Kiệt Xuất Một Người, kính dâng Ôn Tuệ Sỹ nhân lễ Đại Tường của Ôn (tháng 11/2025)

08/11/202520:15(Xem: 2833)
Kiệt Xuất Một Người, kính dâng Ôn Tuệ Sỹ nhân lễ Đại Tường của Ôn (tháng 11/2025)

ht tue sy

KIỆT XUẤT MỘT NGƯỜI
 Kiệt Xuất Một Người, kính dâng Ôn Tuệ Sỹ
nhân lễ Đại Tường của Ôn (tháng 11/2025)


Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề
Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc
Khai mở con đường minh triết phương Đông
Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới
Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi
Người  vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh
Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
 
 
Bồ Đề Đạt Ma ngồi trong động đá
Quay mặt vào tường thấu triệt chuyện Sa Bà
Không thánh – phàm, không cái ngã gọi là…
Phước điền nào ra khỏi luân hồi từ lịch kiếp
 
 
Các vị Lạt Ma ngồi trong hang lạnh
Hy Mã Lạp Sơn ngút ngàn tuyết lên ngất đỉnh
Từ sơ thiền đi vào đại định
Thân tái sinh hóa độ chúng sinh
 
 
Dòng Phật sử truyền thừa nước Việt
Mấy trăm năm kiệt xuất một Người
Mắt như sao miệng vẫn mỉm cười
Tọa thiền thất hay ngồi trong ngục thất
Chuyện thuở xưa ngai Duy Ma Cật
 
Luận du già mà hoa trời rơi xuống như mưa
Ôn độc hành núi vắng rừng thưa
Về phố thị sớm trưa tinh tấn
Dụng trí Tuệ thệ hoằng dương chánh pháp
Trụ chí Sỹ ứng vấn nạn trần đời
Nguyên trượng phu tòng lâm thạch trụ
Chứng phạm tăng đại tượng sư vương
Đêm Thị Ngạn viết luận dịch kinh
Ngày Già Lam hành thiền dạy chúng
Tấu dương cầm cúng dường cổ kim tam thế
Tả vần thơ phụng hiến đông tây thập phương
Non nước ta tăng tục chia chẻ mãi lặng im
Thế giới người tứ chúng tôn xưng hằng kính ngưỡng
Ngồi nhà Như Lai thầy xứng danh trưởng tử
Trú cửa nhân gian ngài nổi tiếng minh sư  
Vâng lời Phật đà giáo hóa quần sanh
Nối gót chư tổ độc hành ly viễn
Cuộc trăm năm nhân loại muội mê mãi khóc cười
Vòng sinh tử đại sỹ ngồi yên mà sấm động
Trong trời đất bóng người mênh mông lồng lộng
Ngoài ba cõi cơ nghiệp rạng rỡ thênh thang
Mặc áo lam thanh tịnh hóa đạo tràng
Khoác cà sa sáng soi đường đạo cả
 
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất lăng thành, 1125
 
 
 
