Trường Sa Ơi (sách)

26/08/201008:06(Xem: 21388)
Trường Sa Ơi (sách)
HT_Thich_Minh_Tam_Truong_Sa_1


Lời Ngỏ

Nghe đài, đọc báo, xem sách “HOÀNG SA – TRƯỜNG SA” âm từ bốn chữ mà sao thấy nao lòng.

Có lẽ tình yêu thương Tổ quốc, đã ăn sâu vào trong máu, trong xương. Dù chưa thấy Trường Sa, Hoàng Sa nhưng khi nghe bãi cát vàng dậy sóng càng muốn biết cho tường.

Tôi ước ao được thấy Trường Sa, Hoàng Sa và đã thấy được Trường Sa, dù chưa hết, biết chưa khắp, nhưng đã tận mắt, đã đặt chân lên Trường Sa đảo chìm, đảo nổi, nhà giàn.

Thấy gì, biết gì, nghe gì chỉ một chuyến đi 12 ngày tạm đủ cho một lão già 76 tuổi muốn đem hai chữ Hoàng Sa, Trường Sa vào hồn.

Hoàng Sa giặc Tàu đang chiếm, Trường Sa chúng cũng muốn xâm lăng và đã xâm lăng nhiều đảo. Ta còn giữ được những gì đang giữ, và người trực tiếp ôm giữ chính là các chiến sĩ Trường Sa.

Tôi viết những giòng trong tiểu phẩm này trong hơi thở 12 ngày với biển đảo Trường Sa.

Tâm tình trãi dài trên biển, bút giấy chỉ là những hạt cát nhỏ nhoi thì làm sao tránh khỏi thiếu sót, nhầm lẫn, nếu có, xin các vị đồng hành trong chuyến đi số 9 cảm thông mà tha thứ.

Nguyện cầu Tam Bảo chứng minh, xin hồn thiêng đất nước gia hộ, xin anh linh các anh hùng liệt sĩ của bao chế độ từ thời mở nước cho đến bây giờ đã bỏ mình trong suốt chiều dài lịch sử giữ nước, đặc biệt ở Hoàng Sa, Trường Sa chứng giám.

Khởi viết trên tàu HQ-571 ngày 01/05/2013 và kết thúc khi tàu neo tại Vũng Tàu ngày 12/05/2013

Thích Khinh An


DUYÊN ĐẾN

Đang tranh thủ viết bài cho cuốn sách “1963 – chan hòa huyết lệ” để kịp xuất bản trong mùa Phật đản, kỷ niệm 50 năm Pháp nạn của Phật giáo Việt Nam.

Điện thoại reo lúc 10 giờ tối ngày 26/04/2013, tiếng thầy Giác Nghĩa ở bên kia đầu giây: “A lô, ôn MT đó hả, con muốn thỉnh ôn đi Trường Sa, ủy lạo chiến sĩ hải quân, lập đàn cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ, do Bộ Ngoại giao và Bộ tư lệnh Hải quân mời”.

Đi Trường Sa? Xem lịch công tác! Từ ngày 23/03 đến 03/04 AL chỉ kẹt giảng lễ Hằng thuận cho hai đệ tử ở Vũng Tàu. Đi đâu thì còn xét lại chứ đi Trường Sa, Hoàng Sa thì cũng gỡ cho hết kẹt mà đi, đi thăm biển đảo của Tổ quốc, thì đi về rồi có chi cũng “đồng ý”, chúng tôi vui đùa với nhau như vậy.

Vậy là, cám ơn thầy Giác Nghĩa, ghi tên, số CMND, chuẩn bị lên đường mang theo một tinh thần, một ý nguyện với quê hương, đất nước, một niệm hướng đến các anh hùng liệt sĩ, thương mến các chiến sĩ xa xôi đang gìn giữ biển đảo của Tổ quốc.

Tôi tranh thủ suốt 5 ngày, ăn qua loa, ngủ qua loa, viết gấp cho xong tiểu phẩm “1963 – chan hòa huyết lệ” để đưa lên cho Bạch Hoa đánh máy.

Điện thoại cáo lỗi với hai đệ tử ở Vũng Tàu, thầy thất tín vì việc này trọng đại hơn, xin hai con thông cảm.

