Sơn Hà Nguy Biến

01/12/201309:04(Xem: 4133)
Sơn Hà Nguy Biến

 

 chuamotcot

 

SƠN HÀ NGUY BIẾN

 

                                                                                                                                                                                                 

       Như quí vị đã biết, trước hết tôi là một tu sĩ Phật Giáo, hoằng pháp độ sanh là sứ mệnh thiêng liêng của người tu hành. Sứ mệnh thiêng liêng đó không ngoài đường phục vụ con người và xã hội mà nhà sư đang sống trong cõi đời ta bà khổ lụy nầy!

       Phật Giáo Việt nam có truyền thống từ ngàn xưa là gắn bó, sát cánh cùng dân tộc trong mọi thăng trầm của Tổ Quốc, lúc hưng thịnh, khi suy vong, bao nhiêu phen giặc giã, Phật Giáo không bao giờ khoanh tay đứng ngoài, nên những bậc Danh Tăng thời Lê, Lý, Trần như các Ngài Pháp Thuận, Vạn Hạnh, Viên Thông, Trần Nhân Tông v.v… đã cống hiến trọn đời cho Đạo Pháp và Dân Tộc. Các Ngài là những người thực sự quan tâm đến đời sống của dân chúng, bắt mạch được cái nhu cầu đích thực của các thành phần trong xã hội để phục vụ.

       Chúng ta kính ngưỡng các Ngài qua các hạnh nguyện Bồ Tát, vì các Ngài đã không ngừng phục vụ chúng sinh (Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ).

      Thời nay theo gót những dấu chân vĩ đại, chỉ có những bậc tu hành chân chính, dũng cảm hơn người như Hòa thượng Thích Thiện Minh, Hòa thượng Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Cụ Lê Quang Liêm v.v….. Các Ngài vì quá thương dân mà không biết khuất phục, không biết nãn lòng, làm sao chịu đựng được hàng triệu dân lành đang bị đàn áp, khốn khổ, mà các Ngài có thể ngồi yên (thuần túy tu hành)!

      Làm sao có thể tĩnh tâm tọa thiền (mũ ni che tai) khi nghe những tiếng kêu cứu xé ruột của dân oan đang vang vọng ngoài đường ngày nầy qua tháng khác, dội vào cửa Tam Bảo!  Làm sao có thể tĩnh tọa khi Trung Cộng bắn giết ngư dân Việt Nam trên vùng biển của Tổ Tiên!  Làm sao có thể tĩnh tọa được khi người Tàu ồ ạt vào đào xới Tây nguyên?  Làm sao có thể an tâm khi biết bọn Hán tặc cướp lấy Hoàng Sa, Trường Sa, một phần cơ thể của Việt Nam!  Làm sao có thể ngồi yên nín lặng  khi nhìn thấy bọn Hán tặc đưa dân tràn ngập trên mọi miền đất nước từ Bắc tới Nam. Thủ đoạn Hán hóa Việt Nam thành Tỉnh, Quận của bọn Trung cộng, họ đã tiến hành một cách ngang ngược, xấc xược trước dư luận quốc tế, trước sự dũng cảm của dân tộc ta yêu chuộng hòa bỉnh, đã đứng lên chống giặc Tàu cộng xâm lăng đất nước Việt Nam.

      Thưa cùng Quốc dân Đồng bào Việt Nam yêu quí ! Ai cũng có thể hiểu: “Chủ yếu Giáo Pháp Phật là phát triển lòng Đại Bi Tâm, Lợi Tha Vô Ngại.” Nếu chư Tăng khước từ hai nguyên lý căn bản nầy là khước tư Phật Giáo. Họ cũng không còn tin vào luật nhân quả. Họ không hiểu được rằng: “ Những bất hạnh của Đồng bào và vận mệnh của Tổ quốc có liên quan (tương duyên) đến sự sống còn của Phật giáo Việt nam. Cho nên việc đầu tiên của chư Tăng là phục vụ chúng sinh (Tình dân tộc, nghĩa đồng bào). Ngoại trừ điểm nầy ra phải chăng là kẻ nói dối. Người tu hành biết nghĩ đến đồng bào (Đàn Việt) như là mạch nguồn “Đại Ân Sũng” để phụng hiến vào tiến trình tu học của mình. Nếu không có Đồng bào (Đàn Việt) cúng dường thì người Tu sĩ sẽ không có phương tiện xây chùa, đúc chuông, tạc tượng và cũng không có cơ hội tu hành yên ổn, tĩnh tâm khi đất nước bị xâm lăng…. do vậy, người tu (Tăng Sĩ) lúc nào cũng phải nghĩ đến công ơn tín chủ, đàn na. Người nhận lãnh phải thể hiện bằng cả tấm lòng và hành động cụ thể. (Món vay món trả phải đồng. Người dâng vật quí là mong phước lành), nên chi pháp cúng ngọ hằng ngày và trước khi thọ thực, chư Tăng đều tụng bài nguyện:

