Trường Sa Ơi (sách)

26/08/201008:06(Xem: 21457)
Trường Sa Ơi (sách)
HT_Thich_Minh_Tam_Truong_Sa_1


Lời Ngỏ

Nghe đài, đọc báo, xem sách “HOÀNG SA – TRƯỜNG SA” âm từ bốn chữ mà sao thấy nao lòng.

Có lẽ tình yêu thương Tổ quốc, đã ăn sâu vào trong máu, trong xương. Dù chưa thấy Trường Sa, Hoàng Sa nhưng khi nghe bãi cát vàng dậy sóng càng muốn biết cho tường.

Tôi ước ao được thấy Trường Sa, Hoàng Sa và đã thấy được Trường Sa, dù chưa hết, biết chưa khắp, nhưng đã tận mắt, đã đặt chân lên Trường Sa đảo chìm, đảo nổi, nhà giàn.

Thấy gì, biết gì, nghe gì chỉ một chuyến đi 12 ngày tạm đủ cho một lão già 76 tuổi muốn đem hai chữ Hoàng Sa, Trường Sa vào hồn.

Hoàng Sa giặc Tàu đang chiếm, Trường Sa chúng cũng muốn xâm lăng và đã xâm lăng nhiều đảo. Ta còn giữ được những gì đang giữ, và người trực tiếp ôm giữ chính là các chiến sĩ Trường Sa.

Tôi viết những giòng trong tiểu phẩm này trong hơi thở 12 ngày với biển đảo Trường Sa.

Tâm tình trãi dài trên biển, bút giấy chỉ là những hạt cát nhỏ nhoi thì làm sao tránh khỏi thiếu sót, nhầm lẫn, nếu có, xin các vị đồng hành trong chuyến đi số 9 cảm thông mà tha thứ.

Nguyện cầu Tam Bảo chứng minh, xin hồn thiêng đất nước gia hộ, xin anh linh các anh hùng liệt sĩ của bao chế độ từ thời mở nước cho đến bây giờ đã bỏ mình trong suốt chiều dài lịch sử giữ nước, đặc biệt ở Hoàng Sa, Trường Sa chứng giám.

Khởi viết trên tàu HQ-571 ngày 01/05/2013 và kết thúc khi tàu neo tại Vũng Tàu ngày 12/05/2013

Thích Khinh An


DUYÊN ĐẾN

Đang tranh thủ viết bài cho cuốn sách “1963 – chan hòa huyết lệ” để kịp xuất bản trong mùa Phật đản, kỷ niệm 50 năm Pháp nạn của Phật giáo Việt Nam.

Điện thoại reo lúc 10 giờ tối ngày 26/04/2013, tiếng thầy Giác Nghĩa ở bên kia đầu giây: “A lô, ôn MT đó hả, con muốn thỉnh ôn đi Trường Sa, ủy lạo chiến sĩ hải quân, lập đàn cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ, do Bộ Ngoại giao và Bộ tư lệnh Hải quân mời”.

Đi Trường Sa? Xem lịch công tác! Từ ngày 23/03 đến 03/04 AL chỉ kẹt giảng lễ Hằng thuận cho hai đệ tử ở Vũng Tàu. Đi đâu thì còn xét lại chứ đi Trường Sa, Hoàng Sa thì cũng gỡ cho hết kẹt mà đi, đi thăm biển đảo của Tổ quốc, thì đi về rồi có chi cũng “đồng ý”, chúng tôi vui đùa với nhau như vậy.

Vậy là, cám ơn thầy Giác Nghĩa, ghi tên, số CMND, chuẩn bị lên đường mang theo một tinh thần, một ý nguyện với quê hương, đất nước, một niệm hướng đến các anh hùng liệt sĩ, thương mến các chiến sĩ xa xôi đang gìn giữ biển đảo của Tổ quốc.