 
ht tue sy-2


MINH SƯ HIỀN TRIẾT

Thầy đến đây
Người nào hay
Tám mươi năm hanh hoạt tựa mây bay
Tuổi xấp xỉ đức Thế Tôn thuở nọ
Đời du sỹ đó đây đều quán trọ bên đường
Từ Nam Vang về lại quê hương
Mấy trăm năm một con người kiệt xuất
Thân gầy gò cốt cách tượng vương
Kể từ lúc lên đường dõng mãnh
Viết sách dịch kinh
Cứu tử độ sinh
Chấn tác thiền môn đang đà nghiêng ngã
Chống gậy trúc đỉnh trường sơn bóng hoàng hôn lồng lộng
Quấn khăn vàng nơi phố thị rải tung hoa
Nơi ngục thất nâng bát cơm cúng dường Bạc Già Phạm
Đêm Thị Ngạn thắp đèn lưu ly chép chuyện Sa Bà
Ngoài thềm hoa vằng vặc ánh trăng ngà
Trong phòng văn mắt như sao sa sáng quắc
Tụng biến kinh muôn loài lặng im nghe sấm động
Tấu cung đàn ba ngàn thế giới rộng thênh thang
Ngồi vững chải núi rừng an định
Bước ung dung sông suối khơi nguồn
Bậc trí Tuệ mây trời vô biên xứ
Đấng đại Sỹ bọt nước khắp trùng khơi
Nguyên nguyện giới tịnh thanh thầy hiện thân giáo
Chứng chuyển thức huệ quang sư xuất tâm vương
Quốc độ nhiễu nhương bại hoại miếu đường
Trọn một đời dấn thân chấn tác
Trong pháp lữ nhiều tị hiềm sai khác
Ngoài chúng dân lầm lạc điêu linh
Bồ Tát nào nỡ ngồi nhìn chúng sinh thống khổ
Dựng thanh quy phục hoạt cơ đồ
Bầu trời đêm cô quạnh tác ánh sao rạng rỡ
Ngọn hải đăng soi rõ lối đến bờ
Thân lau sậy bọc lấy cả hồn thơ
Đời xuất sỹ chí phương trời viễn mộng
Thầy về đây không bia đá tượng đồng
Mà bóng dáng trong hư không lồng lộng
Hạc bay qua một khoảnh trời Nam Việt
Sư tử hống rung động cõi nhân gian
Vẫn giản dị và hiền từ rất mực
Thầy ra đi là xác thân tứ đại
Cơ nghiệp này còn mãi với hậu sinh
Cuộc lữ dài vô tận bước đăng trình
Nương phước phần bậc minh sư hiền triết
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1125
 
 

ht tue sy-2
SẬY LAU PHƠ PHẤT
(khể thủ đảnh lễ bậc Tuệ tri đại Sỹ)
 
 
Sư về núi cả tượng hình
Cội tùng cao bóng lời kinh đại ngàn
Thanh lam ẩn bóng hạc vàng
Gậy thay tích trượng lại càng diệu thay
 
 
Thanh Văn tạng những sâu dày
Bồ đề mật hạnh tháng ngày thậm thâm
Tù đày hình án lặng thầm
Sậy lau phơ phất Phật tâm khôn lường
 
 
Dấn thân dựng lập miếu đường
Áo nâu mắt biếc can cường xiết bao
Trường sơn nhuộm đỏ máu đào
Thiền môn gió cuộn sóng trào ngả nghiêng
 
 
Lòng người đen bạc đảo điên
Ngục tù thiền thất một miền sắt son
Tận hình công cuộc nước non
Tận tòng đạo pháp hãy còn người ơi
 
 
Giờ đây mây trắng ngang trời
Trùng khơi bọt nước sư cười ngoại phương
Ba ngàn thế giới quê hương
Đi về một cõi pháp thường hóa thân
 
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1125
 
 

ht tue sy

THIỆU LONG THÁNH CHỦNG
 
 
Thầy đã đến và đã đi như thế
Khắp mười phương đều một cõi quê hương
Mây bồng bềnh với bọt nước trùng dương
Thân tứ đại miệt mài đường hoằng hóa
     Giữa đầm lầy đóa bạch liên trắng xóa
     Hương tịnh thanh lan tỏa cõi người ta
     Bầu trời đêm vằng vặc ánh trăng ngà
     Không dấu vết hạc bay qua xứ sở
Loạn thiền môn bởi sơn hà loang lở
Hàng tăng nhân cùng đại chúng bơ vơ
Ngày máu lửa đêm đen dài nghẹt thở
Quốc vận suy sống chết ở tay người
     Say tiệc máu cuồng cơn quỷ ngạo cười
     Rừng đã cháy muôn loài đều rã rượi
     Tưởng đã tận chẳng còn gì mong đợi
     Nào ai hay vận mới tự tro tàn
Thân lau sậy chống gậy trúc vững vàng
Đem mưa pháp tưới vào cơn hạn hán
Lắng lòng nghe tiếng tục - tăng oán thán
Bước lên đường với vô hạn từ bi
     Mặc cường quyền đầy hung hiểm sân si
     Tình pháp lữ đầy chia chẻ hồ nghi
     Trò tiểu nhân dùng lợi danh dụ khị
    Tâm Bồ Tát đâu dễ gì suy suyển
Thầy thay Phật giữ pháp luân thường chuyển
Trọn cuộc đời phạm hạnh cực tinh chuyên
Tuệ thâm sâu bao la hơn cả biển
Sỹ trượng phu tâm hiền thiện vô cùng
     Rồng trên mây người chẳng thấy hành tung
     Bồ Tát hạnh dấn thân vì tứ chúng
     Đèn lưu ly giữ thiệu long thánh chủng
     Nước non này trung chính trọn tình chung
 
