Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Chương 6: Ngày 23 tháng 5 năm 1972

11/08/201100:15(Xem: 1162)
Chương 6: Ngày 23 tháng 5 năm 1972

J. KRISHNAMURTI
NHỮNG KHỞI ĐẦU CỦA HỌC HÀNH
BEGINNINGS of LEARNING
Lời dịch: Ông Không
– Tháng 8-2011 –

Phần 1 – Chương 6

NÓICHUYỆN TẠI BROCKWOOD PARK SCHOOL

Ngày 23 tháng 5 năm 1972

K

rishnamurti: Người ta đã nhận được năng lượng sáng tạo và làm thế nào người ta có thể giải phóng nó? Bạn biết tôi có ý gì qua câu nói đó? Chúng ta có nhiều năng lượng khi chúng ta muốn làm việc gì đó. Khi chúng ta muốn làm một cách rất xấu xa cái gì đó, chúng ta có đủ năng lượng để làm nó. Khi chúng ta muốn chơi đùa hay đi dạo, chúng ta có năng lượng. Khi chúng ta muốn làm tổn thương người khác, chúng ta có năng lượng. Khi chúng ta tức giận, đó là một thể hiện của năng lượng. Khi chúng ta nói chuyện vô tận, đó cũng là một diễn tả của năng lượng.

Lúc này, sự khác biệt của những năng lượng này và năng lượng sáng tạo là gì? Vấn đề này có gây hứng thú cho bạn không?

Người hỏi: Vâng.

Krishnamurti: Sự khác biệt là gì – tôi chỉ đang suy nghĩ rõ ràng ngay lúc này – sự khác biệt giữa năng lượng thân thể và năng lượng mà được tạo ra qua sự xung đột, như tức giận, căng thẳng, hận thù, là gì? Có năng lượng thân thể thuần túy, và có năng lượng rút ra qua căng thẳng, qua xung đột, qua tham vọng. Và liệu có bất kỳ loại năng lượng nào khác?

Chúng ta chỉ biết hai năng lượng này. Năng lượng mà một thân thể lành mạnh, tốt lành có – năng lượng lạ thường. Và năng lượng mà người ta nhận được qua mọi loại đấu tranh, mâu thuẫn, xung đột. Bạn đã nhận thấy điều này? Những văn hào mà sống những sống khủng khiếp, những sống đau khổ của xung đột trong sự liên hệ của họ với những người khác và với con người nói chung: sự căng thẳng này cho họ một năng lượng khủng khiếp. Và bởi vì họ đã có sẵn một khả năng nào đó, một khiếu viết văn, năng lượng đó tự diễn tả nó qua viết lách. Bạn thấy tất cả điều này?

Lúc này, loại năng lượng nào bạn có? Năng lượng thân thể – một cách tự nhiên, trong sạch, bạn nên có nó dư thừa, có nó vô hạn. Và bạn có một loại năng lượng khác mà thúc đẩy bạn qua hận thù, qua tức giận, qua tham vọng, qua căng thẳng, qua xung đột, qua kháng cự? Bởi vì nếu tôi kháng cự lại bạn, tôi có năng lượng to tát. Tôi không thích bạn, tôi đánh nhau với bạn, bởi vì tôi muốn có những thứ của bạn – dù là bất kỳ thứ gì – và việc đó cho tôi năng lượng. Và đằng sau năng lượng đó có một động cơ.

Lúc này, bạn thấy hai loại: năng lượng thân thể; và năng lượng mà hiện diện qua xung đột và kháng cự, qua sợ hãi, hay sự theo đuổi vui thú. Liệu có bất kỳ loại năng lượng nào khác? Liệu có năng lượng không-động cơ?

Tôi muốn có một việc làm vì tôi cần nó; và động cơ cho nó, sự cần thiết cho một công việc, điều này cho dư thừa năng lượng để đòi hỏi, thúc giục, xô đẩy, hung hăng. Có một động cơ đằng sau nó. Và nơi nào có động cơ, năng lượng luôn luôn bị kiềm hảm, bị giới hạn. Khoảnh khắc có một động cơ, nó hành động như một cái phanh. Bạn thấy điểm này chứ?

Vì vậy, liệu bạn có loại năng lượng đó mà luôn luôn có một cái phanh gắn vào nó bởi vì nó có một động cơ? Hãy bàn luận cùng tôi! Tôi chỉ đang suy nghĩ ra nó. Liệu bạn có khi nào làm bất kỳ việc gì mà không có một động cơ? Động cơ như sợ hãi, ưa thích và không ưa thích, mong muốn điều gì đó từ ai đó, được tốt lành như một người khác: đó là tất cả những động cơ mà thúc đẩy người ta tiến về phía trước.

Lúc này, liệu bạn biết bất kỳ hành động nào mà không có bất kỳ động cơ nào? Liệu có hành động như thế? Chúng ta đang thâm nhập. Bạn nói gì đây?

Người hỏi: Vấn đề là…liệu ông nhận biết hay không nhận biết động cơ – bởi vì ông có thể có một hành động có một động cơ nhưng nếu ông…

Krishnamurti: Không nhận biết về nó…

Người hỏi:…vậy thì ông…

Krishnamurti: Hoàn toàn đúng. Vì vậy bạn đang nói, tôi có lẽ nghĩ rằng tôi đang hành động không có một động cơ và tuy nhiên có một động cơ được giấu giếm.

Người hỏi: Vâng; hay ngược lại.

Krishnamurti: Hay ngược lại. Lúc này, nó là điều gì trong bạn, hãy quan sát, hãy thâm nhập vào chính bạn, hãy tìm ra. Hãy nhìn ngắm về chính bạn. Bạn biết nhìn ngắm về chính bạn là gì? Bạn không nhìn ngắm về chính bạn trong cái gương khi bạn chải tóc của bạn, hay sao? – bạn có nhìn ngắm, đúng chứ? Lúc này, bạn thấy cái gì? Bạn thấy phản ảnh của bạn trong cái gương, bạn trông như thế nào được phản ảnh một cách chính xác ở đó, nếu không cái gương đã bị vênh hay nứt. Liệu bạn có thể nhìn ngắm về chính bạn trong cùng cách như nhìn ngắm về chính bạn trong cái gương? Hãy nhìn ngắm về chính bạn mà không có bất kỳ biến dạng, không bất kỳ xuyên tạc, không bất kỳ méo mó, chỉ thấy chính xác như bạn thấy chính bạn trong một cái gương. Và chỉ như thế bạn sẽ tìm ra liệu bạn đang hành động cùng một động cơ hay không một động cơ. Liệu bạn có thể nhìn ngắm về chính bạn rất đơn giản và rất rõ ràng, như thể bạn đang nhìn ngắm về chính bạn trong một cái gương? Bạn biết, điều gì chúng ta đang nói khó khăn lắm? Tôi không biết liệu bạn đã bao giờ thực hiện nó; chúng ta đang thâm nhập vào nghi vấn liệu tất cả những hành động của chúng ta – đi ăn đúng giờ, thức dậy, bất kỳ việc gì chúng ta làm – có một động cơ đằng sau chúng, hay liệu có một ý thức nào đó của sự tự do để chuyển động?

