Atifeh đã giúp Cha mẹ như thế nào .

01/10/201219:58(Xem: 10122)
Atifeh đã giúp Cha mẹ như thế nào .
parent
* Cha mẹ là tấm gương đạo đức tốt cho chúng ta. Đã dạy chúng ta những gì là đúng và những gì là sai . Nhưng có khi những gì họ yêu cầu đi ngược lại chúng ta biết là đúng và tốt. Nếu điều này xảy ra, chúng ta có thể cố gắng để cho họ hiểu chúng ta cảm thấy thế nào, nên nhớ rằng chúng ta cần phải rất kính trọng .
Nếu chúng ta nói chuyện với họ một cách bình tĩnh, sẽ có cơ hội tốt để thay đổi hành vi của họ. Chúng ta hãy xem một cô gái tên là " Hiền Từ " đã thực hành việc này như thế nào ...
 
Ngày xưa, có một cô gái tên Atifeh, có nghĩa là " Hiền Từ " . Cha mẹ đã đặt cho cô tên này bởi vì khi mới sinh ra, cô đã rất dễ thương. Họ ngạc nhiên trước bản chất tốt đẹp của con mình .
Atifeh sống với gia đình trong một thung lũng xinh đẹp . Cũng như hầu hết mọi người, gia đình đã có một số con cừu . Họ cũng có một con cừu đực màu xám to lớn. Công việc của chú là chăn sóc cho đàn và bảo vệ chúng khỏi nguy hiểm. Cha của Atifeh cắt lông cừu mỗi năm để cho mẹ cô xe chỉ làm thành quần áo đẹp và chăn màn .
Khi Atifeh lớn lên, cô bắt đầu giúp đỡ bố mẹ công việc trang trại, quét dọn nhà cửa, tưới nước cây cối và đưa mọi thứ khi cha mẹ cần.
 Về mùa xuân, Cô thích cho cừu con ăn cỏ, vui đùa với những con bướm, các loài chim và các loài động vật nhỏ. Cô ngồi lặng lẽ dưới gốc cây bách lớn và chờ đợi chúng đến, cô sẽ cho chúng ăn vụn bánh mì của mẹ làm. Không có anh chị em, cô coi các loài chim và động vật như gia đình của mình và quan tâm như một người chị săn sóc các em nhỏ.
Lúc Atifeh được năm tuổi, bà mẹ bắt đầu dạy cách nấu ăn. Atifeh rất vui mừng vì cô thích những món ăn ngon của mẹ, nhưng không biết cách làm, hoặc là có những gì ở trong đó!
Bà Mẹ bảo cô ra vườn xin cha cho một ít cà rốt và khoai tây. Atifeh vui vẻ đi hỏi cha cho rau quả. Người cha mỉm cười trìu mến và nhổ lên một số cà rốt và khoai tây, đặt chúng vào một cái giỏ nhỏ và đưa cho Atifeh. Cẩn thận mang giỏ cô bước vào bếp vui cười đưa cho mẹ.
Rồi bà mẹ lại bảo cô đi hái một số rau thơm bên ngoài cửa nhà bếp. Atifeh đi ra chọn các loại rau đem vào cho mẹ.
Mẹ cô tươi cười và nói từ nay Atifeh đã học nấu ăn, bà sẽ dạy cô làm một món ăn rất đặc biệt: Thịt cừu hầm. Nhưng việc này họ sẽ cần một thứ đặc biệt, đó là thịt cừu. Bà bảo Atifeh đến nói với cha cô rằng bà cần " Thịt cừu non" .
Atifeh vâng lời đến nói với cha những gì mẹ bảo. Cô tò mò hỏi: " Cha ơi, thịt cừu non là gì ? " Cha cô quỳ xuống trên một đầu gối để có thể nhìn thẳng vào mắt cô và nhẹ nhàng trả lời: " Là thịt một con cừu con . "
Atifeh đứng sửng không thể nói ra lời. Cô chỉ nhìn cha cô bị sốc. Sau đó, cô lắc đầu và nói thầm một tiếng: "KHÔNG" . Cô quay lại và chạy về nhà bếp, cha cô đi theo sau. Từ trước đến nay, đứa con gái Hiền Từ chưa từng nói "KHÔNG " với ông bao giờ!