Tôi tranh thủ suốt 5 ngày, ăn qua loa, ngủ qua loa, viết gấp cho xong tiểu phẩm “1963 – chan hòa huyết lệ” để đưa lên cho Bạch Hoa đánh máy.

Điện thoại cáo lỗi với hai đệ tử ở Vũng Tàu, thầy thất tín vì việc này trọng đại hơn, xin hai con thông cảm.

Ngày 01/05/2013, nhờ Hiếu Niệm chở đi giải quyết việc thờ Phật, việc về nhà mới của Trung Nhàn cho xong rồi vợ chồng Ca Thúy đón về nhà ở lại. Nhà mới, rộng rãi thoáng mát, Thanh Thúy có thiện ý bồi dưỡng sức khỏe, lo thực phẩm thuốc thang cho thầy để hôm sau “làm thủy thủ” hải trình xa xôi trên biển cả, có sức chịu đựng sóng gió. Cám ơn cô em gái và chú em rể đã lo xa.

Không khí thân mật vui hòa, thầy trò ngon miệng ăn nhiều dù buổi chiều chỉ là “Dược thực”.

4 giờ sáng ngày 02/05/2013, vợ chồng Ca Thúy đã thức dậy rang muối mè, nấu cơm niêu để thầy lót lòng mà đi biển như chuẩn bị cho “ngư phủ ra khơi”.

Điện thoại lại reo, thầy Giác Nghĩa và quý ngài đang đợi ở Bộ Tư lệnh Hải quân. Thanh Thúy mở cửa gara, Ca làm tài xế đưa đi cho kịp giờ hẹn.

Đến nơi, 5 giờ 30 quý thầy đã có mặt ở phòng đợi, thầy Giác Nghĩa dẫn vào giới thiệu, Tu sĩ và Cư sĩ Phật tử đón chào thân mật, nhiều vị khách đang quan sát nhìn theo với ánh mắt hơi tò mò, biết ra thì thành phần đi có đủ: Ban Tôn giáo Chính phủ, Sĩ quan ở Bộ Tư lệnh Hải quân, đại diện của các tôn giáo bạn: Thiên Chúa có hai linh mục, một soeur, Tin Lành có hai mục sư, đại diện Cao Đài, Hòa Hảo, Hồi giáo, Tịnh độ Cư sĩ và một số khá đông Việt kiều khắp thế giới, Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Canada, Úc, Thụy Sĩ, Nga, Hà Lan, Lào, Ấn Độ, Thái, Nhật, Cộng hòa Séc, và các ca sĩ, nghệ sĩ múa, nhạc sĩ, nhạc công, nhân viên đài truyền thanh, truyền hình, báo chí rất đông đảo, dễ thương nhất là các chiến sĩ Hải quân, tới xách va ly, mang giỏ, chuyển hàng, chuyển lễ phẩm, pháp khí cho quý thầy và ban lễ nhạc.

10 phút sau thì xe đến, mời mọi người lên xe, trước khi xe lăn bánh, thẻ lên tàu có ghi tên cá nhân trên thẻ, số hiệu của khách, phòng ở trên tàu, tên tàu là Trường Sa Hải Quân 571. Tôi quan sát, dù đông đảo nhưng thấy cách điều hành khá cẩn thận và chu đáo.

Tại bến cảng rất đông vui, máy chụp ảnh, máy quay phim chớp lia lịa, anh em Hải quân đã túc trực sẵn, sĩ quan, binh sĩ giúp đoàn chuyển hành lý xuống tàu, tìm phòng ở sau khi đã rà soát kỹ danh sách tại một bàn thư ký lộ thiên. Lên tàu, thầy Giác Nghĩa cho tôi xem một bài thơ, chỉ vỏn vẹn 4 câu mà vô cùng súc tích, tôi xem đây cũng là lời của pháp hữu tiễn chân tôi ra Trường Sa, nên tôi bước lên tàu mà lòng tràn phấn khích:

THẦY LÀM THƠ TIỄN GIÁC NGHĨA

ĐI TRƯỜNG SA

Hãy ra đi vì biên cương biển đảo
Đi ra đi cỡi sóng vượt trùng dương
Đi đi đi cho yên bình hiện hữu
Đi bước đi để ổn cố sơn hà.
Thích Tâm Trí
Trú trì chùa An Dưỡng (Nha Trang)
28/04/2013
HT_Thich_Minh_Tam_Truong_Sa_2

(xem nội dung sách)




Xin liên hệ:

Thích KHINH AN (Minh tâm)

Chùa PHẬT ÂN

Long Thành – Đồng Nai

ĐT: 0613.844.618 – 0612.643.400 – 0933.451.848

***

Trang Nhà Quảng Đức chân thành cảm ơn Thầy Trung Đạo và Thầy Hiếu Niệm đã gởi tặng phiên bản điện tử tập sách này (Thích Nguyên Tạng, 17-10-2013)




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2013(Xem: 12436)
Ngày 27, tháng 9, năm 2013 – “Nếu bạn có thể học đi xe đạp bạn có thể học làm thế nào để được hạnh phúc,” nhà sư Phật giáo 67 tuổi và là người hạnh phúc nhất trên thế giới nói. Khi còn nhỏ, nhà thơ Andre Breton, nhà làm phim Louis Buñuel và nhạc sĩ Igor Stravinsky là những vị khách thường xuyên của gia đình triết gia Ricard. Tuy vậy, nhận thấy đặc tính của những người bạn của song thân không có vẻ gì là hạnh phúc hơn nên Ngài đã tìm đến Hy mã lạp sơn bỏ sau lưng công việc của một nhà sinh học tại Viện Pasteur và thay đổi cuộc đời qua thiền tập. Tính đến lần cuối cùng, Ngài đã đạt được hơn 10,000 giờ đồng hồ. Phương pháp chụp MRI tinh tế tại phòng nghiên cứu về não bộ tại Wisconsin đã cho thấy mức lạc quan siêu đẳng và hầu như không có chút cảm nhận tiêu cực nào của Ngài. Ngài nói: “Tôi không thấy mọi thứ đều màu hồng nhưng những thăng trầm của cuộc sống không trụ trong tôi theo cách của đời thường.”
19/10/2013(Xem: 18867)
Làm người biết thương yêu và bảo vệ hành tinh sống của chúng ta thì mớ thật sự làm người, mới xứng đáng làm người. Có làm người như vậy mới xứng đáng là người có đạo đức hiếu sinh. Còn ngược lại là phá hoại sự sống của nhau, làm đau khổ cho nhau. Phải không hỡi các bạn? Đạo Đức Hiếu Sinh! Có bốn chữ rất đơn giản, nhưng hành động của nó cao thượng và đẹp đẽ tuyệt vời.
17/10/2013(Xem: 12009)
Như tất cả chúng ta đều biết Tổ Khánh Anh là người xuất thân từ Quảng Ngãi và từ những năm 1916 Ngài đã quy y Tam Bảo tại chùa Cảnh Tiên và năm 1917 lúc Ngài 22 tuổi đã xuất gia tu học tại chùa Quang Lộc tỉnh Quảng Ngãi với Pháp Danh là Chơn Qúy. Ngài thuộc dòng Lâm Tế Chúc Thánh thuộc thế hệ truyền thừa thứ 7. Ngài sinh năm 1895 và viên tịch năm 1961.
17/10/2013(Xem: 49886)
50 năm qua, cuộc tranh đấu của Phật giáo năm 1963 chống chính quyền Đệ nhất Cọng hòa do Tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo đã đàn áp Phật giáo. Sự việc đã lui về quá khứ nhưng vết thương trong lòng dân tộc, trong tim của Phật tử Việt Nam thì vẫn còn đó và có lẽ mãi còn trong lịch sử đau thương mà cũng lắm hào hùng.