Người hỏi: Ông có ý gì qua từ ngữ sự tự do để chuyển động?

Krishnamurti: Sự tự do chỉ để chuyển động, không có sợ hãi, không có kháng cự, không có một động cơ – để sống. Và để tìm ra cái khác lạ! Chúng ta đang nói, bạn có dư thừa năng lượng thân thể – nếu bạn muốn tạo ra một máy bay mô hình, bạn chế tạo nó. Nó sẽ mất thời gian, bạn tìm hiểu, thăm dò, bạn đọc về nó, bạn tập trung cái trí và quả tim của bạn vào nó và chế tạo nó. Việc đó đòi hỏi nhiều năng lượng. Động cơ đó là sự quan tâm để chế tạo. Trong đó, liệu có bất kỳ xung đột, bất kỳ đấu tranh, bất kỳ kháng cự? Bạn muốn chế tạo chiếc máy bay đó. Tôi xuất hiện và ngăn cản bạn và nói, ‘Làm ơn, đừng ngu dốt như thế, việc đó trẻ con lắm’ – và bạn kháng cự lại tôi, bởi vì hứng thú của bạn là chế tạo. Lúc này, hãy thấy điều gì xảy ra khi bạn kháng cự lại tôi, bạn đang lãng phí năng lượng của bạn, đúng chứ? Và thế là bạn có ít năng lượng hơn để chế tạo chiếc máy bay. Hãy thâm nhập nó, hãy dành thời gian, hãy nhìn ngắm nó.

Lúc này, liệu sự quan tâm của bạn không thể bị giảm bớt, mặc dù tôi kháng cự bạn, mặc dù tôi nói bạn dốt nát? Bạn thấy mấu chốt? Tôi muốn ra ngoài dạo bộ, bởi vì hôm nay là một ngày đẹp lắm. Tôi muốn nhìn ngắm cây cối, lắng nghe chim chóc, thấy chiếc lá mới, ngày xuân tuyệt vời này, tôi muốn ra ngoài. Và bạn đến và nói, ‘Làm ơn giúp tôi công việc bếp núc.’ Chuyện gì xảy ra? Tôi chán ngán công việc bếp núc, tôi không muốn đến đó bởi vì sự hứng thú của tôi là ra ngoài dạo bộ. Vì vậy có một phân chia trong tôi, đúng chứ? Phân chia là một lãng phí năng lượng, đúng chứ? Tôi muốn ra ngoài dạo bộ nhiều lắm và bạn đến và yêu cầu tôi, ‘Làm ơn giúp tôi công việc bếp núc.’ Tôi sẽ làm gì?

Cố gắng lên, tôi đang thực hiện tất cả sự tìm hiểu, bạn chỉ lắng nghe! Tôi sẽ làm gì? Vì biết rằng đó là một lãng phí năng lượng nếu tôi nói, ‘Ồ, công việc nhà bếp chán quá và tôi thực sự muốn ra ngoài dạo bộ.’ Tôi sẽ làm gì, để cho tôi sẽ không lãng phí năng lượng? Cố gắng lên, hãy bàn luận cùng tôi. Tôi sẽ làm gì?

Người hỏi: Ông có ý gì qua từ ngữ lãng phí năng lượng?

Krishnamurti: Tôi sẽ giải thích cho bạn. Bạn yêu cầu tôi giúp đỡ bạn công việc bếp núc. Tôi thực sự muốn ra ngoài dạo bộ. Nếu tôi chỉ đang làm việc gì tôi muốn làm và ra ngoài dạo bộ, điều gì xảy ra cho câu hỏi của bạn, ‘Hãy đến đây và giúp đỡ tôi?’ Tôi có một cảm thấy của tội lỗi, đúng chứ? ‘Tất cả việc dạo bộ của tôi bị phá hỏng,’ tôi nói. ‘Ồ, Chúa ơi, tôi phải ra ngoài,’ – tôi đấu tranh. Đó là một lãng phí năng lượng, đúng chứ?

Người hỏi: Ông có ý xung đột đó.

Krishnamurti: Xung đột là một lãng phí năng lượng, đúng chứ? Vì vậy tôi sẽ làm gì, vì biết rằng nếu tôi nhượng bộ bạn, nếu tôi đi đến nhà bếp, tôi nói, ‘Thượng đế ơi, một ngày đẹp trời làm sao, tại sao tôi không ra ngoài.’ Và nếu tôi ra ngoài dạo bộ, tôi sẽ nói, ‘Thượng đế ơi, tại sao tôi nên ở trong nhà bếp.’

Người hỏi: Thấy việc gì được cần đến nhiều hơn.

Krishnamurti: Không, không phải việc gì được cần đến nhiều hơn. Làm thế nào bạn sẽ trả lời điều này, để cho tôi làm bất kỳ việc gì mà không có lãng phí năng lượng, mà là xung đột. Bạn đã hiểu rõ câu hỏi của tôi, đúng chứ? Cố gắng lên, Rachael, tôi sẽ làm gì? Tôi không muốn có một đấu tranh trong chính tôi. Tôi sẽ có một đấu tranh nếu tôi đi ra ngoài dạo bộ mà bạn đã yêu cầu tôi giúp đỡ bạn. Nếu tôi vào nhà bếp và tôi thực sự muốn ra ngoài dạo bộ, tôi cũng sẽ có một đấu tranh trong chính tôi. Tôi muốn làm việc gì đó mà không có một đấu tranh. Tôi sẽ làm gì trong những hoàn cảnh này?

Người hỏi: Giải thích những cảm thấy của ông cho người đã yêu cầu ông.

Krishnamurti: Tại sao tôi phải giải thích?

Người hỏi: Để cho người yêu cầu hiểu rõ.

Krishnamurti: Vâng, anh ấy đã yêu cầu tôi đến và giúp đỡ anh ấy, anh ấy muốn sự giúp đỡ của tôi – quá ít người muốn gọt những củ khoai tây, vì vậy anh ấy yêu cầu sự giúp đỡ của tôi. Liệu tôi có thể nói chuyện với anh ấy và nói, ‘Nhìn kìa, tôi thực sự muốn ra ngoài dạo bộ, hôm nay là ngày đẹp trời – hãy ra ngoài cùng tôi? Nhưng những củ khoai tây phải được gọt. Vì vậy tôi sẽ làm gì?

Người hỏi: Hãy hành động có trách nhiệm, một cách nhiệt tình.

Krishnamurti: Hành động nhiệt tình, đó là hành động cùng trách nhiệm, bạn đang nói như thế? Lúc này, trách nhiệm của tôi ở đây là gì? – tôi thích ra ngoài dạo bộ, đó cũng là trách nhiệm của tôi. Vì vậy tôi sẽ làm gì?

Người hỏi: Làm thế nào người ta biết rằng việc dạo bộ vui thú hơn việc bếp núc?

Krishnamurti: Nó là một ngày đẹp trời, những đám mây dễ thương và gọt khoai tây thật là khủng khiếp khi chim chóc đang hót! Vì vậy tôi sẽ làm gì? Hãy sử dụng những tế bào não của bạn, cố gắng lên!