Vào đến nhà bếp, Atifeh đã run lên và cố gắng để nói ra những lời thích hợp. Cuối cùng, cô nhìn mẹ và nói: " Mẹ ơi, khi mẹ muốn cà rốt và khoai tây con đã sung sướng để có cho mẹ. Khi mẹ cần các loại rau thơm,con đã mang đến cho mẹ liền. Nhưng sát sanh là sai lầm. Mẹ và cha luôn luôn dạy con chăm sóc cho các loài động vật và không bao giờ làm hại chúng nó. Con rất muốn trở thành một đứa con gái tốt, vì thế con sẽ không nói cha giết chết con cừu. "
Rồi Atifeh im lặng, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Cô chờ đợi một lời trách mắng vì chắc chắn cha mẹ sẽ rất giận dữ khi từ chối làm những gì mẹ đã nói. Thay vào đó, cha mẹ cô đã không nói nên lời, họ bị sốc bởi cô con gái hiền từ đã thốt lên một cách mạnh mẽ. Họ nhìn nhau và cả hai nhận ra những gì đứa con gái hiền từ muốn làm. Họ suy nghĩ về những gì cô đã nói.
Mẹ của Atifeh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn và ôm Atifeh vào lòng. Mỉm cười, và nhẹ nhàng nói: " Chúng ta đã luôn luôn dạy con sống theo tên của con, chăm sóc cho tất cả sinh vật, và tôn trọng tất cả mọi thứ xung quanh chúng ta . Atifeh, con nói đúng. Giết hại là sai. Từ nay về sau, các con cừu sẽ cung cấp cho chúng ta len, nhưng không phải cuộc sống của chúng. Chúng ta sẽ không giết bất cứ con cừu nào nữa. "
Đêm đó, Atifeh đi đến chúc chú cừu đực ngủ ngon. Nó đang đứng trên một ngọn đồi nhỏ, quan sát đàn cừu giống như một người lính canh. Cô nói với chú cùu những gì đã xảy ra. Trong mắt nó, cô thấy lòng biết ơn sâu sắc .
Và nhiều năm sau đó, Atifeh luôn đến chúc chú cừu ngủ ngon và nó nhìn cô ấy và nói trong im lặng. " Chúc ngủ ngon, Atifeh . Và cảm ơn bạn."
* "Khi chúng ta nói chuyện với sự tôn trọng và bình tĩnh ,
Người khác sẽ lắng nghe và xem xét những gì chúng ta đang nói đến " . / .

  Seattle, 20-4-2014. Nguyên Kim dịch ra tiếng Việt.


parent
How Atifeh Helped Her Parents

* Our parents are models of good behavior for us. They have taught us what is right and what is wrong. But there may come a time when what they ask goes against we know to be proper and good. When this happens, we can try to let them know how we feel while remembering that we need to do so respectfully.
If we talk to them calmly, we will have a much better chance of moving them and changing their behavior. Let's see how a girl named "Gentle" did just this...
 How Atifeh Helped Her Parents
Long ago, there lived a girl called Atifeh, which means " Gentle". Her parents had named her this because as a newborn baby she was very sweet. They marveled at her good nature.
Atifeh lived with her family in a beautiful valley. As did most people, the family had some sheep. They also had a large, gray ram. It was his job to look out for the herd and protect them from danger. Atifeh's father cut the wool from the sheep every year for her mother to spin and to make into beautiful clothing and blankets.
As Atifeh grew up, she began to help her parents around the farm. She helped clean the house and water the plants, and brought things when her parents asked for them.
She also loved to feed grass to the baby sheep in the springtime. As she played, she delighted in the butterflies and the birds and the small animals. She would sit very quietly under a big cypress tree and wait for them to come to her. When they did, she would feed them crumbs from the bread her mother baked. Not having a brother or sister, she regarded the birds and animals as her family and cared for them as a big sister would a younger one.
