deal, the kittens didn't protest. So again their mother moved them, this time to the back seat of an old car that wasn't used any more.
But that night the family's big, black and white dog jumped onto the front seat and even though he smiled (as much as he could) and gently assured the little kittens that he wouldn't hurt them, they were still scared. After all, he was so big and seemed to fill the entire front seat.
They huddled together and shook in terror until they finally fell asleep under the watchful eye of their mother who stayed awake all night thinking.
The next morning, she explained that they were the first kittens. So she was still learning how to be a good parent. She now knew that making many changes without good planning and careful thought could cause serious problems.
Then she carried them back to the cozy corner in the hay barn where they had been so happy and safe and comfortable.
And never again did Mrs. Black-whiskers Gray casually change her mind.
* Constantly changing our mind can create a lot of trouble.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/07/2013(Xem: 14083)
Vươn đến một đời sống thành công và hạnh phúc là niềm mơ ước muôn thưở và rất chánh đáng của mỗi con người. Làm người ai cũng mong một đời sống vui vẻ và hạnh phúc.
25/07/2013(Xem: 11839)
Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử Thời Đông Chu bên Tàu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ ... Thầy trò Khổng Tử trên đường từ Lỗ sang Tề cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng. May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.
24/07/2013(Xem: 18689)
Ca sĩ có Pháp danh Minh Tú chỉ mới bước qua tuổi đời 26 vừa vĩnh biệt xả báo thân hôm qua (21/07/2013) tại T.p Hồ Chí Minh. Wanbi Tuấn Anh được công chúng và trong giới nghệ thuật luôn tâm đắc là người “nghệ sĩ hiền hậu”. Wanbi cũng đã từng phát tâm quy y Tam bảo và tìm hiểu giáo lý Phật pháp lúc còn đang trẻ. “Người tu học Phật pháp phải thấy rõ điều này để biết cách áp dụng lời Phật dạy vào đời sống sinh hoạt của chính mình, để mỗi ngày bớt tham, sân, si, thăng tiến trên đường đạo”.
24/07/2013(Xem: 23194)
Các văn cú Thượng Đường của 13 Thiền Sư đã Đắc Đạo như : *Ngột Am Phổ Ninh Thiền sư-Đời Nam Tống. *Hoành Xuyên Như Củng Thiền sư-Đời Nhà Nguyên. *Cao Phong Nguyên Diệu Thiền sư-Đời Nhà Nguyên. *Nguyên Sưu Hành Đoan Thiền sư-Đời Nhà Nguyên. *Đại Phương Hành Hải Thiền sư-Đời Nhà Thanh. *Thiết Bích Huệ Cơ Thiền sư-Đời Nhà Thanh. *Thiên Nhiên Hàm Thị Thiền sư-Đời Nhà Thanh. *Đại Hưu Tịnh Châu Thiền sư-Đời Nhà Thanh. *Tri Không Học Uẩn Thiền sư-Đời Nhà Thanh. *Tam Sơn Đăng Lai Thiền sư-Đời Nhà Thanh. * Cổ Lâm Trí Thiền sư-Đời Nhà Thanh. * Lữ Nham Hà Thiền sư-Đời Nhà Thanh. * Thuần Bị Quảng Đức Thiền sư-Đời Nhà Thanh. Sư Cô thỉnh Tôi duyệt văn, đọc qua bản dịch của Sư Cô và đối chiếu với Hán bản Thiền Lâm Châu Ki. Tôi phải nhìn nhận là nghiêm chỉnh và đã giữ trọn văn phong ẩn bí của Thiền Gia, lối nói thẩm sâu kỳ bí của các Tổ Thiền như đâm thủng núi thiết vi, như sợi tóc chẻ đôi thế giới! Có khi bảng lãng như xóa sạch cả hư không! Có lúc như vo tròn một quả hành tinh rút nhỏ
21/07/2013(Xem: 9397)
Kế con kênh nước đen cạn gần đáy, mùi xú uế bốc lên từng cơn theo luồng gió, bệnh nhân Lê Hoàng Dũng nằm bất động trong căn phòng bề ngang hơn một mét, dài độ hai mét, phía sau chợ Xóm Củi quận 8. Nhóm khiếm thị làm từ thiện (được gọi là nhóm thiện nguyện khiếm thị Hốc Môn), đến thăm và hỗ trợ tịnh tài tịnh vật cho bệnh nhân. Anh Lê Hoàng Dũng sinh năm 1960, vốn là người khiếm thị bẩm sinh, người vợ chân có tật, hai người đều bán vé số để chăm lo gia đình và trả tiền nhà thuê; chẳng may, tháng 6 năm 2011, nạn nhân bị tai biến, không đi lại được, nghe và nói cũng bị ảnh hưởng nặng nên trở thành chiếc thân bất động. Cô em gái chồng chạy xe ôm, phải đem ông anh bệnh tật nầy về nuôi để vợ nạn nhân tiếp tục lây lất sống nơi khác.
21/07/2013(Xem: 19622)
Cà Sa Vương khói của Tịnh Minh
18/07/2013(Xem: 16030)
Trong Kinh A Hàm có ghi nhận rằng vào mùa An Cư thứ 7 (năm 583 trước TL) Đức Phật Thích Ca vận thần thông đến cung trời Đao Lợi để giảng pháp độ mẫu thân, chính vì thế mà Đức Phật đã vắng mặt tại Ấn Độ ba tháng, không gặp được Phật trong một thời gian dài như thế, nên Vua Ưu Điền (Udayana) trị vì kinh đô Kosambi, thương nhớ buồn khổ mà sinh bệnh. Các quan đại thần triệu tập các điêu khắc gia lừng danh đương thời, dùng gỗ chiên đàn ở núi Ngưu-đầu khắc một pho tượng thật giống như Phật, cao năm thước, dâng lên đức vua. Vua nhìn thấy pho tượng Phật, tưởng như gặp lại Phật, liền đảnh lễ chiêm bái, lập tức đức vua liền khỏi bệnh.
12/07/2013(Xem: 10337)
Mưa từ đêm qua. Mưa rả rich khi tôi bắt đầu ngồi thiền, và quá nửa đêm thì ầm ầm thác đổ! Cả không gian mênh mông chìm trong mưa. Mưa đang là chúa tể, đang khiến mọi loài khuất phục, nhưng nếu tách rời ra, mưa chỉ là từng hạt lệ trời, và lệ trời rơi xuống, biết đâu chẳng khiến lệ người nở hoa!
12/07/2013(Xem: 11424)
Tôi thức giấc vì tiếng sấm, và rồi dăm tia chớp lóe sáng bên khung cửa sổ.Đồng hồ chỉ 4 giờ 30 sáng. Tôi ngồi dậy, nhìn mưa qua khung cửa kính. Chẳng thấy gì nhiều ngoài mầu xanh thẫm của rừng thông đang thỏa thuê đùa giỡn cùng mưa. Cả hai, dường như đang vui vẻ lắm! Mưa tuôn sối sả, thỉnh thoảng gầm gừ, lóe chớp như để rừng cây ngả nghiêng rượt tìm, tựa trò chơi cút bắt.
11/07/2013(Xem: 13434)
Cơm Hương Tích, cũng giống như Trăng Lăng Già, Thuyền Bát Nhã, Trà Tào Khê,… là những thuật ngữ trong cửa chùa mà ai ai cũng đã hơn một lần nghe qua. Vậy Cơm Hương Tích là loại cơm như thế nào ?