Hai tay bưng bát cơm đầy.

Công lao khó nhọc bao người làm nên.

Ân sâu xin nguyện đáp đền.

Lòng thường cổi mở đi trên cuộc đời.

Hoặc là:   

    Bát cơm ai sắm cực lòng.

Ta ăn phải nhớ tấm công ơn người.

………………………………………

        Do vậy mà chúng tôi, những người Tu sĩ Phật Giáo, đứng trước tình trạng “Đất Nước Lâm Nguy, Dân Tình Thống Khổ”, bởi ách nạn cộng sản độc tài đảng trị, hèn hạ, cúi đầu bán nước cho Trung cộng, dâng biển đảo, núi rừng cao nguyên cho bọn Hán tặc Tàu cộng, hoành hành trên Quê Hương Đất Tổ của chúng ta. Than ôi ! Than ôi !!

      Những lời tâm huyết trên đây đã ràn rụa sau những tháng ngày ngập tràn nước mắt, âm thầm không thốt lên lời để trình bày cùng ai! Nhưng nỗi ấm ức nghẹn ngào nuốt lệ dài lâu!  buộc lòng tôi ghi lên trang giấy, vì không nén được niềm đau thống thiết, úp mặt trên mảnh Y Vàng thấm nguồn lệ nóng nồng cay!

       Xin ơn trên tha tội.!. Xin lỗi Chư Tôn Đức Tăng Ni và các bậc thức giả, cùng đồng bào thân mến muôn phương nơi hải ngoại cùng quốc nội thứ lỗi cho.!.

                                                  

                                                Tại Pháp Duyên Tịnh xá

                                         Thành phố Fresno, trọng đông 2013

 