Ngày 01/05/2013, nhờ Hiếu Niệm chở đi giải quyết việc thờ Phật, việc về nhà mới của Trung Nhàn cho xong rồi vợ chồng Ca Thúy đón về nhà ở lại. Nhà mới, rộng rãi thoáng mát, Thanh Thúy có thiện ý bồi dưỡng sức khỏe, lo thực phẩm thuốc thang cho thầy để hôm sau “làm thủy thủ” hải trình xa xôi trên biển cả, có sức chịu đựng sóng gió. Cám ơn cô em gái và chú em rể đã lo xa.

Không khí thân mật vui hòa, thầy trò ngon miệng ăn nhiều dù buổi chiều chỉ là “Dược thực”.

4 giờ sáng ngày 02/05/2013, vợ chồng Ca Thúy đã thức dậy rang muối mè, nấu cơm niêu để thầy lót lòng mà đi biển như chuẩn bị cho “ngư phủ ra khơi”.

Điện thoại lại reo, thầy Giác Nghĩa và quý ngài đang đợi ở Bộ Tư lệnh Hải quân. Thanh Thúy mở cửa gara, Ca làm tài xế đưa đi cho kịp giờ hẹn.

Đến nơi, 5 giờ 30 quý thầy đã có mặt ở phòng đợi, thầy Giác Nghĩa dẫn vào giới thiệu, Tu sĩ và Cư sĩ Phật tử đón chào thân mật, nhiều vị khách đang quan sát nhìn theo với ánh mắt hơi tò mò, biết ra thì thành phần đi có đủ: Ban Tôn giáo Chính phủ, Sĩ quan ở Bộ Tư lệnh Hải quân, đại diện của các tôn giáo bạn: Thiên Chúa có hai linh mục, một soeur, Tin Lành có hai mục sư, đại diện Cao Đài, Hòa Hảo, Hồi giáo, Tịnh độ Cư sĩ và một số khá đông Việt kiều khắp thế giới, Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Canada, Úc, Thụy Sĩ, Nga, Hà Lan, Lào, Ấn Độ, Thái, Nhật, Cộng hòa Séc, và các ca sĩ, nghệ sĩ múa, nhạc sĩ, nhạc công, nhân viên đài truyền thanh, truyền hình, báo chí rất đông đảo, dễ thương nhất là các chiến sĩ Hải quân, tới xách va ly, mang giỏ, chuyển hàng, chuyển lễ phẩm, pháp khí cho quý thầy và ban lễ nhạc.

10 phút sau thì xe đến, mời mọi người lên xe, trước khi xe lăn bánh, thẻ lên tàu có ghi tên cá nhân trên thẻ, số hiệu của khách, phòng ở trên tàu, tên tàu là Trường Sa Hải Quân 571. Tôi quan sát, dù đông đảo nhưng thấy cách điều hành khá cẩn thận và chu đáo.

Tại bến cảng rất đông vui, máy chụp ảnh, máy quay phim chớp lia lịa, anh em Hải quân đã túc trực sẵn, sĩ quan, binh sĩ giúp đoàn chuyển hành lý xuống tàu, tìm phòng ở sau khi đã rà soát kỹ danh sách tại một bàn thư ký lộ thiên. Lên tàu, thầy Giác Nghĩa cho tôi xem một bài thơ, chỉ vỏn vẹn 4 câu mà vô cùng súc tích, tôi xem đây cũng là lời của pháp hữu tiễn chân tôi ra Trường Sa, nên tôi bước lên tàu mà lòng tràn phấn khích:

THẦY LÀM THƠ TIỄN GIÁC NGHĨA

ĐI TRƯỜNG SA

Hãy ra đi vì biên cương biển đảo
Đi ra đi cỡi sóng vượt trùng dương
Đi đi đi cho yên bình hiện hữu
Đi bước đi để ổn cố sơn hà.
Thích Tâm Trí
Trú trì chùa An Dưỡng (Nha Trang)
28/04/2013
HT_Thich_Minh_Tam_Truong_Sa_2

(xem nội dung sách)




Xin liên hệ:

Thích KHINH AN (Minh tâm)

Chùa PHẬT ÂN

Long Thành – Đồng Nai

ĐT: 0613.844.618 – 0612.643.400 – 0933.451.848

***

Trang Nhà Quảng Đức chân thành cảm ơn Thầy Trung Đạo và Thầy Hiếu Niệm đã gởi tặng phiên bản điện tử tập sách này (Thích Nguyên Tạng, 17-10-2013)