Người hỏi 1: Không đặt thành vấn đề ông làm việc gì miễn là, sau khi ông đã nói rằng ông thực sự sẽ không giúp đỡ trong nhà bếp, ông ra ngoài dạo bộ – miễn là ông chỉ để nó lại ở đó.

Người hỏi 2: Ông làm công việc bếp núc và sau đó ông ra ngoài dạo bộ. (Tiếng cười.)

Krishnamurti: Khi tôi ra ngoài dạo bộ, tôi sẽ bị cắn rứt lương tâm hay bất kỳ điều gì tương tự.

Người hỏi: Nhưng nếu ông không hiểu rõ toàn hoàn cảnh, liệu có xung đột này?

Krishnamurti: Toàn hoàn cảnh là gì? Nhà bếp, ánh mặt trời đẹp đẽ và bóng mát, và ham muốn ra ngoài dạo bộ của tôi.

Người hỏi: Việc này đã xảy ra cho tôi…

Krishnamurti: Việc này đã xảy ra cho tất cả chúng ta.

Người hỏi: Mấu chốt là, dù ông làm gì chăng nữa, ông sẽ ở trong xung đột.

Krishnamurti: Không, tôi sẽ không ở trong xung đột.

Người hỏi: Nếu nhà bếp cần tôi, tôi sẽ đi đến và giúp đỡ…

Krishnamurti: Anh ấy nói anh ấy cần bạn, vì vậy bạn sẽ đến đó. Nhưng điều gì xảy ra cho dạo bộ của bạn?

Người hỏi: Ông đi ngay sau đó. Dạo bộ luôn luôn có mà …

Krishnamurti: Hãy chờ đã. Có những đám mây to lớn và bóng tối đang đến. Và tôi nói, ‘Trời sắp mưa. Tại sao bạn đã làm hỏng dạo bộ của tôi.’

Người hỏi: …có thể ông bị ướt. (Tiếng cười.)

Krishnamurti: Bạn làm gì, đi vào nhà bếp? Hay nói, ‘Mặc kệ ông, tôi sẽ dạo bộ?’

Người hỏi: Ông hành động.

Krishnamurti: Hành động của bạn được đặt nền tảng trên cái gì?

Người hỏi: Chỉ năng lượng trực tiếp.

Krishnamurti: Bạn nói bạn sẽ hành động – hành động đó mà không có xung đột là gì?

Hãy lắng nghe nó, bạn sẽ làm gì trong tình huống này khi hai sự việc mâu thuẫn nhau – bếp núc, dạo bộ? Bạn hiểu rõ câu hỏi của tôi?

Người hỏi: Cái sự việc mà tạo ra xung đột là gì?

Krishnamurti: Xung đột là: những đòi hỏi mâu thuẫn nhau, đòi hỏi ra ngoài dạo bộ và đòi hỏi của bạn cho sự giúp đỡ của tôi. Tôi đang bị lôi kéo trong hai hướng. Bây giờ tôi sẽ làm gì để cho chỉ có một hướng trong đó không có xung đột. Bạn hiểu rõ vẻ đẹp của câu hỏi này?

Người hỏi: Khi ông thấy sự khẩn cấp của giúp đỡ trong nhà bếp…

Krishnamurti: Khi bạn thấy sự khẩn cấp của sự yêu cầu và bạn buông bỏ sự khẩn cấp của bạn. Liệu bạn có thể buông bỏ ham muốn của bạn, mà rất mạnh mẽ, đi ra ngoài dạo bộ và chiều theo sự yêu cầu của anh ấy, một cách tổng thể? Liệu bạn làm điều đó?

Người hỏi: Khi tôi thấy được sự khẩn cấp của sự yêu cầu của anh ấy…

Krishnamurti: Liệu bạn có thể buông bỏ sự khẩn cấp của ra ngoài dạo bộ của bạn và chấp nhận sự yêu cầu của anh ấy đầy ân cần, đầy thanh thản, mà không có xung đột?

Người hỏi: Nếu ông thấy được sự nguy hiểm của xung đột.

Krishnamurti: Bạn thấy sự nguy hiểm của xung đột, rằng nó phá hoại, rằng nó là một lãng phí năng lượng, rằng nó không dẫn đến đâu cả? Vì vậy liệu bạn có thể buông bỏ ham muốn dạo bộ của bạn và chỉ đi vào nhà bếp, cũng đầy vui vẻ, đầy thanh thản và quên hoàn toàn dạo bộ của bạn? Bởi vì nếu bạn không quên dạo bộ của bạn, nó sẽ liên tục càu nhàu bạn, đúng chứ?

Người hỏi: Chắc chắn, mọi thứ luôn luôn đang dồn dập những đòi hỏi này vào chúng ta, một cách lặng lẽ, bằng từ ngữ hay không bằng từ ngữ.

Krishnamurti: Mọi thứ đều được đặt nền tảng trên điều này. Đó là điều gì tôi đang nhắm đến. Tôi muốn nằm lại trên giường và tôi phải đúng giờ cho bữa ăn sáng. Tôi đi vào nhà bếp đầy bực tức, đúng chứ? Vì vậy tôi đang hỏi, liệu bạn có thể làm việc gì đó trái ngược sự ham muốn của bạn và tuy nhiên lại ở trong một trạng thái mà xung đột không hiện diện. Đây là sống, đây là việc gì luôn luôn xảy ra. Người nào đó muốn tôi làm việc gì đó và tôi lại muốn làm việc gì khác. Và thế là họ bắt đầu càu nhàu và tôi kháng cự.

Người hỏi: Ngược lại, nếu ông luôn luôn nhượng bộ...

Krishnamurti: Nếu tôi luôn luôn nhượng bộ, tôi trở thành một tấm thảm chùi chân. Vì vậy liệu tôi có thể tìm ra làm thế nào để hành động khi có những đòi hỏi mâu thuẫn – một hành động trong đó không có xung đột, không có bực tức, không có kháng cự, không có thù hận. Bạn có thể làm được điều này?

Người hỏi: Nó phụ thuộc vào sự ham muốn mạnh mẽ đến chừng nào.

Krishnamurti: Mạnh mẽ đến chừng nào, cái trí rất mãnh liệt.

Người hỏi: Tôi so sánh hai đòi hỏi.

Krishnamurti: Không, không so sánh.

Người hỏi:Tôi có ý, tôi muốn làm việc gì đó, và người nào đó yêu cầu tôi làm việc gì khác – tôi phải so sánh hai việc đó.

Krishnamurti: Không, đây không là so sánh. Bạn đến và nhờ tôi giúp đỡ bạn và tôi muốn ra ngoài dạo bộ – tôi không so sánh. Không có sự so sánh giữa hai.