When Atifeh was about five years old, her mother told her it was time to start learning how to cook. Atifeh was very excited because she loved to eat her mother's delicious food, but had no idea how it was prepared or even what was in it!
Her mother told her to ask her father for some carrots and potatoes from the garden. Atifeh happily went to her father to ask him for the vegetables. He smiled fondly down at her and pulled out some carrots and potatoes, put them into a small basket, and handed it to Atifeh. Carefully holding the basket, she walked back to the kitchen and with a smile handed it up to her mother.
Then her mother asked her to get some of the herbs that grew outside the kitchen door. Atifeh went ouside, picked the herbs, and brought them to her mother.
Her mother beamed at her and said since Atifeh was learning to cook, she would teach her how to make a very special dish: Lamb stew. But for this they would need the special ingredient, which was lamb. She asked Atifeh to go and tell her father that she needed "Lamb".
Atifeh went dutifully to her father and told him what her mother had said. Curious, she asked " Father, what is lamb?" Her father knelt down on one knee so he could look directly into her eyes and softly replied, "A lamb is a baby sheep."
Atifeh froze. She couldn't speak. She just looked at her father in shock. Then she very slowly shook her head and mouthed a silent " NO". She turned and ran back to the kitchen, with her father following her. His gentle daughter had ever said "NO" to him before.
Back in the kitchen, Atifeh was trembling and struggling to come up with just the right words. Finally, she looked at her mother and said, "Mother, when you wanted the carrots and the potatoes, I was happy to get them for you. When you wanted the herbs, I brought those to you as well. But to kill is wrong! You and father always taught me to care for the animals and never to harm them. As much as I want to be a good daughter, I cannot because I will not tell father to kill a sheep."
Then Atifeh stopped talking. She turned her eyes downward and stared at the floor. She was expecting a scolding for surely her parents would be very angry at her refusal to do what she was told. Instead, her parents were speechless, shocked that her gentle daughter had spoken so strongly. They looked at each other and both realized what else would a girl named " Gentle" do? They thought about what she has said.
Atifeh's mother sat down on the chair next to the table and took Atifeh in her arms. Smiling, she gently said, " We have always taught you to live up to your name, to care for all living beings, and to respect everything around us. Atifeh, you are right. Killing is wrong! From now on, the sheep will give us their wool, but not their lives. We will not kill any more sheep."
That night, Atifeh went to the ram to tell him good night. He was standing on a small hill, watching over the sheep just as a guardian does. She reported to him what had happened. In his eyes, she saw deep gratitude.
For many year after that, Atifeh would go to say good night to the ram and he would look at her and offer a silent. " Good night, Atifeh. And thank you."
*" When we talk respectfully and calmly,
Others will listen to us and consider what we are saying"./.
 By Venerable Wuling .


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2013(Xem: 20695)
Tôi vẫn thích thú và nhớ mãi cái thuở mới chân ướt chân ráo vào Chùa sinh hoạt, nhận lãnh công việc “gõ đầu trẻ” cho đám học sinh trường Việt ngữ Bồ Đề của Tu Viện Quảng Đức do Thầy Tâm Phương thành lập ...
05/06/2013(Xem: 19610)
Gần 1.000 suất quà đã được chuyển tới cho các trẻ nghèo ở xã Sín Chải, huyện Tủa Chùa, tỉnh Điện Biên để giúp các em chống chọi với cái giá lạnh vùng cao đang chuẩn bị tràn về. Chúng tôi tới thăm các em nhỏ Điện Biên vào một ngày đầu tháng 11, khi cái nắng hanh hao cuối thu ở đồng bằng đang dần lụi tắt cũng là lúc cái giá lạnh vùng cao đang lăm le xâm chiếm và chế ngự khắp các tỉnh miền núi phía Bắc nước ta. Nghĩ tới đó thôi, trước mắt chúng tôi đã hiện ra hình ảnh những đứa trẻ nhỏ cởi trần hoặc áo đứt cúc, dép tổ ong sờn rách hoặc đi chân đất… hay một nhóm nhỏ vài ba em cùng nhau quay quần quanh những niêu cơm đen đen, bé xíu, lạnh tanh và đạm bạc.
