Hạ Thương

24/06/201215:54(Xem: 14733)
Hạ Thương

hoaphuong_1

HẠ THƯƠNG

Hè về ve gọi râm ran

Phải chăng chịu nắng, thở than đêm ngày?

Hè về xác Phưnợg tung bay

Vấn vương nơi cội, tiếc ngày tháng xanh…

Nỗi buồn nặng tuổi học sinh

Xa Thầy, xa bạn, một mình nhớ thương.

Hạ nay, Ta tựu Đạo Trường

Bốn phương câu hội, niềm thương dạt dào,

Khép mình trong Giới thanh cao

Miệt mài tinh tấn, dồi trao tu trì.

Thuở xưa Đức Phật Mu – ni

Hoằng dương Giáo Pháp không đi mùa này.

Từ Bi diệu ý cao sâu

Không cho giẫm đạp lên đầu chúng sanh.

Mùa này sinh sản tăng nhanh

Côn trùng chật đất, du hành làm sao?

An cư được chế định vào

Phật không bỏ sót Hạ nào từ đây.

Nay con kề cận Quý Thầy

Già Lam bóng mát, hàng cây Bồ Đề.

Dấn mình trong chốn đam mê

Phong sương đã lắm, não nề vô biên…

Quay về nương tựa thắng duyên

Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô.

Hòa trong thời khóa:“nam mô”

Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh.

Tháng ngày lưu lạc lữ hành

Mình con trụ xứ, bao quanh duyên trần.

Dốc mình ứng phó, hóa thân

Tùy duyên phương tiện để gần chúng sanh.

Xét con công lực tu hành

Vẫn còn yếu kém, dễ sanh não phiền.

Bản thân mình độ chưa yên

Làm sao có thể tạo duyên độ đời?

Về đây gặp lại nụ cười

Như lời khích lệ của người tri âm.

Về đây thắt chặt đồng tâm

Nhớ lời hẹn cũ, hương trầm quyện bay.

Về đây Tôn Đức chỉ bày

Truyền trao kinh nghiệm, điều hay, lý mầu.

Về đây Thiền Định chuyên sâu

Vô Sanh, Bất Tử, nơi đâu lối vào?

Về đây cùng chắp tay chào

A Di Đà Phật, đài cao sẵn dành.

Về đây không lợi, không danh

Tình người con Phật, tu hành bên nhau.

Về đây tan biến sầu đau

Cuộc trần huyễn mộng dệt thêu thêm phiền.

Về đây Bát Nhã từ thuyền

Vớt người chìm lụy về miền thảnh thơi.

Y vàng thanh thoát chói ngời

An vui tứ chúng, đất trời bình yên.

Về đây đan kết lời nguyền

Vì đời, vì Đạo, kết duyên tu hành.

Trước là tự độ lấy mình

Sau là cứu vớt chúng sanh muôn loài.

Trường Hạ Bát Nhã, PL 2556

Thích Minh Tuệ

ACKH_Chua_Bat_Nha_2012__27_


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/05/2011(Xem: 4789)
An cư nguyên là phương thức quy định từ xưa của Bà-La-Môn giáo Ấn Độ, về sau được Phật dùng làm chế độ quan trọng trong đời sống tu hành. Ngài Đạo Tuyên đời Đường giải thích về an cư như sau: “Thân tâm giữ lặng lẽ là An, ước định thời kỳ để ở là Cư. Ở chổ lặng lẽ để tư duy là quy tắc chơn chánh của đạo; lý phải tính từng ngày, gia công sách tấn”. (trích Phiên Dịch Nghĩa Tập).
07/02/2011(Xem: 26175)
Toàn bộ lý do vì sao phải học tập về Giáo Pháp (Dhamma), những lời dạy của Đức Phật, là để tầm cầu một con đường vượt qua khổ não, đạt đến an bình và hạnh phúc.
06/10/2010(Xem: 25906)
Ngày nay, khái niệm An cư kiết hạ không còn xa lạ với những người đệ tử Phật. Theo Tứ phần luật san bổ tùy cơ yết ma (q.4) giải thích nghĩa lý an cư như sau: “Thân và tâm tĩnh lặng gọi là an. Quy định thời gian ở một chỗ gọi là cư”.
03/10/2010(Xem: 3851)
Tôi viết bài : “Tăng Sĩ và Chiếc Áo Cà Sa” cốt để nhắc nhở bổn phận tu học của mình trong mùa An Cư cũng như cả đời sống xuất gia và xin chia xẻ đến những ai quan tâm tìm hiểu về ý nghĩa của Y Phục Tăng Sĩ Phật Giáo.
26/09/2010(Xem: 6820)
Tinh thần hòa hiệp đoàn kết là ý nghĩa sống lành mạnh an vui, là tinh thần của một hội chúng biết tôn trọng ý niệm tự tồn và xây dựng vươn cao trong ý chí hướng thượng. Một con người đơn thuần, khó có thể hoàn thành một sự việc đáng kể dù rằng sự việc ấy cho chính bản thân mình, mà tất cả mọi sự thành công chúng ta đều phải hiểu rằng, trong đó có ý niệm của tập thể tham dự. Do động cơ con người thúc đẩy và cảm tính đối với tha nhân mà con người đã tiến lên sự xây dựng tốt đẹp cho chính mình.