Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Commemoration for Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche

01/06/201418:57(Xem: 7065)
Commemoration for Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche


1.Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (1)

Commemoration for Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche

With my heart full of my beloved Rinpoche, I would very much love for you to come to TBI so that we can commemorate the life and times of our Precious Teacher.

Please come and feel the spirit, held in the lotus of compassion, of our cherished and adored spiritual guide and mentor, to TBI on Saturday 31st May, 2.00 – 5.00 pm. In our sacred gompa you will be able to pay homage to our dear founder and mentor Kybje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche, who passed away peacefully on 22nd January 2014 in his home at Sera Jey Monastery, South West India.

There will be short addresses by Geshe Jampa Gyaltsen, and Nawang Thubten (Tenzin), Chanzoe and Founders Representative, followed by the recitation of prayers, refreshments, and the viewing of a DVD which includes:

  • The visit by His Holiness 14th Dalai Lama to Khensur Rinpoche’s bedside
  • Long Life Pujas held in Rinpoche’s Prayer Hall in Sera Jey Monastery
  • the visit by Ling Rinpoche at Rinpoche’s bedside
  • Rinpoche’s cremation
  • Viewing of Rinpoche’s relics

We will conclude with recitations of The Supplication for the Swift Return of Kyabje Khensur Lobsang Thubten Rinpoche.

I would love to see you on this very special occasion.

Kind regards,
Nawang Thubten Tenzin

Nawang Thubten (Tenzin)
On behalf of Management Committee

htkhensur-hthuyenton-ventang_1845



htkhensur-hthuyenton-ventang_1845a

Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche,


Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche, or simply Rinpoche as his thousands of students around the world affectionately call him, is a Buddhist Monk and also the founder of TBI.

He was born in December 1925 to a farming family in the small village of Rinda in a mountainous valley of eastern Tibet (Kham) in what is now the Kartse (Ganzi) Prefecture of Western Sichuan. This area was the birthplace of many great lamas of contemporary times, including Khensur Rinpoche Urgyen Tseten, the late Geshe Ngawang Dhargye and the late Geshe Rabten, teacher of many leading western scholars of Tibetan Buddhism.

Khensur Lobsang Thubten Rinpoche was not a recognized reincarnation (tulku). However, at a very early age, he displayed signs that he very likely was the reincarnation of someone of great spiritual attainment. Among these were an affinity for religious ceremonies such as pujas and for playing with torma, the ritual cakes offered in such ceremonies. One incident, in particular, impressed the people of his village. A man had become very sick, and was close to death. According to tradition, a fire and an arrangement of stones was placed outside his home. One day, the small child that would become Rinpoche, passed by the stone and fire arrangement, stopped and urinated on them, putting out the fire and spattering the stones. Miraculously, the man began to recover from that day.

He came from a family in which several members were ordained. When his mother died in his infancy, he was raised by an aunt who was a nun. At age seven, he entered Dhargye Gonpa to become a monk. There he studied well under the instruction of the renowned teacher Jampa Khedrup Rinpoche, teacher to many great lamas of contemporary times. At age 18, he made the arduous journey to Lhasa to further his education at the great monastery of Sera, one of the “three seats” of Tibetan Buddhist learning in the Gelukpa tradition founded by Tsong-khapa and headed by His Holiness, the Dalai Lama. He entered the college of Sera Je.

His education was interrupted in 1959, when an uprising against the increasingly oppressive Chinese occupation of Tibet failed, and His Holiness escaped to exile in India. Like tens of thousands of monks, nuns and lay people at that time, Rinpoche followed his spiritual leader into exile – in his case, into the refugee camps at Buxa.

The Indian Government was extremely generous to the Tibetan refugees, but still the conditions in the camps were hard. Used to high altitudes and cool climates, the Tibetans were physically shocked by the heat and dust of India, especially after the long trek out of Tibet. Most grew sick; many died. Monks from the four schools of Tibetan Buddhism were thrown together for the first time. While just trying to stay healthy or alive, the monks continued their study. Because it looked as though their stay in India might be a long one, some of the older students, such as Rinpoche, were also required to assist in planning the new monasteries that would be established in southern India. It was in these conditions that Rinpoche completed his Lharampa Geshe (Doctorate of Philosophy), the highest degree in the Tibetan system.

The new site for Sera Monastery was to be in Karnataka State, in southern India. The monastery, and the agricultural fields that would initially sustain it, literally had to be hacked out of a thick forest. The work was unbelievably hard. Disease was common and moved swiftly among the tents in which the monks lived. For the first few years, all they did was labour. Then a study curriculum was established and more and more monks were freed to study. Monks live in house groupings (khangsten) organized on the basis of their home region in Tibet. As a senior student and geshe, Rinpoche had a large role in establishing Tehor Khangsten, the house grouping for his region of eastern Tibet (Kham). Today, the monks of Tehor Khangsten comprise over half of the total population of monks at Sera Je.

Rinpoche distinguished himself, not only as a scholar and administrator but also as a meditator. On the insistence of His Holiness’ Junior Tutor, His Eminence Trijang Rinpoche, Khensur Rinpoche made the great (three and a half year) retreat on Vajrayogini.

