Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

24. Rajghat, 12 tháng mười một 1984

12/07/201100:50(Xem: 946)
24. Rajghat, 12 tháng mười một 1984

KRISHNAMURTI
BÀN VỀ XUNG ĐỘT [ON CONFLICT]
Lời dịch: ÔNG KHÔNG – 2009

Rajghat, 12 tháng mười một 1984

Bạn muốn bàn luận tại sao những con người sống trong xung đột liên tục, có những vấn đề liên tục? Bạn đã tìm hiểu nó? Những cuộc sống của các bạn đang trong xung đột, phải không? Hãy chân thật và đơn giản một lần. Xung đột là gì? Những ham muốn đối nghịch, những đòi hỏi đối nghịch, những quan điểm đối nghịch; tôi suy nghĩ thế này và bạn suy nghĩ thế kia; thành kiến của tôi ngược lại thành kiến của bạn; truyền thống của tôi chống lại truyền thống của bạn; tham thiền của tôi khác hẳn tham thiền của bạn; vị đạo sư của tôi giỏi hơn vị đạo sư của bạn; vẫn còn sâu thẳm hơn, tánh ích kỷ của tôi không giống tánh ích kỷ của bạn. Vì vậy có sự tiến hành mâu thuẫn này đang xảy ra trong chúng ta, mà là thái độ phân hai đối với sống. Cái tốt lành và cái xấu xa. Bạn có khi nào tìm hiểu liệu có một liên hệ giữa cái tốt lành và cái xấu xa? Tất cả điều này là cái gì đó mới mẻ phải không? Bạn hiểu rõ đó là sự phân hai, thù hận và không-thù hận.

Chúng ta hãy dùng một ví dụ: bạo lực và không-bạo lực. Có một liên hệ giữa bạo lực và một bộ não mà không có bạo lực? Nếu có, vậy thì điều đó hàm ý một liên kết giữa hai. Nếu có một liên hệ giữa bạo lực và cái không-bạo lực – vậy thì cái này được sinh ra từ cái còn lại. Hãy lưu ý đến điều này một tí. Hai đối nghịch: bạo lực hay, nếu bạn không thích bạo lực, ganh ghét và không-ganh ghét. Nếu ganh ghét có một liên hệ với không-ganh ghét, vậy thì cái này được sinh ra từ cái còn lại.

Hãy nhìn, nếu tình yêu có liên quan đến hận thù và ghen tuông – điều đó hay ho hơn – chúng ta hãy quan sát một sự việc hàng ngày rất bình thường. Nếu tình yêu có liên quan đến hận thù, vậy thì nó không là tình yêu, đúng chứ?

Nếu cái không-bạo lực có liên quan đến bạo lực, nó vẫn còn là thành phần của bạo lực. Vì vậy bạo lực là cái gì đó hoàn toàn khác hẳn cái không-bạo lực. Nếu bạn thấy sự kiện đó, vậy là xung đột kết thúc. Hãy nhìn, nếu tôi bị mù lòa, tôi chấp nhận nó. Tôi không thể cứ đấu tranh, cứ nói tôi phải có ánh sáng nhiều hơn, tôi phải trông thấy. Tôi bị mù lòa. Nhưng nếu tôi không chấp nhận nó và tôi nói tôi phải trông thấy, tôi phải trông thấy, tôi phải trông thấy, vậy thì có xung đột. Đây là một sự kiện rất đơn giản. Tôi chấp nhận tôi bị mù lòa. Với sự chấp nhận của sự kiện mù lòa tôi phải nuôi dưỡng những giác quan khác. Tôi có thể cảm giác tôi đến gần một bức tường như thế nào. Thấy sự kiện rằng tôi bị mù lòa có trách nhiệm riêng của nó. Nhưng nếu tôi liên tục nói với chính mình tôi phải trông thấy, tôi phải trông thấy, tôi đang trong xung đột.

