Ánh Vàng (Thơ)

14/12/201921:08(Xem: 5976)
Ánh Vàng (Thơ)
hoahuongduong_tttue
ÁNH VÀNG
Ngân rung điệp khúc Ánh Vàng
Thăng trầm hòa nhịp âm vang đạo tình
Thơ lồng diệu nghĩa chân kinh
Nhạc lồng pháp nhũ dỗ dành thụy miên
Ngoại ru câu niệm cõi thiền
Cháu nghe êm dịu thân quen kiếp nào
Cuộc trần tiếp diễn lao xao
Hơi từ ngoại ấm sưởi vào ấu nhi
Chơn ngôn mầu nhiệm thầm thì
Sắc vàng tươi sáng áo y an lành
Lời vàng dỗ nhẹ búp xanh
Sớm mai dương liễu một cành đọng sương
Vàng hoe giấc mộng bình thường
Điệu ru tha thiết nhịp thương yêu nồng
Ánh Vàng xoa dịu ngày đông
Chờ xuân nắng đẹp cúc hồng mãn khai
Rung ngân đoản khúc hý hài
Nụ cười cháu mở tương lai yên bình
"Trúc xinh trúc mọc đầu đình..."
Ngày mai ruộng phước lội sình vẫn vui
Vòng tay thay đẩy đưa nôi
Nhạc vàng ngoại hát sưởi đời cháu cưng!
Mãn Đường Hồng
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 4362)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4431)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4682)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4417)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4782)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4995)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5238)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5278)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5879)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
04/05/2011(Xem: 5349)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?