Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Vài nét về vương quốc Phật giáo Bhutan

10/04/201313:07(Xem: 1741)
Vài nét về vương quốc Phật giáo Bhutan

Vài nét về vương quốc Phật giáo Bhutan

94bhutan1

Thế kỷ 16, sau khi chấm dứt cuộc chiến tranh nhiều năm khổ nạn giữa các thủ lãnh, sự xuất hiện của Shabdrung- Ngawang- Namgyal (1594- 1651) đã khiến Bhutan thực hiện công cuộc thống nhất toàn quốc.

Trong ba mươi lăm năm trị nước của ông, khắp nơi trên cả nước đã xây dựng thành trì lô cốt và chùa chiền. Ông phụ trách kiến lập tổ chức cơ cấu hành chính có tính toàn quốc, còn chế định rất nhiều truyền thống tập tục.

94bhutan2

Sau khi ông Namgyal chết, đất nước rơi vào tình trạng nội chiến. Lần nội chiến này làm phân liệt cục diện hơn 100 năm, cho đến 1907,Gongsar- Ugyen- Wangchuck đã được toàn bộ thủ lãnh địa phương và chùa chiền trung ương nhất trí bầu chọn quốc vương Bhutan nhiệm kỳ thứ nhất, thì nội chiến mới kết thúc. Sau đó, chế độ quân chủ của vương triều dần dần được xác lập.

94bhutan3

Bhutan thời cổ đại luôn được bao trùm màn sương thần bí không ai biết, chỉ được mọi người biết đến như là một tiểu vương quốc Phật giáo. Lịch sử văn tự sớm nhất của Bhutan được ghi lại, ngược dòng về thế kỷ thứ 8, ấn ký của Guru Rimpoche –Thượng sư Liên Hoa Sanh vĩ đại của hệ phái Mật tông Phật giáo. Thượng sư Liên Hoa Sanh được cho rằng chính là bậc thánh đã đem hạt giống văn hóa gieo rải khắp Bhutan. Hạt giống này đến hôm nay mãi mãi bắt rễ khai hoa.

94bhutan4

Hôm nay Bhutan là một quốc gia lấy đạo Phật làm quốc giáo , lịch sử văn hóa được ảnh hưởng bao trùm bởi văn hóa Tây Tạng. Nơi đây tràn đầy khí chất Phật giáo, thậm chí phục trang, hình tượng của người dân đều là khí chất điển hình của dân Tây Tạng. Người ta cho rằng , quốc vương Bhutan chế định pháp quy, mỗi người dân khi ra ngoài, bắt buộc mặc quốc phục, người nam mặc Gho- loại trang phục liền áo và quần –người nữ mặc Kira-loại váy liền thân và có áo khoác mỏng bên ngoài. Chính quốc vương phải mặc trang phục làm phép tắc.

94bhutan5

Năm 1971,Bhutan gia nhập vào liên hợp quốc. Niên đại 80 của thế kỷ 20, quốc vương đương nhiệm đề xuất kế hoạch đặc biệt: “Quốc gia chỉnh thể hạnh phúc” làm tiêu chí hạnh phúc cho nhân dân. Ông cho rằng: “Cái gọi là phát triển, ngoài việc mưu cầu chiến lược trường kỳ về kinh tế ra, đồng thời cần phải truy cầu hạnh phúc lớn nhất của cung bậc tình cảm, tinh thần, vật chất”. Chỉ số hạnh phúc này, bao gồm bốn hạng mục cơ bản: Bảo hộ môi trường, truyền bá văn hóa, phát triển kinh tế và chế độ chính trị tốt. Tất cả quy định này đều vì làm mạnh thêm sự công nhận của nhân dân đối với chính quyền, truyền thừa văn hóa và tư sản tự nhiên, để duy hộ chủ quyền Bhutan. Đại đa số dân Bhutan đều công nhận chủ trương này, họ theo nề nếp cũ mà sống, nhân hậu hài hòa.