His scholarly achievements were recognized by His holiness the Dalai Lama, who asked Rinpoche to provide the oral transmission (in 1972) of the complete Tibetan canon, the Kangyurwa, to an assembly of monks at Dharamsala – a feat that is done about once a generation and takes about six months. The title Kangyurwa reflects this honour.

His administrative achievements include his election first as the Sera Je disciplinarian and then, in 1982, his appointment by His Holiness to be the monastery’s abbot. The abbot is normally elected by the senior monks of the monastery and then formally appointed by His Holiness. In this case, Rinpoche came second in the balloting, but His Holiness over-ruled the popular choice and selected Rinpoche. Khensur Rinpoche are both titles. Khensur means “Precious Teacher” and Rinpoche means ” former abbot”.

In 1984, during his time as abbot, he restructured Sera Je School, which has resulted in an extremely high standard and diverse curriculum, achieving very exemplary results in examinations. He planned to come and teach at Buddha House in Adelaide for a year, but stayed as the resident spiritual teacher for over a decade because he was begged by his beloved students to continue. Under Rinpoche’s guidance, Buddha House grew in stability, prosperity and educational strength. Because of his extremely high qualifications, advanced knowledge and spiritual insights so rarely found in Lama’s today, Rinpoche is often requested to teach interstate, overseas and at Sera monastery, where thousands of monks flock to hear him speak.

Whilst teaching at in Adelaide, Rinpoche did not neglect his monastery, however. In response the many requests from senior monks for assistance, Rinpoche established a monk sponsorship scheme. With over 950 monks, nuns, lay Tibetans in India and Gyalten Charity School in Tibet on the scheme (December 2005) and over 550 sponsors from 6 countries, the Khensur Kangyurwa Rinpoche Sponsorship Schemes is perhaps the largest and is certainly among the most successful schemes in the world today.

Rinpoche has also successfully helped to raise funds to rebuild his first monastery in Kham, Dhargye Gonpa, which was destroyed twice during the Chinese invasion and occupation. In addition, he has raised money to support the important philosophical debating program at Sera Je.

A major heart project of Rinpoche’s is Gyalten Charity School in Tibet for the poor uneducated Tibetan children in the region. Approximately 280 children are enrolled in the school.

Mostly monks are sponsored in Rinpoches schemes, however there are also nuns in India as well as nuns at Nyagye Nunnery in Tibet and many Lay Tibetans in India.

Khensur Rinpoche also set up the Emergency Medical Fund, which was established for any monk or lay Tibetan in India that is in urgent need of medical assistance.

Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (43)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (45)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (46)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (47)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (48)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (49)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/201920:20(Xem: 409)
Hoà thượng Thượng HOÀN Hạ QUAN, thế danh Phạm Ngọc Thơ. Pháp danh NHƯ CỤ THIỆN. Pháp tự GIẢI TOÀN NĂNG. Pháp hiệu THÍCH HOÀN QUAN. Sinh ngày 16-09-1928 (Năm Mậu Thìn) tại làng Phước Long, nay là thôn Hoà Bình xã Nghĩa Hoà huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Song thân của Ngài là Phạm Công Phạm Khánh Lâm và Cụ bà là Trần Thị Thưởng. Cụ Ông và Cụ bà đã hạ sinh được 6 người con, gồm 2 trai 4 gái, Ngài là người con thứ 5 trong gia đình.
16/08/201310:35(Xem: 6103)
Chốn Tòng Lâm Phật Giáo VN vừa chứng kiến cảnh trạng bi thiết vì một cội tùng cửu thập tuế đã ngã bóng về Tây : Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang, Đệ Tứ Tăng Thống GHPGVNTN, nhập niết bàn !
15/02/201909:28(Xem: 1563)
Trong cuộc sống, người ta thường chọn cho mình một mục tiêu để tiến tới. Riêng tôi, thường tìm về những mưu cầu tâm linh để thăng hoa cuộc sống của mình. Điều làm cho cuộc đời tôi thay đổi khi tôi cảm nhận được ánh sáng nhiệm mầu của Phật pháp đã sáng soi khởi nguồn từ thuở ấu thơ. Có thể nói sự đưa đẩy tìm về ánh sáng Phật pháp đã đến với tôi rất sớm bắt nguồn từ sự thiếu thốn tình thương một người Mẹ của đứa bé vừa lên một tuổi đã mồ côi.
15/11/201003:55(Xem: 3374)
Vào ngày 1-11-1963 khi quân đội đứng lên làm cuộc đảo chánh lật đổ chế độ của gia đình Ô. Ngô Đình Diệm - mà Hội Đồng Quân Dân Cách Mạng do Đại Tướng Dương Văn Minh cầm đầu gọi đó là cuộc “Cách Mạng” thì tôi là cậu sinh viên Luật Khoa Năm Thứ Nhất, chuẩn bị thi lên Năm Thứ Hai của Đại Học Luật Khoa Sài Gòn. Bố tôi sính đọc sách báo, vả lại gia đình cư ngụ ở xóm lao động cho nên Radio hàng xóm mở ầm ầm cả ngày khiến dù không muốn nghe nhưng cũng phải nghe tin tức từng giờ của đài phát thanh. Hơn thế nữa khi Sài Gòn nổ ra cuộc đấu tranh của Phật Giáo thì hầu như các đại học, trung học đều đóng của hoặc tự động bãi khóa.
20/09/201200:08(Xem: 1797)
Sáng nay con về lại Vạn Hạnh, không phải đi học, không phải nộp bài thi, không phải đi đảnh lễ,... mà để đi tiễn Ôn về với Phật. Con hòa mình vào dòng người tấp nập trên giao lộ Nguyễn Kiệm trong buổi sớm bình minh. Một ngày như mọi ngày nhưng cảnh vật hôm nay không còn bình yên nữa. Cây cỏ úa màu, hoa buồn ủ rũ. Mọi người tất bật, nôn nao bước nhanh về cổng chùa Vạn Hạnh, như sợ chậm chân sẽ không còn chỗ cho mình cung tiễn Thầy đi.
10/08/201101:28(Xem: 1623)
Câu hỏi có vẻ lẩn thẩn, bởi lẽ từ khi cắp sách đến trường, bắt đầu học lịch sử dân tộc, ai là người Việt Nam mà chẳng biết qua hơn một lần trang sử đời Trần và trang sử Trần Nhân Tông? Ai là người Việt Nam đã không tự hào về những chiến thắng quân Nguyên vẻ vang của dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo tài ba của vị vua anh minh lỗi lạc Trần Nhân Tông?
11/08/201107:15(Xem: 1452)
Suốt hai thế kỷ XVII-XVIII, đạo Phật gặp nhiều thuận duyên, phát triển nhanh chóng từ vùng đất Thuận Quảng đến khắp đồng bằng Nam Bộ. Sở dĩ được thế là nhờ trong chốn thiền môn nối nhau xuất hiện các bậc cao tăng như Viên Cảnh, Viên Khoan, Minh Châu, Nguyên Thiều, Liễu Quán... Ngoài xã hội thì các chúa Nguyễn và triều thần hết lòng hộ trì Tam bảo. Trong số các vị cư sĩ hộ pháp mà danh tiếng còn lưu truyền đến nay có Trần Đình Ân.
23/10/201007:38(Xem: 1811)
Cư sĩ Mai Thọ Truyền sinh ngày 01-4-1905 tại làng Long Mỹ, tỉnh Bến Tre trong một gia đình trung lưu. Thuở nhỏ ông được theo học tại trường Sơ học Pháp - Việt Bến Tre, rồi Trung học Mỹ Tho, và Chasseloup Laubat Saigon. Năm 1924, ông thi đậu Thư ký Hành chánh và được bổ đi làm việc tại Sài Gòn, Hà Tiên, Chợ Lớn. Năm 1931, ông thi đậu Tri huyện và đã tùng sự tại Sài Gòn, Trà Vinh, Long Xuyên và Sa Đéc. Hành nhiệm ở đâu cũng tỏ ra liêm khiết, chính trực và đức độ, không xu nịnh cấp trên, hà hiếp dân chúng, nên được quý mến.
23/10/201007:41(Xem: 1839)
Hội Phật Học Nam Việt được thành lập vào năm 1950 tại Sài Gòn do sự vận động của cư sĩ Mai Thọ Truyền. Ban đầu, hội đặt trụ sở tại chùa Khánh Hưng, và sau đó ít lâu, tại chùa Phước Hòa. Bác sĩ Nguyễn Văn Khỏe, một cây cột trụ của hội Lưỡng Xuyên Phật Học cũ đảm nhận trách vụ hội trưởng. Ông Mai Thọ Truyền giữ trách vụ tổng thư ký. Các thiền sư Quảng Minh và Nhật Liên đã triệt để ủng hộ cho việc tổ chức hội Phật Học Nam Việt. Thiền sư Quảng Minh được bầu làm hội trưởng của hội bắt đầu từ năm 1952. Năm 1955, sau khi thiền sư Quảng Minh đi Nhật du học, ông Mai Thọ Truyền giữ chức vụ hội trưởng. Chức vụ này ông giữ cho đến năm 1973, khi ông mất. Hội Phật Học Nam Việt được thành lập do nghị định của Thủ Hiến Nam Việt ký ngày 19.9.1950. Bản tuyên cáo của hội có nói đến nguyện vọng thống nhất các đoàn thể Phật giáo trong nước. Bản tuyên cáo viết: "Đề xướng việc lập hội Phật học này. Chúng tôi còn có cái thâm ý đi đến chỗ Bắc Trung Nam sẽ bắt tay trên nguyên tắc cũng như trong hành động. Sự
12/08/201105:42(Xem: 2729)
Ở miền Trung, có cư sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám là trụ cột của công cuộc chấn hưng Phật giáo, thì ở miền Nam có cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền, một khuôn mặt Phật tử lớn đã cống hiến nhiều công lao trong việc chấn hưng và xây dựng Phật giáo phương Nam.