Người hỏi: Tôi thấy sự so sánh bởi vì…

Krishnamurti: Không, điều đó đến khi tôi nói, ‘Việc nào quan trọng hơn trong hai việc này, dạo bộ hay trong nhà bếp.’ Tôi nói, ‘Nhà bếp quan trọng hơn.’ Việc gì đã xảy ra? Tôi đang đánh giá và đang đặt nền tảng hành động của tôi trên việc gì là quan trọng. Nhưng tôi không muốn đặt nền tảng hành động của tôi trên việc gì là quan trọng.

Người hỏi: Nhưng khi ngôi nhà đang cháy…?

Krishnamurti: Ngôi nhà đang cháy, dạo bộ đã kết thúc.

Người hỏi:Đây cũng không giống như một lãnh vực nhỏ hơn, ông đánh giá tại khoảnh khắc đó việc gì là cần thiết?

Krishnamurti: Không, tôi không muốn đặt nền tảng hành động của tôi trên sự phân biệt, trên việc gì là quan trọng.

Người hỏi: Tại sao?

Krishnamurti: Tôi sẽ giải thích cho bạn tại sao. Ai là quan tòa mà nói, ‘Việc này quan trọng và việc kia không quan trọng’? Chính tôi, đúng chứ?

Người hỏi: Nó là những hoàn cảnh…

Krishnamurti: Bạn có lẽ nghĩ rằng nó quan trọng và tôi có lẽ nghĩ rằng nó không quan trọng, thế là có xung đột giữa chúng ta. Vì vậy tôi không muốn đặt nền tảng của tôi trên việc gì quan trọng.

Người hỏi: Liệu không có một nhân tố khách quan, không chủ quan?

Krishnamurti: Thực sự, không bị đặt nền tảng trên sự quan trọng nhưng sự kiện. Sự kiện là, anh ấy yêu cầu tôi vào nhà bếp và sự kiện là tôi muốn ra ngoài dạo bộ.

Người hỏi: Ông vẫn còn phải đánh giá…

Krishnamurti: Thâm nhập nó chầm chậm, cẩn thận, nó lý thú lắm. Lúc này, nếu tôi đặt nền tảng hành động của tôi trên sự phân biệt, việc gì quan trọng, việc gì không quan trọng, sự phân biệt của tôi có lẽ là kết quả của thành kiến của tôi, của tình trạng bị quy định của tôi. Vì vậy tôi nói sự phân biệt rất nhỏ nhen, bởi vì nó được đặt nền tảng trên tình trạng bị quy định của tôi, thành kiến của tôi, quan điểm của tôi, khuynh hướng của tôi. Tôi sẽ không đặt nền tảng hành động của tôi trên sự phân biệt. Tôi sẽ không đặt nền tảng hành động của tôi trên sự đánh giá.

Người hỏi: Sự đánh giá của điều gì tôi suy nghĩ. Liệu vẫn không còn có sự đánh giá không bị tô màu bởi điều gì tôi suy nghĩ, hay sao?

Krishnamurti: Có – đầu tiên tôi sẽ dọn dẹp nền tảng đó. Tôi sẽ không phân biệt, không đánh giá, bởi vì nếu tôi đánh giá nó có lẽ được đặt nền tảng trên thành kiến của tôi, khuynh hướng của tôi, ao ước của tôi, tưởng tượng của tôi. Vì vậy tôi sẽ không đặt nền tảng hành động của tôi trên sự đánh giá của tôi. Vì vậy tôi sẽ không hành động dựa vào việc gì quan trọng và việc gì không quan trọng. Tôi sẽ thâm nhập điều này – bạn đang gặp gỡ tôi chứ? Đây là một vấn đề nguy hiểm mà chúng ta đang thâm nhập – nếu bạn không hiểu rất rõ ràng bạn phải dừng tôi lại. Ngược lại, bạn sẽ chỉ nhặt nhạnh vài từ ngữ và nói, ‘Điều này không quan trọng’, và giao nó cho Bà Simmons. Thế là, tôi đã nhận ra rằng nếu tôi đánh giá, nó có lẽ được đặt nền tảng trên thành kiến. Nhưng sự đánh giá là cần thiết. Khi giáo viên làm học bạ và nói bạn không giỏi tiếng Pháp và rất giỏi môn toán, đó là sự đánh giá, được đặt nền tảng trên những sự kiện, không phải trên thành kiến của bạn. Bạn thấy sự khác biệt? Bạn hơi hơi ngờ vực?

Người hỏi: Nó rất khó khăn bởi vì…

Krishnamurti: Ví dụ tôi đang dạy bạn tiếng Ý. Tôi biết tiếng Ý nhiều hơn bạn, chắc chắn, nếu không tôi không đang dạy. Và tôi thấy rằng bạn không giỏi tiếng Ý, đúng sự kiện, nó không là thành kiến của tôi – sau sáu tháng bạn không biết làm thế nào đặt một câu văn vào cùng nhau. Đó là sự kiện. Về sự kiện đó, tôi đánh giá không dựa vào thành kiến của tôi. Bạn đồng ý chứ? Điều đó hoàn toàn khác biệt với một đánh giá về điều gì là quan trọng.

Người hỏi: Nó là sự đánh giá liệu ông muốn trà hay cà phê?

Krishnamurti: Đừng thâu hẹp nó đến trà hay cà phê, trước tiên chỉ thấy nó. Vì vậy có hai yếu tố trong sự đánh giá: thành kiến và sự kiện. Khi tôi đánh giá điều gì quan trọng và điều gì không quan trọng, nó có lẽ được đặt nền tảng trên thành kiến và không trên sự kiện. Và khi anh ấy yêu cầu tôi vào nhà bếp, liệu nó là một sự kiện hay anh ấy chỉ muốn chọc tức tôi? Vì vậy tôi vào đó và thấy nó là gì. Nếu nó được cần đến, tôi làm nó và quên nó bởi vì nó là sự kiện mà đòi hỏi hành động. Bạn thấy sự khác biệt?

Người hỏi: Trong trường hợp này tôi hiểu rõ.

Krishnamurti: Hiểu rõ trường hợp này và hiểu rõ toàn nguyên tắc của nó. Nếu tôi đánh giá việc gì quan trọng hay không quan trọng, nó có lẽ được đặt nền tảng trên thành kiến của tôi, vì vậy tôi không tin cậy sự nhận xét của tôi trong sự đánh giá. Nhưng khi những sự kiện đòi hỏi sự đánh giá, những sự kiện quyết định giá trị. Hai điều này rất rõ ràng, đúng chứ? Chúng không rõ ràng, hay sao?

Người hỏi: Nó rất rõ ràng khi ở một khía cạnh ông có những ham muốn của ông và ở khía cạnh kia ông được cần đến. Nếu cả hai khía cạnh ông đều được cần đến, ông phải chọn lựa hoặc khía cạnh này hoặc khía cạnh kia.

Krishnamurti: Không, tôi sẽ không chọn lựa.

Người hỏi: Ông phải hành động – hoặc việc này hoặc việc kia.

Krishnamurti: Không, khi bạn phải hành động, việc này hay việc kia, điều đó có nghĩa sự chọn lựa, và điều đó có nghĩa bạn không biết phải làm gì và bạn chọn lựa việc gì vui thú nhiều hơn.