94bhutan6

Đức Vua Bhutan

Cây cỏ mùa xuân nảy mầm, trong không gian thoảng mùi thơm của hoa lá, điều này khiến người ngây ngất. Bhutan đến nay vẫn là quốc gia theo chế độ quân chủ, các quốc vương đương nhiệm đều có dư tầm nhìn xa, hiểu biết thương yêu và tôn trọng nhân dân. Quốc vương bảo đảm thần dân mỗi người đều được miễn phí phần đất, giáo dục, trị liệu y học. Quốc vương nói: “Hãy nói tôi quan tâm đến tổng số hạnh phúc của toàn dân, còn hơn nói tôi quan tâm đến tổng giá trị sản xuất toàn dân” do đó, giá trị quan của chính phủ được định vị trong mặt bảo hộ tự thân của hoàn cảnh tự nhiên và truyền thống văn hóa, mà không tích cực trong việc khai thác và phát triển khoáng sản nghiệp phong phú, tài nguyên thủy lợ.i

94bhutan7

Diện tích quốc độ của Bhutan bị bao phủ bởi 74% rừng rậm, trong đó có 26% được hoạch định là đất bảo hộ. Tại Bhutan, một mục công nghiệp mới, một thị trường nông nghiệp mới, hoặc một sản phẩm rừng mới được xuất hiện đều suy nghĩ xem nó có ảnh hưởng bao nhiêu đến môi trường. Năm 1999, chính phủ Bhutan tuyên bố Bhutan là một quốc gia không dùng chất dẻo; năm 2004, Bhutan lại chế định pháp luật toàn diện cấm bán thuốc lá, đây là lệnh cấm toàn diện lần đầu trên thế giới. Các cửa hiệu không được bán sản phẩm thuốc lá, bất cứ nơi nào cư dân cũng không được hút thuốc. Theo sự ước tính của chính phủ, toàn nước chỉ có 1% người hút thuốc. 2005, Bhutan được liên hợp quốc biểu dương là “vệ sĩ địa cầu”. vì sự ngăn chặn đánh mất chính mình trong vòng xoáy văn minh, Vương Thất Bhutan trong việc bảo hộ truyền thống văn hóa và hoàn cảnh tự nhiên liên tục từ năm 1907 đến nay, có thể nói là tổn hao tâm huyết.

Theo kế hoạch triển khai 5 năm, Bhutan giống như từ cổ đại bước một bước lên hiện đại, có đại lộ, có điện lực, có nước sạch, có đồng tiền chính thức, có hệ thống bưu điện và điện thoại, còn có trường học và bệnh viện tầm cỡ. Thực là Bhutan đã bỏ xa láng giềng Nepar, cùng nằm trên dốc phía nam của Hymalaya.

Bhutan chỉ có một quốc lộ chính thông thương từ tây sang đông, xe hơi từ thủ đô Thimpu xuyên qua rừng nguyên thỉ. Nơi đây, chúng ta nhìn không thấy thân núi hiện ra, mạch núi bị màu xanh của rừng rậm che phủ, có thể nhìn thấy hiệp cốc thâm thâm, cho đến trong cốc có sông nhỏ nước róc rách ngang. Trong rừng, trên xe hơi cũng không nhìn thấy con đường dài của quốc lộ, núi lớn bị mảng màu xanh lấp ngang, trên đường thường nhìn thấy mảng lớn cây Sam, Tuyết tùng, rừng Trúc lá nhỏ, Dâu dại, hoa Sơn Trà, hoa Đỗ Quyên, hoa Lan, còn rất nhiều hoa không biết gọi tên gì. Nhà gỗ, Tháp Phật theo hình thức Tây Tạng truyền thống lúc ẩn lúc hiện. Cách phân bố của rừng rậm trong núi thật kỳ thú, không đồng độ cao có không đồng các loại cây.

Bhutan không phải là nước giàu có, công nghệ du lịch phát triển thấp, nhưng mỗi năm có 7000 du khách ngoại quốc nhập cảnh, người dân rất nghiêm túc và yêu nghề kính nghiệp làm tốt công việc phục vụ, khiến cho du khách có thể vui vẻ tham quan từng ngày, còn có thể mua được các loại thương phẩm mà mình thích. Giá cả của hàng văn hóa phẩm nghệ thuật Phật giáo tương đối rẻ hơn nhiều so với các nước lân cận.