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1125
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/06/2024(Xem: 3749)
Cung trời cũ, Thầy ung dung dạo bước, Chốn Hồng Trần, xin tạm gác niềm thương. Như Huyền nhiệm, đến đi trong tự tại. Diệt tang bồng, soi ảnh độ Tây phương. Thầy lặng lẽ, như hành thâm đại nguyện. Pháp Đại Bi, mật trú dạ Huân tu. Trong thiền thất, Thầy an nhiên thiền tọa. Thở và cười, chốn Bát Nhã Chơn như.
24/06/2024(Xem: 3598)
Đúng vậy! Tôn Sư Trưởng lão Hòa Thượng thượng NHƯ hạ HUỆ, Nguyên Hội Chủ và Chứng Minh Đạo Sư GHPGVNTNHN UDL-TTL, Phương trượng Chùa Pháp Hoa SA. Với 70 năm tu tập, 60 phục vụ PGVNTN tại quê nhà và hải ngoại, đã giáo dục, đạo tạo nên nhiều Tăng Ni và Phật tử tài giỏi, biết hy sinh bản thân để cống hiến cho đạo Pháp và dân tộc cũng như hết lòng phụng sự chúng sanh. Nhờ tấm lòng từ bi, với đức tánh hài hòa, nhẫn nại, bao dung rồi thâm nhập Phật Pháp. Từ nền móng đó, Phật giáo đồ và Giáo hội ở Úc đã nhiều nhiệm kỳ cung thỉnh Ngài làm Hội Chủ, đã giáo dưỡng nên nhiều đệ tử biết rõ cuộc đời là vô thường, khổ, để không chạy theo sự sanh diệt của thế gian, lánh xa ngũ dục, tìm cách diệt khổ vươn lên và phụng sự đắc lực cho cuộc đời, tạo vô vàn Phước Đức.
22/06/2024(Xem: 3814)
Có người, khi thấy tôi thường nhắc nhở, ca ngợi Hoà Thượng Thích Như Điển, cho rằng, tôi…nịnh Hoà Thượng. Trời, nếu hiểu theo nghĩa “nịnh” thì mục đích để cầu danh hay lợi gì đó. Muốn có danh đâu phải dễ. Giữa hai hạt, kim cương và hòn sỏi đặt dưới bóng đèn sẽ soi rõ bản chất của nó, không thể nhờ chiếu sáng mà sỏi thành ra kim cương được. Con người cũng thế thôi, bản thân chẳng ra gì có đứng bên người tỏa hào quang thì vẫn thấy cái dở của người đó. Còn lợi thì càng buồn cười hơn. Người tu vốn vào cửa...không, Phật tử phải đắp cho...có. Ở đó mà cầu lợi.
01/06/2024(Xem: 6058)
Từ khi mở đất, khai hoang, lập ấp vùng đất mới, Doãn Quốc Công Nguyễn Hoàng (1558-1613) đã để ý đến việc lập chùa và lấy Phật giáo làm nơi nương tựa tinh thần cho việc lập quốc của dòng họ Nguyễn. Theo truyền thống đó, các chúa Nguyễn đều sùng thượng đạo Phật và mời các vị danh tăng Trung Quốc đến Đàng Trong hay vùng Nam Bộ ngày nay để hoằng hóa. Thế kỷ XVII ghi nhận có mặt của các Thiền sư Trung Hoa (Nguyễn Lang 2008):
31/05/2024(Xem: 5722)
Sa môn Endo Mitsunaga (Giáo thọ A-xà-lê Quang Vĩnh Viên Đạo, 光永圓道阿闍梨), sinh năm năm Ất Mão (1975) tại Kyoto. Năm Canh Ngọ (1990), thiếu niên tuổi 15, Ngài xuất gia thụ giới Sa di tại Myoo-do Hall ở Mudojidani, Mt. Hiei. Năm 1997 Ngài tốt nghiệp chuyên khoa Phật học tại Đại học Hanazono (花園大学).
28/05/2024(Xem: 7066)
