VI.

11/03/201104:02(Xem: 14042)
VI.

NHỮNG GIAI THOẠI HUYỀN BÍ
Nguyễn Hữu Kiệt dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

CHƯƠNG MƯỜI LĂM: BÍ QUYẾT CỦA SỰ CHỮA BỆNH

VI.

Vì những trường hợp chữa khỏi bệnh bằng nhân điện của tôi được các báo chí phổ biến rộng rãi và bình luận thường xuyên, nên độc giả có thể thích thú mà đọc một bản tóm lược những con số thống kê do bạn Chandra Mukerji công bố. Ông này cùng đi với tôi suốt những cuộc hành trình trong năm 1882 và trợ giúp tôi phần việc của một người thư ký riêng.

Ông cho biết, tổng số bệnh nhân mà tôi đã chữa trị là hai ngàn tám trăm mười hai người trong một chuyến đi vòng quanh các thị trấn miền Đông Bắc, kéo dài độ năm mươi bảy ngày!

Bà C. Wallace, tác giả một bộ sách về khoa nhân điện, khi nhìn thấy bản thống kê tổng số bệnh nhân do tôi chữa khỏi trong năm ấy, có viết thư cho tôi biết rằng không một nhà chữa bệnh bằng nhân điện nào ở Âu châu có thể thành công tới một nửa số đó. Lẽ tất nhiên, bà chỉ nói về những nhà chữa bệnh chuyên nghiệp như bà mà thôi, chứ không đề cập đến những bậc thiên tài như Schlatter, Newton, Linh mục Ars, Zouave Jacob và những vị khác được cho là có sự hỗ trợ của một quyền năng thiêng liêng.

Riêng phần tôi, tôi thành thật thú nhận rằng tôi không thể nào chịu đựng nổi một sự phung phí sinh lực lớn lao và thường xuyên như vậy, nếu tôi không được sự trợ giúp thần lực của các đấng chân sư, tuy rằng điều này các ngài không hề nói cho tôi biết. Điều mà tôi bắt buộc phải nhìn nhận là tôi không còn có được một quyền năng nhiệm mầu như vậy nữa kể từ khi tôi được lệnh ngưng mọi công tác chữa bệnh, tức là vào khoảng cuối năm 1885.

Sau đó, tuy tôi vẫn luôn cố gắng tối đa, tôi vẫn không chữa khỏi những trường hợp tuyệt vọng mà trước kia tôi đã có thể thành công dễ dàng với chỉ độ nửa giờ chữa trị, hoặc có khi ít hơn. Sau đó, tại Bombay, tôi được lệnh của sư phụ truyền cho tôi hãy ngưng tất cả mọi công tác chữa bệnh cho đến khi có lệnh mới. Sự ngăn cấm này không phải đến quá sớm vì tôi nghĩ rằng chính tôi cũng có thể bị tê liệt nếu tôi vẫn tiếp tục cố gắng và dùng sức quá nhiều vào việc ấy.

Khi đến Madras, một buổi sáng tôi nhận thấy ngón tay trỏ bên bàn tay trái của tôi không còn cảm giác, và đó là một sự cảnh cáo rõ rệt cho tôi biết là tôi phải cẩn thận. Ở những trạm dọc đường giữa Madras và Bombay, tôi đã phải mất nhiều thì giờ hơn và dùng sức cố gắng lớn lao hơn nhiều để chữa khỏi những chứng bệnh tương tự so với những lần trước đây, và tỷ lệ thất bại cũng cao hơn nhiều.

