Bản Chất Của Tổ Chức Trong Đạo Phật

31/05/202507:50(Xem: 1516)
Bản Chất Của Tổ Chức Trong Đạo Phật

Phat thuyet phap-4

BẢN CHẤT CỦA
TỔ CHỨC TRONG ĐẠO PHẬT

Nguyên Vinh-Nguyễn Ngoc Mùi


Tổ Chức Chỉ Là Phương Tiện – Đạo Là Tự Giác Tự Nguyện

Trong đạo Phật, sự tự do nội tâm, tỉnh thức trong thực tại và giác ngộ cá nhân luôn được đặt lên hàng đầu. Đức Phật không lập giáo điều, không lập giáo hội,không áp đặt niềm tin, cũng không thiết lập một cơ chế tổ chức mang tính quyền lực hay mệnh lệnh. Ngài chỉ chỉ bày con đường như ngón tay chỉ mặt trăng: Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo – con đường đưa đến thân lạc tâm an, tỉnh thức mọi lúc và giải thoát khổ đau. Vì thế, tất cả những văn bản, văn kiện, định chế như Hiến chương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Nội quy Gia đình Phật tử Việt Nam, hay Quy chế Huynh trưởng, Giáo Hội, Gia Đình Phật Tử (GĐPT) xét cho cùng, đều không phải là “pháp quy” mang tính cưỡng chế như luật pháp đời thường, như định chế quyền lực thế tục. Chúng chỉ là những cam kết tự nguyện, mang tính tu học và điều hợp, nhằm giữ gìn nền nếp cho một đoàn thể lấy tâm linh làm cốt lõi.

1. Pháp không nắm bắt, tổ chức không ràng buộc

Đạo Phật dạy rằng: “Pháp là vô tự tính, tùy duyên mà hiện khởi.” Trong tinh thần đó, mọi cơ cấu tổ chức trong đạo Phật chỉ là phương tiện thiện xảo – tức là những hình thức tạm thời để giúp người tu học thuận lợi hơn trên hành trình chuyển hóa thân tâm. Một hiến chương, một nội quy – dù được soạn thảo chặt chẽ mang tính ràng buộc đến đâu – vẫn không thay thế được tâm nguyện chân thành của người con Phật. Không có giới luật nào cao quý bằng giới tự giữ tâm thanh tịnh. Không có quy chế nào mạnh mẽ bằng sự tự giác hành trì Chánh pháp.

2. Gia đình Phật tử – tổ chức giáo dục dựa trên tình thương và sự tỉnh thức

Gia đình Phật tử không phải là một tổ chức hành chính, càng không phải là một đoàn thể phân định thứ bậc để tranh chấp quyền lực. GĐPT là môi trường tu học chung, nơi các thế hệ cùng nhau rèn luyện thân tâm, phát triển trí tuệ và nuôi dưỡng lòng từ bi. Những điều khoản trong Nội quy hay Quy chế chỉ đóng vai trò như những chiếc bóng của mái chùa, như ánh trăng rọi qua kẻ lá trong một đêm tĩnh lặng- nội quy, quy chế không nhằm dựng nên thành trì hay tường cao, mà chỉ để nhắc chúng ta nhớ rằng trong mỗi hơi thở, trong mỗi bước chân, đều có thể là sự trở về. Trở về vơi nhau . Trở về vơi chính mình. Và trở về con đường thanh tịnh giác ngộ của Phật tánh, đầy hương hoa. Không ai bị ép buộc phải vào GĐPT. Nhưng một khi đã phát nguyện gia nhập để sinh hoạt để tu học, đã phát nguyện đeo hoa sen trắng trên ngực, thì sự tự giác gìn giữ giềng mối Phật pháp và hòa hợp thân ái, thanh tịnh đoàn thể trong niềm vui chân chính chính là nền tảng giúp tổ chức được trường tồn và phát triển.

3. Đạo Phật không chủ trương quyền lực – chỉ đề cao chánh hạnh

Trong lịch sử Phật giáo, chưa từng có một triều đại tăng lữ nào tham gia vào nguồn máy cai trị xã hội như một đế chế. Các vị tổ sư, dù có ảnh hưởng đến đâu, cũng chỉ “thị hiện” để dẫn đạo chứ không bao giờ áp đặt. Vì thế, trong một tổ chức Phật giáo – nhất là tổ chức GĐPT – sự lãnh đạo không đến từ quyền uy mà đến từ tâm đức, hạnh tu, và khả năng truyền cảm hứng sống theo Chánh pháp.