                                         Tỳ kheo Thích Giác Lượng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/01/2015(Xem: 6224)
Trung tâm Văn hóa Phật giáo ở Huế, còn gọi là Trung tâm Liễu Quán, nằm bên hữu ngạn sông Hương, được thành lập từ mấy chục năm nay. Sau năm 1975, Nhà nước quản lý mãi cho đến gần hai mươi năm sau mới giao quyền lại cho Tỉnh hội Phật giáo Huế, bấy giờ chỉ là một ngôi nhà… không thể coi là một trụ sở văn hóa Phật giáo được. ta t
07/11/2014(Xem: 39287)
Nói "Chùa Khánh Anh sau 30 năm" có nghĩa là đã bắt đầu bước sang năm thứ 30+1... Thật vậy, chùa Khánh Anh bắt đầu sinh hoạt từ Lễ Phật Đản 1974, tức 1 năm trước biến cố lịch sử 30/4/1975. Tại sao lại không phải là sau ngày 30/4/75 như nhiều nơi khác, và nhiều chùa khác ở hải ngoại? Thưa quý vị và bà con cô bác, đó mới là có chuyện để kể lại. Và cái đoạn này có nhiều chuyện để kể lắm. Nghĩa là nguyên nhân do đâu, và từ bao giờ đưa đến việc thành lập chùa Khánh Anh trước năm 75 và sinh hoạt cho đến ngày hôm nay?
17/08/2014(Xem: 37757)
Đại Sư tên là Huệ Năng, cha họ Lư, tên húy là Hành Thao. Người mẹ họ Lý, sinh ra ngài nhằm giờ tý, ngày mùng tám tháng hai, năm Mậu Tuất, niên hiệu Trinh Quán thứ 12. Khi ấy, hào quang từ nhà ngài chiếu sáng lên không trung, mùi hương lạ tỏa lan khắp nhà. Đến tảng sáng, có hai vị tăng lạ mặt đến thăm, bảo cha ngài rằng: “Khuya nay ông vừa sinh quý tử, chúng tôi đến đây là để đặt tên cho cháu bé. Ông nên đặt trước là chữ Huệ, sau là chữ Năng.”
04/05/2014(Xem: 10202)
Bác sĩ người Đức Erich Wulff (1926-2010) dạy tại trường Ðại học Y khoa Huế 1961-1967, trong khuôn khổ viện trợ giáo dục của Tây Ðức. Vì một sự tình cờ, tác giả đã chứng kiến biến cố tại Ðài Phát thanh Huế đêm 8/5/1963 làm 8 Phật tử bị chết một cách thê thảm và đã trình bày sự kiện này trước Ủy ban điều tra đàn áp Phật giáo Việt Nam của Liên hiệp quốc vào tháng 9/1963.
28/04/2014(Xem: 17974)
Chào mừng Đại lễ Phật Đản Vesak LHQ 2014 tổ chức tại Việt Nam, được sự hỗ trợ của Ban thư ký Đại lễ Vesak, một ê kíp gồm nhiều đạo diễn, quay phim kỳ cựu của Truyền hình An Viên (AVG) đã thực hiện bộ phim tài liệu 10 tập có nhan đề "Phật giáo Việt Nam đồng hành cùng dân tộc".
24/03/2014(Xem: 34915)
Nói đến chùa Thiên Ấn không ai còn lạ về ngôi chùa này, một thắng tích được xem là “đệ nhất thắng cảnh„ cách trung tâm 3,5km (độ 10 phút xe hơi) nằm ở tả ngạn sông Trà Khúc của thành phố Quảng Ngãi.
12/01/2014(Xem: 6762)
Mở đầu cuốn Lịch Sử Dân Tộc Việt Nam, Quyển 1, nhà sử học Phạm Cao Dương viết: Dù sống tản mác ở bất cứ phương trời nào, trong bất cứ quốc gia nào hay ở chính quốc, người Việt Nam đều thuộc về một dân tộc thuần nhất, có chung một nguồn gốc, một quá khứ và những ước vọng chung về một ngày mai tươi đẹp huy hoàng.
12/01/2014(Xem: 5641)
Trước khi Phật Giáo truyền vào Việt Nam trong khoảng một hoặc hai thế kỷ trước Tây Lịch, trên mảnh đất nằm ở phía đông nam của Châu Á trông ra Biển Thái Bình bao la này đã có một dân tộc Lạc Hồng hiện hữu. Như thế nói theo ngôn ngữ khoa học, trong dòng máu của người Phật tử Việt Nam có hai nhiễm sắc thể: Người Việt Nam và người Phật tử. Trên danh nghĩa là hai yếu tính, nhưng thực tế đó chỉ là cuộc sống của một người, một người Phật tử Việt Nam.
25/12/2013(Xem: 16006)
Được tin trễ, hội thảo Hoằng pháp toàn quốc 2011, tổ chức tại Bình Dương, nên chúng tôi không chuẩn bị kịp để tham dự. Rất tiếc cho việc thiếu cơ duyên của mình. Qua bài tham luận mang tính chủ quan nhưng có đủ bằng chứng cụ thể và đã được thí nghiệm nhiều lần ở nhiều nơi, nên chúng tôi có thể khẳng định “Ba giờ huấn luyện, 10 ngày hoằng hóa, đưa Phật pháp đến nông thôn”. Trước lúc trình bày phương cách, chúng tôi xin có vài nhận xét nhỏ nhưng cần thiết:
25/12/2013(Xem: 16155)
Cũng tại hội trường nầy và vào tháng nầy năm năm trước, tôi hân hạnh được Giáo hội mời dự Ðại hội Phật giáo toàn quốc và đọc tham luận để trình bày một vài nét đặc thù về hiện tượng Phật giáo đang nở rộ cùng khắp bầu trời Âu Mỹ, nơi vốn có một truyền thống lâu đời của Kitô giáo. Trong bài tham luận, tôi cũng góp ý là Giáo hội nên kiện toàn cơ cấu tổ chức và điều hành để đáp ứng nhu cầu của thời đại mới. Giáo hội phải là một tập hợp gồm cả bốn chúng, chứ không thể chỉ có một chúng như cái ghế chỉ có một chân không tự đứng vững được nói gì đến phát triển.