Điều này cũng không lạ gì, vì sau khi chữa trị bằng cách này hay cách khác độ tám ngàn bệnh nhân trong vòng mười hai tháng, thì dù cho một lương y trẻ có sinh lực dồi dào mạnh khỏe nhất cũng phải cảm thấy kiệt sức và khô cạn sinh khí, đừng nói chi một người tuổi đã ngoài năm mươi như tôi. Vả lại, với những chuyến du hành mệt mỏi thường xuyên, việc ngủ nghỉ ăn uống thất thường, sự lao phí tâm lực để trả lời thư tín bốn phương, tiếp khách hằng ngày, và những buổi diễn thuyết hầu như mỗi ngày của tôi về những đề tài triết lý thâm sâu, những điều này đương nhiên là phải đưa đến hậu quả nói trên.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/06/2013(Xem: 6003)
Hiện đã có visa vào TQ, xin mời quý Phật tử trong phái đoàn về dự phiên họp tại Tu Viện Quảng Đức, lúc 2 giờ chiều chủ nhật tuần này (23-9-2007) để nghe hướng dẫn một số chi tiết về chuyến đi chiêm bái, ngay sau buổi họp quý vị sẽ được nhận lại passport, vé máy bay và health insurance policies.
22/06/2013(Xem: 4926)
Một ngày không tắm. Một đêm ngủ trời nóng trên 40 độ lại nghe tiếng máy lạnh rù rì chẳng mang một chút hơi lạnh hay tạo chút gió trong căn phòng ngột ngạt của khách sạn 3 sao ($40 Úc kim/đêm). Chúng tôi phải tắt đèn sớm để khỏi phải thấy thằn lằn bò trên trần.
21/06/2013(Xem: 11712)
Một số hình ảnh của chuyến hành hương Chiêm bái Phật Tích Ấn Độ tháng 11-2008 Nhiếp ảnh: Thiện Hưng - Diệu An - Quảng Trí Thắng
21/06/2013(Xem: 6450)
Đã mấy lần mơ về thăm đất Phật Nơi linh thiêng ghi dấu bước chân vàng Từ hoàng thành ra muôn nẻo thôn trang Đem ánh sáng từ bi lan khắp hướng Đã từ lâu đàn con hằng khát ngưỡng Được về đây đảnh lễ Lâm-Tỳ-Ni
21/06/2013(Xem: 6446)
Quỳ trước thân Phật nằm nhập diệt Cúi mặt, nhắm mắt, niệm Nam Mô Ngước lên thấy bạn sùi sụt khóc Miệng khẩn nguyện nước mắt trào tuôn Khiến lòng con cảm thương đau xót Cho bạn hiền đang chịu khổ đau Con nguyện nhận khổ đau bịnh tật Của người bạn đang phải gánh mang
21/06/2013(Xem: 5841)
Ta hãy cùng nhau hành hương về nơi xứ Phật nhiệm mầu Đường về Đạo Tràng dù cho gian nan nguy khó Ta quyết tâm tìm về nơi thánh tích thiêng liêng Ngày ngày qua Phật tử khắp nơi gần xa
21/06/2013(Xem: 6041)
Lần đầu tiên tôi trở về xứ Phật Một thời xưa tôi đặt gót nơi đây Lâu đài cao cung điện mấy tầng mây Thời xưa cổ bây giờ còn đâu nữa Tôi vọng hỏi kẻ qua đường ai biết Rằng bao lâu thành đổ tựa rừng hoang Khách trả lời từ vạn cổ lừng danh Đô thị ấy tưng bừng trong nắng chói Hai ngàn năm trôi qua trong gió bụi
21/06/2013(Xem: 5689)
Ngậm ngùi trước cảnh điêu tàn Cung hoàng tráng lệ bây giờ còn đâu Chúng sanh biển khổ trầm luân Cầu xin Phật độ kiếp người tang thương Con đây nhỏ lệ khóc thầm Thương thân từ phụ cách xa nghìn trùng Xin Ngài cứu giúp cho con Để tâm sáng suốt xa lìa bến mê
21/06/2013(Xem: 5617)
Hôm nay con được trở về Quê hương của Phật thật là thiêng liêng Bước chân con nhẹ đặt lên Cảm thương Phật tổ dậm trường dầy công Để lại giáo lý thậm thâm Ngày ngày con nguyện khắc ghi trong lòng
21/06/2013(Xem: 5847)
Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp một như đuờng mía lau Nhớ ơn dưỡng dục cao sâu Con mong báo đáp công lao Mẹ hiền Hành hương đất Phật vạn niên Thẩm sâu giáo pháp diệu huyền Thầy ban Mẹ đi từng bước vững vàng Con thơ khôn xiết hân hoan vui mừng Đở nâng cho Mẹ bước chân Khi lên Linh Thứu, lúc dừng Câu Thi Na