Đây là điều gì bạn đang làm. Nếu tôi chấp nhận rằng tôi bị ngu dốt, tôi làm như thế bởi vì tôi so sánh với bạn, mà thông minh. Tôi biết ngu dốt chỉ qua sự so sánh. Tôi thấy bạn, rất sáng láng, rất khôn ngoan, thông minh – và tôi nói, nếu so sánh với cô ấy tôi thật ngu dốt làm sao. Nhưng nếu tôi không so sánh, tôi là cái gì tôi là. Đúng chứ? Vậy thì tôi có thể bắt đầu từ đó; nhưng nếu tôi luôn luôn đang so sánh chính tôi với bạn, mà sáng láng, thông minh, đẹp đẽ, có năng lực, và mọi chuyện như thế, tôi đang liên tục xung đột với bạn. Nhưng nếu tôi chấp nhận tôi là gì – tôi là điều này – từ đó tôi có thể bắt đầu. Vậy là xung đột tồn tại chỉ khi nào chúng ta phủ nhận sự kiện thực tế của “cái gì là”. Tôi là điều này, nhưng nếu tôi đang luôn luôn cố gắng để trở thành điều kia, tôi đang trong xung đột. Các bạn giống như thế bởi vì tất cả bạn tham gia vào đang trở thành thuộc tâm lý. Tất cả các bạn đều muốn trở thành những người kinh doanh, sùng đạo, hay tham thiền đúng cách, phải không? Vậy là có xung đột. Thay vì nhận ra sự kiện rằng tôi là bạo lực và không chuyển động khỏi sự kiện đó, tôi giả vờ không-bạo lực; và khi tôi giả vờ không-bạo lực, xung đột bắt đầu. Vậy là liệu bạn có thể không còn giả vờ và nói, tôi là bạo lực, chúng ta hãy giải quyết bạo lực? Khi bạn bị đau răng, bạn đi đến nha sĩ, bạn làm cái gì đó về nó, nhưng khi bạn giả vờ bạn không bị đau răng . . . ! Vậy là xung đột kết thúc khi bạn thấy những sự việc như chúng là và không giả vờ cái gì đó mà không đúng thực.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/07/201101:08(Xem: 1843)
Lúc này chúng ta hãy quan sát điều gì đang thực sự xảy ra trong thế giới; có bạo lực thuộc mọi loại; không chỉ phía bên ngoài mà còn cả trong sự liên hệ lẫn nhau của chúng ta.
12/01/201111:23(Xem: 8603)
”Vượt Khỏi Giáo điều” không phải chỉ đề cập đến những vấn nạn đời thường, nó còn tiến xa hơn một bước nữa là vạch ra cho con người một hướng đi, một hành trình tu tập tâm linh hầu có thể đạt đến cứu cánh giác ngộ giải thoát ngay trong kiếp sống này.
26/06/201321:06(Xem: 1651)
Éric Rommeluère là một nhà sư ngườiPháp sinh năm 1960, khởi sự tập thiền từ năm 1978 dưới sự hướng dẫn của thiềnsư Teisen Deshimaru. Một năm sau ông xin quy y và hai năm sau đó thì ông chínhthức xuất gia và thụ phong tỳ-kheo. Éric Rommeluère ngày nay đã trở thành một vịthiền sư rất năng động
28/04/201104:39(Xem: 3232)
Đối tượng nghiên cứu của xã hội học là con người, trong khi đó, xã hội học Phật giáo có những bước nghiên cứu xa hơn không chỉ nói về con người mà còn đề cập đến các loài hữu tình khác...
09/04/201312:38(Xem: 3427)
Suốt 45 năm đi qua các nẻo đường của vùng Bắc Ấn Độ, với đôi chân trần, “bay[1], một bát”, Đức Phật tế độ cho nhiều người vượt qua trầm luân khổ hải để đến bờ bến an vui. Nhờ giáo pháp của Ngài, những người hữu duyên đã tìm ra chân lý tối thượng, giải thoát, Niết-bàn.
17/01/201303:43(Xem: 2370)
Trong hiện đời này, chúng ta phát tâm Bồ-đề hành Bồ-tát đạo nhằm mục tiêu xây dựng tương lai tươi sáng trong Phật pháp, hoặc xây dựng con đường đi về Tịnh độ của chư Phật, hay về Niết-bàn. Còn chúng ta xây dựng tương lai ở trần gian trong cuộc đời giả tạm này thì có sanh có diệt, chúng ta làm gì thì cuối cùng cũng hoàn không. Vì vậy, chúng ta không bận tâm đến xây dựng tương lai trong cuộc đời, mà lo xây dựng tương lai trong Phật pháp và nếu chúng ta thành công, tạo được tương lai tươi sáng trong Phật pháp thì cuộc đời này cũng sẽ tốt đẹp theo, vì chánh báo của chúng ta ở đâu thì y báo ở đó. Cho nên, lo xây dựng tương lai là xây dựng chánh báo, vì chánh báo xấu thì y báo không thể tốt đẹp.
13/11/201004:55(Xem: 1952)
Nếu toàn thể nhân loại kể từ đời thượng cổ cho đến ngày nay đều có cùng một thói quen sống "ai sao tôi vậy" hoặc "xưa sao nay vậy" thì giờ này chúng ta vẫn còn phải vác rìu bằng đá để đi săn thú đem về ăn sống nuốt tươi, chứ không thể có được nền văn minh điện toán như ngày nay.
25/01/201111:15(Xem: 3943)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.
15/06/201520:01(Xem: 8455)
Yếu chỉ tu tập & hành đạo. Tác giả Thích Thái Hòa