17/10/2013(Xem: 41787)
Là nhân chứng sống động của lịch sử, của dòng đời, ai cũng thế. Sinh ra giữa cõi trần, có tai phải nghe, có mắt phải thấy, dù muốn nghe, muốn thấy hay không. Sống, có óc phải suy tư, có miệng phải nói, có chân phải đi, có tay phải làm. Nhưng phải biết nên nghĩ gì, nói gì, đi đâu, làm gì ! Sống, có bạn để tâm sự, có con để trao truyền. Tâm sự chuyện gì, trao truyền cái gì? Tôi tự hỏi và trải lòng ra cho ai muốn thấy tim tôi đang nhảy, phổi tôi đang thở và mỗi tế bào sinh diệt trong bất diệt của chân như. Chỉ xin đừng làm bác sĩ giải phẫu chân dung của tôi, nhưng nếu muốn thì cứ.
17/10/2013(Xem: 34087)
Nếu không có một giọt nước sẽ không có đại dương. Nếu không có một hạt cát sẽ không thành sa mạc. Trong cuộc sống, nếu không có những điều vụn vặt thì việc thành bại trong thiên hạ có đáng để lưu tâm? Tôi cũng như bạn, thấy đêm dài thì trông cho mau sáng, dù không mong đêm vẫn tiếp theo ngày. Vậy nên, thương ghét, trắng đen, tốt xấu, phải trái… là điều mà xưa nay vẫn thế và ngàn năm sau vẫn thế.
17/10/2013(Xem: 55023)
Tôi đọc kinh sách, nghe giảng và học hỏi, đồng thời rút kinh nghiệm trong những năm qua cùng các pháp hữu nghiên cứu và hoằng truyền chánh pháp, đặc biệt với đạo hữu Nguyên Phước. Thấy cần, rút ra một số nét cơ bản để chia xẻ cùng quý Phật tử thật dễ đọc, dễ hiểu, dễ thực hành trong niềm tin Phật pháp.
16/10/2013(Xem: 28907)
Có lẽ, trong thời gian qua, trong cuộc sống vật chất tương đối đầy đủ dù chưa dư thừa với đa số, nên con người cần một cái gì đó về đạo đức tâm linh, muốn trở về nguồn cội, nên tưởng nhớ nhiều về tổ tiên ông bà mà gần gũi nhất là cha mẹ, anh em huyết thống. Tập sách nhỏ này, tôi viết để tưởng nhớ mẹ tôi, nhưng may mắn trong cái riêng ấy lại hòa nhập được với cái chung của những tấm lòng hiếu kính. Do đó, rất nhiều người tâm đắc muốn có, muốn đọc, có người vừa gọi điện vừa khóc, tôi cũng chạnh lòng nhớ mẹ mà khóc theo, đa số qua điện đàm yêu cầu tái bản, vâng lời, tôi cũng cố gắng tái bản 2 lần rồi.
14/10/2013(Xem: 27842)
Nàng thở ra một hơi thật dài, mặt sáng lên, vui mừng nói: “Bây giờ em mới thực sự hết lo về chuyện cô cán bộ ấy. Nhưng không biết cô ấy và ông thầy kia có thoát được thật không hay là cuối cùng lại bị bắt? Em lo cho họ quá.” “Hy vọng họ thoát, vì từ đó về sau, không nghe cán bộ hay tù nhân trong trại đá động gì tới họ nữa.”
12/10/2013(Xem: 26704)
Có những ngày trong đời, người ta thả trôi lòng mình theo dòng cuốn dập dềnh bất định của bao cảm giác. Vui thì cười nói hồn nhiên, lộ vẻ sung sướng, buồn thì mặt dàu dàu cúi xuống để nước mắt rơi thành dòng. Điều đó chẳng có gì lạ, Còn vui buồn, còn cười khóc được thì hãy còn là con người.