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 24514)
Con người sinh ra đều giống nhau ở điểm là hai bàn tay trắng, không một mảnh vải che thân, sự khác đi của con người bắt nguồn từ quá trình trưởng thành, chịu ảnh hưởng cuộc sống từ gia đình và xã hội, xuất phát từ cơ sở đó định hướng cho mình một hướng đi, . . .
09/04/2013(Xem: 16733)
Hôm nay là ngày 4 tháng 6 năm 2002 nhằm ngày 24 tháng 4 năm Nhâm Ngọ tôi bắt đầu viết tác phẩm thứ 34 của mình với nhan đề là: "Cảm Tạ Xứ Đức".
09/04/2013(Xem: 16432)
Tác phẩm thứ 29 nầy được bắt đầu viết vào lúc 7 giờ 30 phút sáng ngày 7 tháng 6 năm 2000, nhằm ngày mồng 6 tháng 5 năm Canh Thìn. Hôm nay trời không đẹp lắm, vì có nhiều cụm mây đen đang phủ kín đó đây phía bên ngoài.
09/04/2013(Xem: 13347)
Trong mùa an cư kiết hạ năm nay (2005) Phật lịch 2549 tại Chùa Viên Giác Hannover, Đức quốc, tôi và tăng chúng độ 30 vị, rất an lạc trong mỗi từng sát na sanh diệt của cuộc đời ở trong 90 ngày ấy.
09/04/2013(Xem: 16437)
Hoa là một loài thực vật tượng trưng cho vẻ đẹp của thiên nhiên mà loài người thường hay trân quý, nhất là những loài hoa hồng, hoa cẩm chướng, hoa mẫu đơn, hoa mai, hoa cúc, hoa huệ...
09/04/2013(Xem: 28906)
Nếu nói 20 năm là một thế hệ, thì những bài viết trong quyển sách thứ 36 nầy đã hơn một thế hệ rồi. Đó là 25 năm của một chặng đường lịch sử mà chúng tôi đã đi qua.
09/04/2013(Xem: 14737)
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật . Cùng tất cả trại sinh ngày Hạnh quý mến, Trong Lục Độ Tập Kinh, có dạy: “Thà mất nước không thà mất hạnh”. Thà mất nước, là thà mất biên cương, lãnh thổ, chứ không thà mất hạnh. Mất hạnh là mất văn hoá, mất nếp sống đạo đức, mất thuần phong mỹ tục, mất nhân tính, mất đi lý tưởng sống. Mất nước là mất biên cương, mất lãnh thổ, mất chủ quyền quốc gia, mà còn Hạnh, nghĩa là còn nền đạo đức của một dân tộc, còn nền văn hoá của một dân tộc, còn thuần phong mỹ tục của một dân tộc, và còn lý tưởng sống của một dân tộc, thì việc mất chủ quyền về chính trị, mất biên cương, mất lãnh thổ của dân tộc, sớm muộn gì cũng có thể phục hồi lại được, nhưng một dân tộc không mất biên cương, lãnh thổ mà mất Hạnh thì vĩnh viễn mất nước. Cũng vậy, người phật tử chúng ta, dù mất sinh mạng, nhưng không mất lý tưởng, thì chúng ta vẫn còn là một con người nguyên vẹn trong lý tưởng giác ngộ.
09/04/2013(Xem: 11045)
Hôm nay là ngày 16 tháng 11 năm 2003 tại vùng núi rừng của Tu Viện Đa Bảo ở Sydney thuộc nước Úc, tôi và tăng chúng ở đây đã gần một tháng nhập thất rồi và công việc của chúng tôi là dịch kinh, hành trì, tu tập, công phu, học tập, chấp tác v.v...
09/04/2013(Xem: 15893)
Nhiều người cho rằng Phật Giáo mang tư tưởng xuất thế nên không chủ trương có gia đình, không khuyến khích kết hôn, cũng tương đồng với việc cho rằng người theo đạo Phật đều phải xuất gia. Thật ra, đây là một quan niệm sai lầm.
09/04/2013(Xem: 13689)
Sống trên đời nầy, ai sinh ra rồi cũng phải có bổn phận, trách nhiệm và quyền lợi đối với chính bản thân mình và đối với cộng đồng xã hội và từ đó luật pháp được đặt ra để bảo vệ cho những quyền lợi và trách nhiệm đó. Nếu người nào vi phạm, tức có luật pháp là cán cân dùng để giải quyết mọi việc trong cuộc đời.