4. Giải quyết mọi khó khăn bằng Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo

Nếu có tranh chấp, mâu thuẫn, bất đồng – dù trong tổ chức GĐPT hay trong giáo hội – thì đó là biểu hiện của khổ (dukkha). Và như Đức Phật đã dạy, khổ có nguyên nhân, có con đường dẫn đến đoạn diệt khổ. Nếu từng cá nhân quay về chiêm nghiệm Khổ, Tập, Diệt, Đạo và tu tập đúng Bát Chánh Đạo (Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ…), thì mọi mâu thuẫn sẽ tan biến như mây sương trước mặt trời chánh niệm.

Tổ chức để tạo nên chức vụ và cấp, bậc không phải là mục đích để đi đến. Văn kiện lập quy -Hiến Chương, Nội Quy, Quy Chế - không thể thay thế sự tinh tấn hành trì tu tập. Nếu mỗi thành viên GĐPT, mỗi huynh trưởng, mỗi tăng sĩ, đều lấy Tứ Diệu Đế làm kim chỉ nam, lấy Bát Chánh Đạo làm bản đồ hành trì, thì dù không cần một điều lệ nào, không cần một tổ chức nào chúng ta vẫn có thể sống hòa hợp, thương yêu, và phát triển tổ chức một cách vững bền.Tâm người là nền tảng của tổ chức. Giới luật chân thật là giới luật không cần ép buộc.