01/06/2013(Xem: 13772)
Theo truyền thống Phật giáo Theravāda, Vesak là lễ kỷ niệm ba sự kiện trọng đại gắn liền với cuộc đời Đức Phật: ngày Đức Phật Đản sinh, ngày Đức Phật Thành đạo, và ngày Đức Phật nhập Niết-bàn.
01/06/2013(Xem: 9587)
Khi nghe thấy từ buddha[Phật], bạn thường nghĩ đến điều gì? Một bức tượng bằng vàng? Một hoàng tử trẻ trung ngồi dưới gốc cây lớn? Hay có thể là Keanu Reeves trong phim Vị Tiểu Phật? Các nhà sư mặc y áo, đầu trọc? Bạn có thể có nhiều liên tưởng hay chẳng có gì. Phần lớn chúng ta không hề có kết nối thực sự nào với từ này.
31/05/2013(Xem: 14018)
How To Overcome Your Difficulties HT. Tiến Sĩ K.Sri Dhammananda Chuyển Ngữ tiếng Việt: Diệu Liên Lý Thu Linh Mùa Phật Đản - 2013 NHÀ XUẤT BẢN PHƯƠNG ĐÔNG
31/05/2013(Xem: 18024)
uốn sách Cuộc Tranh Đấu Lịch Sử Của Phật Giáo Việt Nam được Viện Hóa Đạo GHPGVNTN xuất bản vào năm 1964 với các hình ảnh, bài viết sắp xếp trình tự theo diễn biến phong trào đấu tranh của Phật giáo Việt Nam năm 1963. Nhân dịp kỷ niệm 50 năm Bồ tát Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân (20/4 Quý Mão 1963 - 20/4 Quý Tỵ 2013) Đạo Phật Ngày Nay xin giới thiệu ebook (bản scan) của cuốn sách này.
30/05/2013(Xem: 15867)
Ngày 20/4/ Quý Tỵ nhằm ngày 29/5/2013, chùa Quán Thế Âm, đường Thích Quảng Đức, Phú Nhuận đã cử hành tưởng niệm 50 năm ngày Bồ Tát thích Quảng đức tự thiêu để bảo vệ sinh tồn cho Phật giáo Việt Nam.
29/05/2013(Xem: 13855)
Thấm thoắt đã tròn 50 năm kể từ ngày nguồn đạo thiêng và hồn sông núi tạo tôn dung Bồ tát. Những gì đã qua, điều nào chưa phai, ai đã quên hay còn nhớ, xin nhắc lại để tình yêu cái đẹp, cái thiêng đời đời bền vững.
28/05/2013(Xem: 9795)
Nhà sư trẻ nựng nịu hôn lên má “con” trước bao cặp mắt gièm pha. Có người xỉ vả “sư hổ mang” tằng tịu trai gái mà còn trơ mặt đem con về chùa. Nhiều người đã muốn đuổi sư ra khỏi chùa. Nhưng sư vẫn lặng lẽ chịu khổ nhục cưu mang “con”... Đó là một câu chuyện có thật chứ không phải sự tích “Quan Âm Thị Kính”.
28/05/2013(Xem: 14715)
Giới Phật tử và những người quan tâm đến Phật học ở miền Nam trước 1975, nhất là giới sinh viên Đại học Vạn Hạnh và Văn Khoa Huế, Sài gòn, chắc ai cũng quen thuộc với tên tuổi nầy qua tác phẩm Buddhism–Its Essence and Development; được chuyển ngữ sang tiếng Việt do Chân Pháp Nguyễn Hữu Hiệu, một gương mặt nổi bật của khung trời Vạn Hạnh hồi đó, với nhan đề Tinh hoa và sự phát triển của Đạo Phật.