Huế thường được mệnh danh là “Kinh đô Phật giáo” chẳng phải vì cảm hứng nghệ thuật hay cường điệu vẽ vời mà chính vì Huế có tới 332 ngôi chùa và niệm phật đường lớn nhỏ, trong đó có khoảng 100 ngôi cổ tự. Các ngôi chùa ngày nay hầu như đều được trùng tu nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc cổ kính, căn bản mang đậm màu sắc văn hóa Phật giáo. Dẫu là dấu tích truyền thống của tôn giáo nhưng những ngôi chùa cổ của Huế vẫn tiềm tàng những giá trị tâm linh, văn hóa, lịch sử của vùng đất cố đô.
09/05/2024(Xem: 6207)
Nhị vị canh cánh bên nhau suốt cả cuộc đời. Nhị vị cùng tòng học với Ngài BÍCH LIÊN ( Bình Định) rồi nhị vị dấn thân ĐEM ĐẠO VÀO ĐỜI , mỗi vị mỗi phong cách, mỗi vị một vị thế khác nhau, nhưng mỗi vị đều trung trinh lý tưởng : Coi việc phụng sự Phật pháp như là việc Nhà ( Hoằng Pháp vi gia vụ ) Nhị vị trọn đời trung trinh “ Thượng cầu Phật Đạo, hạ hóa chúng sanh.
07/05/2024(Xem: 4739)
Hòa Thượng thế danh NGUYỄN HƯỚNG, pháp danh TÂM HOÀN tự GIẢI QUY, hiệu HUỆ LONG, thuộc dòng thiền phái Lâm Tế đời thứ 43. Hòa Thượng sinh ngày 12 tháng 2 năm Giáp Tý (1924) trong một gia đình môn phong Nho giáo tại làng Phú Thành, xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Giòng họ Nguyễn Phúc định cư dưới chân đồi Phốc Lốc tính đến đời Ngài đã trải qua 7 đời.Thân phụ là cụ ông Nguyễn Phúc Trì tự Tung pháp danh Không Đảnh, đích mẫu là cụ bà Trần Thị Kiện mất sớm, thân mẫu là cụ bà Lê Thị Chiếu pháp danh Không Chiêu, ông bà đều là đệ tử quy y với Quốc Sư Phước Huệ trú trì Tổ Đình Thập Tháp Di Đà. Thân phụ Ngài là một Hương chức trong làng, một vị đồ Nho giỏi văn chương thi phú, tín ngưỡng tôn sùng Phật giáo, ông bà sống rất phúc đức nhân hậu với mọi người. Gia đình Hòa Thượng có mười anh em(5 anh em trai, 5 chị em gái) Ngài là con thứ tám. Người anh cả của Hòa Thượng tục danh Nguyễn Cao theo Pháp Sư Phổ Huệ vào Nam, sau đó ở lại định cư lập nghiệp tại Vĩnh Long, người anh th
13/04/2024(Xem: 3571)
Trang nghiêm Đức Trí châu viên Thậm thâm Bát Nhã bên triền KHỔ KHÔNG Hành vô hành hạnh quán thông LỜI VÀNG KINH PHẬT trãi dòng Chân Như Niết bàn tịnh cảnh vô dư Nhập Như lai tạng như NHƯ LAI về Nhân gian mát bóng Bồ Đề Ma ha Bát Nhã quy về diệu âm.
11/04/2024(Xem: 4853)
Thời gian chưa bao giờ ưu ái riêng dành cho người vô tâm, một khoảng lặng, một quán trọ dừng chân. Chiếc kim đồng hồ cứ hồn nhiên miệt mài quay mãi quay về phía bên phải. Thị nhật cứ dĩ quá, Thân mạng sinh linh,ngũ uẫn èo uột cứ xí thịnh, cứ tùy giảm, như cá trong ao, ngày từng ngày cạn nước.Tuy nhiên, các hành giả hành thiền thì họ lại có khả năng CHỈ và QUÁN Họ tinh ý vận dụng tâm thức , biết tìm cách, tạo cho mình một khoảng lặng, một điểm dừng, một nơi chốn yên bình thanh thản nào đó để chiêm nghiệm, để hồi tưởng,để niệm tưởng một chân nhân ; soi tâm mình vào một phiến gương trong trẻo... một nhân cách khoáng hoạt, một chân chân liễu giác những ảnh hình trác việt ấy, đạo phong họ đủ làm mô phạm cho bản tâm mình trên lộ trình tu tập.