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2010(Xem: 81812)
Quyển 6 • Buổi Pháp Thoại Trên Đỉnh Cao Linh Thứu (Gijjhakūṭa) • Ruộng Phước • Tuệ Phân Tích Của Tôn Giả Sāriputta • MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI CHÍN (Năm 569 trước TL)- Mỹ Nhân Giá Mấy Xu? • Chuyện Cô Sirimā • Móc Cho Con Mắt Đẹp • Ngạ Quỷ Mình Trăn • Cùng Một Nguyên Lý • “Hớt” Phước Của Người Nghèo! • Ghi chú đặc biệt về hạ thứ 19: • MÙA AN CƯ THỨ HAI MƯƠI (Năm 568 trước TL)-Phước Cho Quả Hiện Tại • Bảy Thánh Sản • Chuyện Kể Về Cõi Trời • Hóa Độ Gia Đình Thợ Săn • Nhân Duyên Quá Khứ
28/08/2010(Xem: 78167)
Sau khi sinh hoạt của hội chúng đã tạm thời đi vào quy củ, nền nếp; đức Phật thấy thời tiết có nắng nhẹ, trời không lạnh lắm, thuận lợi cho việc du hành nên quyết định rời Gayāsīsa, đến kinh đô Rājagaha, đường xa chừng sáu do-tuần. Thấy đoàn sa-môn quá đông, khó khăn cho việc khất thực, đức Phật gợi ý với ba anh em Kassapa cho chúng đệ tử phân thành từng nhóm,
27/08/2010(Xem: 31888)
Còn nghĩ rằng “Đời là thế, vốn dĩ đời là thế”, “giữa cuộc đời cũng chỉ thế mà thôi”. Trước hiên nhà, lá rụng đầy sân, Chớm lộc mới, ngát hương đường cũ. Vậy nên: Hương xưa còn đọng trên đường, Ngàn lau lách ấy xem dường trinh nguyên. Âm ba tiếng hát đỗ quyên, Lung linh trăng nước xe duyên sơn hà.
19/08/2010(Xem: 8326)
Có thể vay mượn những lời như vậy để khởi đầu cho sự chờđợi tiếng vọng đáp ứng của những gì đó đang ẩn mình trong bóng tối. Những lờiđược vay mượn ấy không nhất thiết phải là đồng thanh với những cái sắp đáp ứng.Sự tựu thành của những cái đáp ứng này sẽ không xuất hiện trong những tiếngđộng náo nhiệt. Đây là sự tựu thành của một cơn mưa như thác lũ, khi con bướmmùa hè đã chịu khép lại đôi cánh mỏng để lắng nghe trong thầm lặng hơi thở củacỏ nội.
18/07/2010(Xem: 17694)
Bất cứ người nào có nghiên cứu Phật học, có kiến thức về giáo lý đạo Phật như được ghi trong ba tạng kinh điển, đều thừa nhận đang có một khoảng cách lớn, phân biệt đạo Phật trong kinh điển (mà tôi tạm gọi là đạo Phật lý thuyết) với đạo Phật ở ngoài đời, trong cuộc sống thực tế. Đạo Phật lý thuyết là đạo Phật lý tưởng. Khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế là chuyện tất nhiên và tất yếu. Bởi lẽ nếu không có khoảng cách đó giữa đạo Phật lý tưởng và đạo Phật thực tế thì mọi người chúng ta đều thành Phật cả rồi, và cõi đất này là cõi Phật rồi.
18/07/2010(Xem: 18951)
Chúng ta không ai không hấp thụ một nền giáo dục, hay ít ra tiếp nhận một hình thức giáo dục. Thế nhưng chắc chúng ta không khỏi lúng túng khi gặp câu hỏi bất ngờ như trên và khó trả lời ngay một cách vắn tắt trọn nghĩa và trôi chảy.
11/07/2010(Xem: 13075)
Có nhiều bài báo, nhiều công trình khảo cứu công phu viết về con số 0 cả từ thế kỷ trước sang đến thế kỷ này. Quả tình, đó là con số kì diệu. Có những câu hỏi tưởng chừng ngớ ngẩn, chẳng hạn, “số không có phải là con số?”, nhưng đó lại là câu hỏi gây nên những trả lời dị biệt, và ở mỗi khuynh hướng tiếp cận khác nhau, những câu trả lời khẳng hoặc phủ định đều có những hợp lý riêng của chúng. Thế nhưng, hầu như ngoài những nhà toán học thì chẳng mấy ai quan tâm đến con số không; có thể nói người ta đã không cần đến nó từ các nhu cầu bình nhật như cân đo đong đếm.
16/06/2010(Xem: 10277)
"Vô Ngã" là vấn đề tương đối hơi khó và khiến cho nhiều người nghiên cứu về Đạo Phật phải tốn nhiều công sức để truy cứu, tìm hiểu. Nhưng Vô Ngã lại là vấn đề quan trọng trong giáo lý của Đạo Phật. Tại sao Đạo Phật lại chủ trương "Vô Ngã"?
14/06/2010(Xem: 5070)
Đây là ba phạm trù nghĩa lý đặc trưng để bảo chứng nhận diện ra những lời dạy của đức Đạo sư một cách chính xác mà không nhầm lẫn với những lời dạy bỡi các giáo chủ của các ngoại đạo khác qua: “Các hành là vô thường, các pháp vô ngã và, Niết-bàn tịch tĩnh” cho nên được gọi là ba pháp ấn. Ba phạm trù nội dung nghĩa lý này chúng luôn luôn phù hợp với chân lý cuộc sống qua mọi hiện tượng nhân sinh cùng vũ trụ. Trong ba tạng kinh điển dù là Đại thừa hay Tiểu thừa ba phạm trù tư tưởng nghĩa lý “ Vô thường, vô ngã, Niết-bàn” này đều có hết, với mục đích là dùng để ấn định bảo chứng cho những lời dạy của đức Đạo sư, chứ không phải là những lời nói của Ma. Nếu kinh điển nào mà không mang nghĩa lý của một trong ba phạm trù này thì những kinh điển đó không phải do đức Đạo sư nói ra.
03/03/2010(Xem: 14066)
Cách đây hơn 25 thế kỷ, vào khoảng 560 năm trước "thời đại hoang mang" (560 BC): từ của LLoyd M. Graham trong cuốn Deceptions and Myths of the Bible), một nhân vật lịch sử với một tiểu sử rõ ràng đã sinh ra đời để mở đường cho chúng sinh thấy, giác ngộ và hội nhập cái biết và thấy của Phật (Khai, Thị, Ngộ, Nhập Phật tri kiến). Nhân vật lịch sử này chính là Thái Tử Tất Đạt Đa, con vua Tịnh Phạn ở miền Nam Népal ngày nay.