Người hỏi: Khó khăn vô cùng cho một con người bị quy định để thấy sự thật mà không có thành kiến.

Krishnamurti: Hãy quan sát, bắt đầu lại. Tôi muốn ra ngoài dạo bộ và bạn yêu cầu tôi vào nhà bếp. Nếu tôi hỏi việc gì quan trọng hơn, nhà bếp hay dạo bộ của tôi, tôi đánh giá tùy thuộc vào vui thú của tôi, tùy thuộc vào ao ước của tôi, thành kiến của tôi. Vì vậy tôi tự nhủ mình, ‘Tôi sẽ không đánh giá. Những sự kiện sẽ sáng tạo hành động đúng đắn.’ Thế là tôi theo cùng anh ấy vào nhà bếp và xem thử liệu sự kiện đó đòi hỏi nó. Những sự kiện nói, ‘Đúng rồi,’ và tôi quên việc còn lại.

Người hỏi: Vâng, nhưng nếu ông được cần đến trong nhà bếp tại cùng lúc ông được cần đến trong văn phòng?

Krishnamurti: Đó là một vấn đề khác hẳn. Sự kiện sẽ bảo tôi phải làm gì. Sau đó tôi nhận ra, khi sự kiện bảo cho tôi phải làm gì không có xung đột. Bạn thấy vẻ đẹp của nó? Hãy tiếp tục, bạn không còn trẻ nữa, đúng chứ? Vì vậy những sự kiện là nhân tố kết thúc của sự quyết định, của hành động, không phải thành kiến của tôi.

Người hỏi: Nếu cả hai đều bình đẳng…

Krishnamurti: Thành kiến của tôi và sự kiện là hai sự việc khác hẳn. Ham muốn của tôi, vui thú của tôi, ao ước của tôi, mong đợi của tôi, khuynh hướng của tôi hoàn toàn khác hẳn sự kiện của nhà bếp. Điều đó khiến cho cái trí của bạn rõ ràng, vậy thì không còn sự chọn lựa giữa nhà bếp và dạo bộ của bạn. Sự kiện đã quyết định rằng bạn đi đến nhà bếp và đó là sự kết thúc của nó. Bạn biết, điều đó đòi hỏi nhiều thông minh. Một người mà nói, ‘Tôi muốn ra ngoài dạo bộ và tôi sẽ đi – bạn là ai mà yêu cầu tôi vào nhà bếp, bạn là người độc đoán, bạn là một kẻ dọa nạt’ – nói như thế là một lãng phí thời gian và năng lượng. Cũng khéo léo hơn khi nói, ‘Đi đi, làm ơn, tôi sẽ dạo bộ, hãy yêu cầu người nào khác.’ Điều đó đơn giản hơn, đúng chứ? Nhưng chúng ta sợ hãi nói điều đó. Bạn biết, tôi đã giải thích tất cả điều này, nhưng những từ ngữ không là sự kiện.

Người hỏi: Tôi muốn thâm nhập nó từ một quan điểm khác.

Krishnamurti: Cứ tự nhiên.

Người hỏi:Ví dụ trường hợp này: tôi đã học hành suốt sáu hay bảy tiếng đồng hồ. Và sau đó tôi cảm thấy sự cần thiết phải nghỉ ngơi một tí và đi dạo. Và người nào đó nói, ‘Hãy vào nhà bếp và giúp đỡ công việc.’

Krishnamurti:Bạn sẽ làm gì?

Người hỏi:Nó là một sự kiện rằng tôi cần nghỉ ngơi.

Krishnamurti:Vậy thì, bạn sẽ làm gì?

Người hỏi:Thậm chí nếu tôi vào nhà bếp, tôi sẽ không chú ý lắm.

Krishnamurti:Vì vậy bạn hỏi, sự kiện là gì – bám vào những sự kiện.

Người hỏi:Sự kiện là tôi bị mệt mỏi.

Krishnamurti:Bạn bị mệt mỏi, từng đó đủ rồi.‘Xin lỗi, tôi bị mệt mỏi, tôi không thể vào nhà bếp.’ Đó là tất cả. Nhưng hãy chân thật – không đang giả vờ bị mệt mỏi.

Vậy là, chúng ta quay lại. Có năng lượng thân thể và chúng ta có nó dư thừa, bởi vì chúng ta có lương thực, nghỉ ngơi tốt, và vân vân. Tiếp theo, có năng lượng tâm lý mà bị hao tán trong sự xung đột. Và tôi tự nhủ, ‘Đó là một lãng phí năng lượng.’ Mặc dù trong sự xung đột tâm lý, sự căng thẳng được tạo ra và từ sự căng thẳng đó nảy sinh một loại năng lượng nào đó. Và nếu tôi có một khả năng như một người viết văn, như một người diễn thuyết, hay như một người vẽ tranh, tôi sử dụng khả năng đó, mà là một lãng phí của năng lượng tâm lý.

Vì vậy thuộc tâm lý, không lãng phí năng lượng, liệu tôi có thể hành động chỉ được đặt nền tảng trên những sự kiện và không còn gì khác nữa. Bạn hiểu rõ điều gì tôi đang trình bày? Chỉ, những sự kiện và không phải thành kiến thuộc tâm lý, cảm xúc – ‘Tôi phải, tôi không được.’ Vậy là, bạn có sự hòa hợp giữa tinh thần và thân thể. Vậy là, bạn có một cách sống hòa hợp. Từ đó bạn có thể khám phá liệu có một loại năng lượng khác thuộc một loại tuyệt đối khác hẳn. Nhưng nếu không có một hòa hợp giữa tinh thần và thân thể, sự hòa hợp hệ thần kinh thân thể, vậy thì sự thâm nhập của bạn vào ‘cái khác lạ’ không có ý nghĩa gì cả.

Lúc này, bạn đã lắng nghe tất cả điều này. Bạn sẽ làm gì cho sống của bạn, bạn sẽ làm gì sáng nay, hay chiều nay, khi vấn đề này nảy sinh? Nó sẽ nảy sinh, mỗi ngày thuộc sống của bạn nó sẽ nảy sinh: vào nhà bếp, dạo bộ, chế tạo chiếc máy bay, hay lái xe hơi. Trường học, lớp học, nằm trên giường, ‘Ồ, tôi phải thức dậy sớm?’

Vậy là, bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ làm gì phụ thuộc vào bạn đã lắng nghe như thế nào? Nếu bạn thực sự đã lắng nghe, từ lúc này trở đi bạn sẽ chỉ hành động trên những sự kiện – đó là một việc lạ thường, bạn không biết vẻ đẹp của nó? – chỉ trên những sự kiện. Thay vì kéo theo tất cả gánh xiếc cảm xúc của bạn vào nó.