Ở Bhutan, các cửa hàng buôn bán các sản phẩm nghệ thuật truyền thống, chủ tiệm có thể lúc nào cũng lấy ra các loại bao bì không có chất dẻo. Bao bì mà họ dùng là loại giấy phổ thông-một loại giấy Tây Tạng hiếm có làm bằng thủ công. Loại giấy này có phẩm chất nghệ thuật cao, là vật liệu chế tác loại sách cao cấp và đồ vật công nghệ thượng đẳng. Nhưng loại giấy đặc thù này giá rất cao, loại to khoảng 100 tệ , loại nhỏ 10 tệ. (nhân dân tệ: đơn vị tiền tệ Trung Quốc)

Bhutan là nơi cao nhất của bề mặt quả đất, là khu vực hiểm trở, rừng núi trong nước thường cách bởi con sông nhỏ hẹp, nước sông chảy xiết đập vào nham thạch nguyên thỉ to lớn, khiến người cảm giác nó cách biệt với thế giới bên ngoài. Mỗi một khu của thành thị, hình như không nhìn thấy những miếng đất trống; Cư dân, chùa chiền nằm rải rác giữa dốc núi. Thành thị là nơi tốt nhất, quần thể kiến trúc lớn nhất là chùa chiền và di chỉ chính quyền thời cổ đại.

Bảo hộ hoàn mỹ quần thể kiến trúc ở Bhutan đều là Tông. Tông ở Bhutan là đơn vị hành chính cũ, tương đương với huyện, do Tây Tạng truyền thừa, đại biểu cho truyền thống chính phủ và tôn giáo là một. Chùa chiền ở Bhutan rất mộc mạc, không giống như cung Potala Tây Tạng màu sắc rực rỡ , mà là nơi hết sức thanh tịnh. Có nhiều tượng Phật không cho du khách vào tham quan, trước khi vào chùa phải cởi giày, không được mang máy chụp ảnh, không được nói ồn ào, không được chỉ chỏ. Tượng trong chùa đều là Tứ Đại Thiên Vương, không có tượng Phật di lặc, có tượng Quan Âm nhưng không có Thiện Tài Long Nữ. Tăng Lữ trong chùa rất hiếm, không có âm thanh tụng kinh, người tham quan rải rác, 70% cửa các phòng đều đóng kín. Dân số ở Bhutan là 670. 000 người, là một nước duy nhất toàn dân theo Phật giáo.