Liệu bạn đã phát giác bất kỳ sự khác biệt nào sau nói chuyện về sự lười biếng vào ngày Chủ nhật? Liệu bạn nhớ chúng ta đã nói, đừng sử dụng từ ngữ ‘lười biếng’, nhưng hãy tìm ra tại sao chúng ta muốn nằm trên giường lâu hơn? Liệu bạn đã thâm nhập nó? Rose, liệu bạn đã thâm nhập nghi vấn còn lại đó, mà là, chúng ta bị tổn thương, từ niên thiếu chúng ta bị tổn thương, bởi những người mẹ của chúng ta, bởi những người cha của chúng ta, bởi những người hàng xóm của chúng ta, bởi những người bạn của chúng ta – những con người gây tổn thương chúng ta. Lúc này, liệu bạn không thể bị tổn thương nữa, hay sao? – mà không có nghĩa kháng cự, mà không có nghĩa dựng lên một bức tường quanh chính bạn, nhưng có nghĩa không có một hình ảnh về chính bạn. Liệu bạn có một hình ảnh về chính bạn?

Liệu bạn có thể nhìn ngắm nó, không phải quá quyến luyến mái tóc dài, hay mái tóc ngắn của bạn? Ở đây, chúng ta luôn luôn đang nói về mái tóc dài, mái tóc ngắn – quả là một lãng phí thời gian! Bạn biết linh hoạt có nghĩa gì? Có khi nào bạn nhìn ngắm một con sông? Bạn có à? Nó chảy qua một tảng đá như thế nào, nó chuyển động như thế nào, không bao giờ bị kẹt trong một ngõ ngách, trong một vũng nước nhỏ – đang chuyển động, đang chuyển động, đang chuyển động. Và nếu tại lứa tuổi này, bạn không liên tục đang chuyển động, bạn sẽ bị trói buộc trong một vũng nước nhỏ xíu của sự tạo tác riêng của bạn, và đó không là con sông, đó là vũng nước ô uế. Một hình ảnh không chỉ là một bức tranh về cái gì đó: một kết luận là một hình ảnh, một kết luận rằng tôi là cái gì đó, rằng tôi phải là cái gì đó – đó là một hình ảnh.

Bạn biết có một trường học tôi viếng thăm ở Bắc Ấn, giống như trường này, nhưng nó rộng ba trăm mẫu và một con sông tuyệt vời – sông Ganges – nó nằm trên hai bờ của sông Ganges, bạn thấy con sông đang chảy qua. Nó quá lạ thường, con sông Ganges đó. Nó đến đây khi đã chảy qua thành phố lớn được gọi là Benares, chảy xuống đây. Bạn thấy con người giặt giũ quần áo của họ, những thân thể được hỏa thiêu và được quẳng vào con sông, người ta tắm rửa, làm công việc giặt giũ, và một người khác uống nước của con sông – tất cả việc này đang xảy ra chỉ trong khoảng một vài mét. Và con sông đó luôn luôn đang hoạt động – bởi vì nó hoạt động nên nước của nó không bị ô uế, không bị ô nhiễm. Cách đây vài năm, nhiều bác sĩ đã đem nước của con sông đó sang Thụy sĩ để chữa trị những căn bệnh thuộc bao tử.

Có một lần tôi đang chèo thuyền trên con sông đó và khi tôi thả bàn tay xuống để xem thử nước lạnh như thế nào, tôi chạm phải một cánh tay đang bềnh bồng trôi. Bởi vì theo truyền thống ở Ấn độ, đặc biệt quanh Benares, thân thể của bạn phải được hỏa thiêu trên bờ sông – ở Ấn độ họ hỏa thiêu thân thể của họ, họ không chôn nó – việc đó đơn giản hơn và mất ít không gian hơn.

Thế là những người nghèo khiêng những người họ hàng chết rồi của họ, đến bờ sông, mua củi và với một chút ít củi họ hỏa thiêu thân thể. Nhưng họ không có thời gian để chờ đợi ở đó cho đến khi thân thể biến thành tro bởi vì họ phải vội vã quay về làng của họ. Thế là, người bán củi dập tắt lửa, tiết kiệm củi, quẳng thân thể vào con sông, và bán củi cho nguời kế tiếp. Và bạn gặp cái xác chết đó cách nhiều dặm dưới nguồn.

Người hỏi:Thưa ông, tôi nghĩ rằng nước đã được phân tích và họ tìm được vài chất hóa học lạ lùng.

Krishnamurti:Tôi biết, con sông thiêng liêng đó. Và đó là lý do tại sao họ gọi là thiêng liêng.

Người hỏi:Tại cuộc gặp gỡ ở trường của chúng ta vào đêm qua, chúng ta đã bàn luận về vấn đề của sự gặpgỡ cùng nhau vào buổi sáng. Không có sự rõ ràng về nó.

Krishnamurti:Liên quan đến điều gì?

Người hỏi:Gặp gỡ trước bữa ăn sáng.

Krishnamurti:Về vấn đề gì? Tại sao bạn gặp gỡ?

Người hỏi:Để cùng nhau.

Krishnamurti:Các bạn cùng nhau suốt ngày. Tại trường học tôi viếng thăm ở Benares, họ cũng gặp gỡ mỗi buổi sáng. Tại Rishi Valley họ gặp gỡ mỗi buổi sáng và tại đây các bạn gặp gỡ mỗi buổi sáng – để làm gì? Bạn không thích nó, đúng chứ?

Người hỏi:Không.

Krishnamurti:Hãy đơn giản. Bạn không thích nó? Không à?

Người hỏi:Không phải không thích, tôi không thích bị áp lực từ những người khác…

Krishnamurti:Chờ đã. Bạn không thích bị áp lực bởi những con người – lúc này tôi đang đặt áp lực vào bạn bằng cách hỏi bạn suy nghĩ gì về nó. Bạn có thể xua đuổi tôi, nhưng người ta luôn luôn đang đặt áp lực vào bạn, mọi người đặt áp lực vào nguời khác – đừng chỉ nói bạn không thích. Người cha của bạn đang đặt áp lực vào bạn, xã hội đang đặt áp lực vào bạn, những quyển sách mà bạn đọc đang đặt áp lực vào bạn, truyền hình, mọi thứ đang đặt áp lực vào bạn. Bạn có ý, ‘Tôi thích chọn những áp lực của tôi, những áp lực mà mang lại hứng thú.’ Đó là tất cả. Vì vậy, tôi đang hỏi bạn, liệu bạn thích gặp gỡ vào buổi sáng? Đến một trường học là một áp lực. Vì vậy, bạn nói gì đây – bạn không thích nó? Cố gắng lên, hãy thẳng thắn về những vấn đề này.

Người hỏi:Thỉnh thoảng tôi thích nó.

Krishnamurti:Lúc này, tại sao bạn gặp gỡ ở đây? – tôi đang hỏi bạn.

Người hỏi:Để cho chúng tôi nghe những ý tưởng khác biệt và lắng nghe mọi người.

Krishnamurti:Điều đó đúng, đó là, bạn muốn lắng nghe con người, những người khác. Liệu đó là lý do bạn gặp gỡ?

Người hỏi:Lý do có thể khác biệt cho những người khác nhau.

Krishnamurti:Tại sao tất cả các bạn gặp gỡ?

Người hỏi 1:Để yên lặng.

Người hỏi 2:Để cùng nhau.

Krishnamurti:Để lắng nghe điều gì những người khác đang nói, để yên lặng, để cùng nhau – các bạn đã nói ba điều này? Liệu đó là lý do các bạn gặp gỡ?

Người hỏi:Để tạo thành một lượng khán giả. (Tiếng cười.)

Krishnamurti:Tại sao tất cả các bạn đang ngồi ở đây?

Người hỏi: Ông là người nói vì vậy chúng tôi là khán giả, chúng tôi tạo thành một lượng khán giả để lắng nghe.

Krishnamurti:Liệu đó là lý do các bạn gặp gỡ, bởi vì các bạn là khán giả? Tôi đang hỏi, tại sao các bạn gặp gỡ ở đây?

Người hỏi 1:Để cùng nhau bàn luận những vấn đề.

Người hỏi 2: Bởi vì suốt ngày chúng ta không chú ý đến tất cả những tiếng nói quanh chúng ta.

Krishnamurti: Bạn đang nói chúng ta muốn yên lặng vào buổi sáng, cùng nhau tụ họp, chú ý, lắng nghe những con người – cùng nhau, tìm ra, cảm thấy một ý thức của hành động chung cùng nhau – liệu đó là lý do tại sao bạn đến?

Người hỏi 1: Bởi vì thói quen.

Krishnamurti: Bạn đến bởi thói quen?

Người hỏi 2: Không, tôi không đến đây bởi thói quen.

Krishnamurti: Sự ích lợi của cùng nhau trong buổi sáng là gì? Trong buổi sáng, liệu không quan trọng nên cùng nhau, ngồi yên lặng, lắng nghe tiếng chim hót, lắng nghe một người đang đọc một bài thơ – bạn cần đọc một bài thơ? Ồ, tiện đây, tại sao bạn không sáng tác thơ? Vâng? Tôi thích lắm, hay. Nó là bài thơ hay? (Tiếng cười.) Trong những buổi sáng, bạn không nên gặp gỡ nhau trong những buổi sáng để yên lặng, ngồi cùng nhau, lắng nghe điều gì đang được đọc, để cho chính bạn tự chú ý?

Người hỏi: Để cho mọi người hành động như một người.

Krishnamurti: Không, không phải như một người – Tôi đã nói, tự chính bạn chú ý để yên lặng.

Người hỏi: Liệu điều đó sẽ không có nghĩa, nếu ông đã làm việc đó, rằng ông đã không chú ý trước khi ông tự chú ý.

Krishnamurti: Nhưng trước kia bạn đã không chú ý.

Người hỏi: Nhưng tại sao?

Krishnamurti: Bởi vì bạn luôn luôn xảy ra theo cách đó. Liệu bạn đã luôn luôn chú ý? Buổi sáng khi bạn thức dậy, điều gì xảy ra? Bạn vội vã, bạn tắm rửa, đi vệ sinh, và mọi chuyện, ‘Chúa ơi, tôi chỉ còn năm phút’, và bạn vội vã.

Người hỏi: Không.

Krishnamurti: Không à? Nhưng bạn khác hẳn. (Tiếng cười.) Chúng ta là những người phương đông, chúng ta thức dậy sớm, chúng ta làm nó một cách nhàn nhã hơn. Nhưng một số các bạn thức dậy và vội vã và bạn cứ vội vã suốt ngày, đúng chứ? Không à? Chính xác đó là nó, bạn vội vã suốt ngày, từ lớp học sang lớp học, những bữa ăn, chơi đùa, liên tục náo động. Để cho không có thời gian cho tự nhận biết, cho yên lặng, nhìn ngắm về chính bạn, nhìn ngắm cây cối, nhìn ngắm chim chóc, lắng nghe tiếng hót của chúng, không bao giờ có một khoảnh khắc yên lặng. Bạn không nên có sự yên lặng, hay sao? Yên lặng không có nghĩa nhặt lên tờ báo và đọc nó – nhưng tuyệt đối yên lặng. Liệu không cần thiết hay sao? Vậy thì, liệu sự yên lặng đó là thói quen?

Người hỏi: Không.

Krishnamurti: Không, bạn không nhận biết sự náo động liên tục của bạn suốt ngày; vì vậy khi bạn nhận biết rằng bạn liên tục đang chuyển động, náo động, đang nói chuyện, đang đọc sách báo – trong buổi sáng, hãy cùng nhau yên lặng. Bạn biết điều gì xảy ra nếu bạn yên lặng theo cách đó?

Người hỏi: Tại sao lại cùng nhau? Tôi có ý, ông cũng có thể có yên lặng riêng của ông.

Krishnamurti: Ồ vâng, tôi không đang nói bạn không thể có yên lặng riêng của bạn, nhưng khi bạn yên lặng cùng nhau, nó mang lại một hành động liên kết. Đúng chứ? Bạn không nhận ra nó hay sao? Vậy thì nếu một người nào đó yêu cầu bạn đi vào nhà bếp, bạn sẽ đi.

Người hỏi: Nhưng phía bên ngoài Brockwood chúng ta không thể đến cùng nhau mỗi buổi sáng trong một nhóm người, hay ngồi yên lặng.

Krishnamurti: Tôi đã nói, để cùng nhau và yên lặng; vậy thì bạn đọc cái gì đó và tôi lắng nghe, vậy thì bạn nói điều gì đó và tôi lắng nghe từ sự yên lặng của tôi, không phải từ sự náo động của tôi, bạn theo kịp chứ? Tôi lắng nghe từ sự yên lặng của tôi. Vậy thì tôi sẽ thực sự lắng nghe, vậy thì tôi sẽ học hành nghệ thuật của lắng nghe, từ sự yên lặng. Vì lý do đó tôi sẽ đến cuộc gặp gỡ?

Một lần tôi đi đến một tu viện và ở lại đó một tuần lễ. Tu viện được điều hành bởi vài người bạn của tôi ở California. Chương trình là: bạn thức dậy lúc sáu giờ và tắm rửa và vệ sinh. Từ 06.30 đến 07.30 bạn ngồi trong một căn phòng tối om, rất tối; một người chịu trách nhiệm đọc một đoạn văn từ Brother Lawrence, the Cloud of Unknowing Đám mây của Không biết, hay một quyển sách hiến dâng hay triết lý nào đó – ông ấy đọc khoảng hai hay ba phút. Tiếp theo, khoảng nguyên một tiếng đồng hồ bạn ngồi yên lặng. Nó là một giảng đường – bạn biết một giảng đường như thế nào – những bậc thềm dốc xuống, và mỗi người ngồi trên một bậc thềm hai chân để trên bậc thềm dưới. Vậy là, bạn ngồi trong bóng tối hoàn toàn suốt một tiếng đồng hồ và tham thiền. Điều đó đòi hỏi bạn rất nhiều.