Thánh Tâm dịch từ xinhua.net


Nguồn: giacngo.vn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/201215:02(Xem: 3048)
Đa Văn Thiên Vươnglà một vị thần trong thần thoại của Ấn Độ cổ. Theo truyền thuyết, ngài là thầnDạ xoa có tên Kuvera hay Kubera. Ngoài ra, ngài cũng được gọi là Vaiśravanahoặc Vessavana, phiên âm Hán Việt là Tỳ Sa Môn. Còn xung quanh việc xuất thâncủa ngài, cho đến nay vẫn còn nhiều truyền thuyết khác nhau... Phật giáo nhận thấy rằng tất cả mọi người và mọi chúng sanh đều phụ thuộc lẫn nhau. Mặc dù thân và tâm của mọi người khác nhau nhưng mọi người vẫn tương quan với nhau.
20/04/201722:56(Xem: 3075)
Với tôi, tiếng Nhật là ngoại ngữ thứ 3 mà tôi phải học (sau tiếng Anh và tiếng Pháp) vào năm 1972 khi tôi mới đến Nhật. Lúc ấy hầu như tôi không biết một tiếng Nhật nào cả. Là một Tăng Sĩ của Phật Giáo Việt Nam, năm 1971 sau khi học xong Trung Học Đệ Nhị cấp tại Việt Nam, vì thích đi du học tại Nhật Bản nên tôi liền đến Tòa Đại Sứ của Nhật tại miền Nam Việt Nam để tìm hiểu và nộp đơn xin du học. Kết quả là vào ngày 22 tháng 2 năm 1972 tôi đã đến Nhật.
10/04/201311:29(Xem: 2085)
Trên tay tôi là 2 cuốn sách, một cuốn là Phật Giáo Khắp Thế Giới (Buddhism throughout the World) của tác giả Thích Nguyên Tạng, xuất bản lần thứ nhất năm 2001 tại Australia và cuốn kia là Tôn Giáo và Lịch Sử Văn Minh Nhân Loại Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới của Thiền Sư Định Lực và Cư sĩ Nhất Tâm, do Nhà Xuất Bản Văn Hoá Thông Tin in xong vào tháng 1 năm 2003 mà tôi vừa mới mua.
07/11/201408:26(Xem: 14381)
Nói "Chùa Khánh Anh sau 30 năm" có nghĩa là đã bắt đầu bước sang năm thứ 30+1... Thật vậy, chùa Khánh Anh bắt đầu sinh hoạt từ Lễ Phật Đản 1974, tức 1 năm trước biến cố lịch sử 30/4/1975. Tại sao lại không phải là sau ngày 30/4/75 như nhiều nơi khác, và nhiều chùa khác ở hải ngoại? Thưa quý vị và bà con cô bác, đó mới là có chuyện để kể lại. Và cái đoạn này có nhiều chuyện để kể lắm. Nghĩa là nguyên nhân do đâu, và từ bao giờ đưa đến việc thành lập chùa Khánh Anh trước năm 75 và sinh hoạt cho đến ngày hôm nay?
10/02/201507:25(Xem: 2373)
Hội Liên Hữu Phật Giáo Thế Giới đã được thành lập 65 năm, Đại hội lần thứ 17 được tổ chức từ 16 đến 18 tháng 10 năm 2014 tại thành phố Bảo Kê, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc. Nói đến lịch sử thành lập Hội, không thể không nhắc đến người đề xướng ý tưởng thành lập đầu tiên là Ngài Thái Hư Đại Sư và người đệ tử lớn của Ngài là Pháp Sư Pháp Phảng. Bài viết này trình bày công đức của Pháp Sư Pháp Phản trong việc thành lập Hội Liên Hữu Phật Giáo Thế Giới.
10/04/201312:29(Xem: 2053)
Vào ngày 27-6-2003, Tổ chức Văn Hoá, Xã Hội và Giáo Dục của Liên Hợp Quốc (UNESCO) chính thức liệt Bồ-đề Đạo Tràng vào danh sách Di Tích Văn Hoá Thế Giới (World Heritage Site), đứng hàng thứ 23 trong tổng số các công trình văn hoá tôn giáo ở Ấn-độ. Sự kiện trọng đại này đã làm nức lòng tăng ni và Phật tử trên khắp năm châu bốn biển.
10/04/201311:32(Xem: 1918)
Nhân một thiện duyên, chúng tôi đọc thấy một tài liệu ngắn giới thiệu một chương trình thu tập các tư liệu gồm các thủ bản và mộc bản quý hiếm đánh dấu sự hiện hữu của Phật giáo tại Mông Cổ từ khi đất nước này bắt đầu có sử liệu vào khoảng thế kỷ XIII. Đây là một lĩnh vực chúng tôi chưa học hiểu đến, nhưng cảm thấy tài liệu này có giá trị sử học và nghiên cứu, nhất là hiện tại còn rất ít thông tin về nền Phật giáo tại Mông Cổ, cho nên cố gắng lược dẫn tài liệu này để cống hiến độc giả NSGN và những ai quan tâm đến sự phát triển của Phật giáo trên thế giới.
10/04/201312:31(Xem: 6754)
Hội Từ Thiện Từ Tế (Tzu Chi) dưới sự lãnh đạo của ni sư Chứng Nghiêm, một nữ tu đầy đức độ và khả kính của Phật giáo Đài Loan, đã mở một chiến dịch nhân đạo cứu trợ nạn nhân sóng thần tsumani ở các quốc gia vùng biển Ấn Độ Dương. Hội Từ Tế luôn luôn có mặt tại khắp mọi nơi trên thế giới một cách nhanh chóng và hữu hiệu. Hội này đã cứu trợ khắp mọi nơi từ Châu Á (trong đó có Việt nam), Châu Phi, Châu Mỹ (luôn cả bắc Mỹ).
10/04/201312:23(Xem: 2240)
Tin 1 triệu người thuộc giai cấp cùng đinh của Ấn Độ từ bỏ Ấn giáo, quy y Tam Bảo tại viện Ambedkar, thủ đô Delhi Ấn Độ, đã tạo ra cơn sửng sốt cho các đảng lãnh đạo Ấn giáo của chính phủ Ấn Độ và gây chấn động khắp thế giới. Thanh Tâm đã phỏng vấn đại đức Thích Nhật Từ, tu sĩ Việt Nam duy nhất tham dự đại lễ quy y này.
02/09/201409:28(Xem: 5018)
Các tổ chức cá nhân trên thế giới đã tập hợp để bày tỏ lo ngại ngôi Borobudur (Bà La Tự viện quần-婆羅浮屠寺院群) Đại Già lam lớn nhất thế giới, bởi mối đe dọa gần đây của nhà nước Hồi giáo (IS). Ngôi Borobudur (Bà La Tự viện quần-婆羅浮屠寺院群) Đại Già lam lớn nhất thế giới, là một ngôi Chùa Tháp Phật giáo quy mô, miền Trung đảo Java, Indonesia.