Sau đó từ 07.30 đến 08.00 bạn chuẩn bị bữa ăn sáng cùng nhau, và từ 08.30 hay 08.45, bạn rửa chén đĩa, và sau đó đi đến căn phòng của bạn dọn dẹp sạch sẽ và dọn dẹp giường ngủ và vân vân. Vào lúc 10:30 một người nào đó thực hiện một nói chuyện về bất kỳ chủ đề gì, khoa học, triết học, sinh học và nhân chủng học. Từ 11:30 đến 12:30 trong căn phòng tối thui đó, tham thiền trong một tiếng đồng hồ. Kế tiếp ăn trưa. Sau bữa trưa, bạn không bao giờ nói một từ ngữ với bất kỳ ai và từ 05:30 bạn ra ngoài dạo bộ hay làm bất kỳ việc gì trong vườn, hay vào phòng của bạn, nhưng không nói chuyện. Từ 06:30 đến 07:30 tham thiền trong căn phòng tối và ăn tối, rửa chén đĩa. Từ sau bữa trưa cho đến sáng hôm sau, sau giờ thiền định bạn không bao giờ nói chuyện. Lúc này, nếu bạn theo kịp điều đó, nó sẽ hình thành một thói quen, đúng chứ, bởi vì nó là thói quen, nó là công việc phải làm? Nhưng bất hạnh thay hay may mắn thay, tu viện đó đã bị đóng cửa. Là một học sinh hay thầy giáo ở đây, tôi sẽ đến một gặp gỡ buổi sáng bởi vì tôi muốn ngồi yên lặng vài phút, hay nửa tiếng đồng hồ, không chỉ nhìn ngắm và lắng nghe những người khác đang nói gì, hay điều gì đang được đọc, nhưng cũng nhìn ngắm về chính tôi. Tôi muốn thấy loại thú vật nào tôi là, loại người nào tôi là, tại sao tôi làm việc này và tại sao tôi làm việc kia, tại sao tôi suy nghĩ như thế này, tại sao tôi muốn cái kia – tôi muốn biết về chính tôi. Bởi vì khi tôi biết về chính tôi, vậy thì tôi có sự rõ ràng vô cùng, vậy thì tôi có thể suy nghĩ rất rõ ràng, rất đơn giản, rất trực tiếp. Tôi sẽ làm việc đó trong những gặp gỡ buổi sáng – đọc, lắng nghe, và cũng ngồi yên lặng để thấy tôi là gì – thấy vẻ đẹp của tôi là gì, hay thấy sự xấu xa của tôi là gì, chỉ thấy, chỉ quan sát. Và khi tôi ra khỏi phòng có một hài lòng trong mắt tôi, bởi vì tôi đã hiểu rõ cái gì đó.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/201408:56(Xem: 8876)
Lama Thubten Yeshe sinh năm 1935 tại Tây Tạng. Mới sáu tuổi, Ngài đã vào học tại Sera Monastic University ở Lhasa, một trong những tu viện lớn và nổi tiếng của Tây Tạng. Ngài học tại đây tới năm 1959
09/04/201314:09(Xem: 5682)
Nguồn suối phát sinh của đạo Phật là một sự giác ngộ về sự thật của cuộc đời (tứ diệu đế), vì vậy đạo Phật có tính cách vượt lên trên cuộc đời. Sự vượt lên ở đây là một kết quả tất nhiên của giác ngộ, vì mọi giác ngộ đều đưa tới một sự thức tỉnh và giải phóng.
09/05/201000:18(Xem: 1265)
Theo Lý Duyên Sinh của nhà Phật, tình yêu khởi đầu từ Thụ. Vì nhìn thấy, ngửi thấy, nghe thấy, sờ thấy, nếm thấy hoặc tưởng tượng tới một người nào đó - dĩ nhiên tòan hương vị ngọt ngào, tòan những êm ái, tốt lành, mộng mơ, quyến rũ, đáng yêu, quý giá - mà sinh Ái (ham muốn)
05/01/201115:29(Xem: 3694)
Hiện đại hoá đạo Phật không có nghĩa là thế tục hóa đạo Phật. Đạo Phật đi vào cuộc đời nhưng không bị cuộc đời làm giảm mất đi những đặc tính siêu việt của nó.
09/04/201314:10(Xem: 5878)
Trước hết tôi xin phép được nói quan niệm của tôi về vấn đề học Phật. Trong giới Phật tử, ai cũng biết rằng đạo Phật không phải là từ trên trời rơi xuống mà chính lại là được phát hiện trong lòng sự sống của nhân loại.
13/11/201017:52(Xem: 3912)
Học Phật là tìm biết vai trò của đạo Phật trong suốt lịch sử của sự sống nhân loại, những đóng góp của đạo Phật trong văn hóa nhân loại, những luồng sinh khí mà đạo Phật đã thổi vào...
22/10/201015:56(Xem: 3078)
Từ thời Đức Thế Tôn còn tại thế, đạo Phật được truyền bá một cách sâu rộng khắp trên lưu vực sông Hằng cũng như qua các thị trấn và những quốc gia thời bấy giờ của xã hội Ấn Độ, quê hương của Phật. Phật pháp được tuyên thuyết bởi Đức Phật, cũng như các hàng Thánh chúng đến từng nhà, từng người, từng cộng đồng trong xã hội. Phật pháp đã tạo sự bình an cho con người, đã xây dựng một nếp sống đạo đức, lễ nghi hướng thượng cho tất cả.
13/07/201219:16(Xem: 1291)
Một số người xem Đạo Phật như bi quan. Họ gọi đấy là "tôn giáo của khốn khó", bởi vì chữ chữ "khổ đau" và "không toại ý", là điều Đức Phật đã dạy trong Bốn Chân Lý Cao Quý, bám vào tâm tư họ. Một cách thực tế, Đạo Phật không phải bi quan cũng không phải lạc quan. Đạo Phật là thực tế, một phương pháp để thấy mọi thứ như chúng thật sự là. Đức Phật đã dạy chúng ta về cuộc đời từ lúc chúng ta sinh ra đến lúc chết. Nó bao gồm nhiều lãnh vực của đời sống, chẳng hạn như để sống một cách thông tuệ, và hạnh phúc như thế nào, chiếm lấy lòng bạn hữu như thế nào, hoàn thành mục tiêu như thế nào, và ngay cả chết một cách an bình như thế nào.
10/02/201109:11(Xem: 9178)
Được thân người và gặp được Phật Pháp mà để cho thời gian luống qua vô ích thì quả là uổng cho một kiếp người. Xin hãy lắng nghe và phụng hành theo những lời khuyên dạy của Đức Từ Phụ...
15/02/201223:03(Xem: 1350)
Trong hai thập kỷ qua, tôi đã tiếp xúc liên tục với các cộng đồng Phật giáo, trong cả hai: văn hóa truyền thống và công nghiệp hóa phương Tây. Những kinh nghiệm này đã làm cho tôi nhận thức được rằng sự phát triển công nghiệp không chỉ ảnh hưởng đến cách sống của chúng ta, nhưng còn là quan điểm thế giới của chúng ta. Tôi cũng đã học được rằng nếu chúng ta muốn tránh một sự hiểu sai đối với giáo lý Phật giáo, chúng ta cần phải xem xét chặt chẽ vào sự khác biệt cơ bản giữa các xã hội là bộ phận của nền kinh tế toàn cầu công nghiệp hóa và điều này phụ thuộc vào nhiều nền kinh tế địa phương.