Độ Ta Chẳng Độ Nàng? Độ Hết (Thơ)

17/06/201920:36(Xem: 5387)
Độ Ta Chẳng Độ Nàng? Độ Hết (Thơ)
dotakhongdonang_photo 2

  

                                      Độ Ta Chẳng Độ Nàng? Độ Hết
                                     Thích Minh Chánh

                             Nàng là con nợ oan khiên?
                             Để ta say đắm giữa miền khổ đau
                             Cho đi bất tận muôn màu
                             Và những gì có úa nhàu tháng năm
                             Đời ta chỉ có riêng nàng
                             Nên chi mọi thứ vẫn hàng cô nương
                             Nhưng đời vốn lắm đoạn trường
                             Sầu bi chồng chất trên đường nhân sinh
                             Nào là hứa hẹn trung trinh
                             Nào là giữ mãi bóng hình nguyên sơ
                             Mà đời nào biết chữ ngờ
                             Sanh già bệnh chết hững hờ cuộc chơi
                             Mộng là mộng tưởng chơi vơi
                             Đìu hiu gió thoảng kiếp người mộng du
                             Sơn Tăng bất chợt đui mù
                             Còn hai con mắt lãng du tháng ngày
                             Chỉ là ảo vọng tương lai
                             Tương lai cũng chỉ khôi hài chút thôi
                             Sá gì duyên nợ đổi dời
                             Mà đem kinh khổ tơi bời đảo điên
                             Trên tất cả, mọi xứ phiền
                             Như Lai độ hết mọi miền chúng sanh
                             Thưa rằng, Phật chẳng nhị phân
                             Nên Ngài độ thoát trầm luân muôn loài.

                            Vạn Hạnh ngày 16/6/2019
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2010(Xem: 4877)
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người đến với yêu đương
07/10/2010(Xem: 4230)
Ôi ánh mắt con đường vào dữ liệu Để một lần virus tình yêu Truyền qua mạng bằng cái nhìn say đắm Khiến con tim điên đảo thất thường
07/10/2010(Xem: 4393)
Em biết anh là nhà thơ bụi bặm Thơ viết xong, anh để lại dọc đường Mỗi buổi sáng, em thường đi ngang đó Nhặt thơ về, em cất kỹ trong rương!
05/10/2010(Xem: 5940)
Gió đưa xác lá về đường Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời Sầu thương nhuộm lấy hồn tôi, Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.
05/10/2010(Xem: 4809)
Khi biết lòng anh như đã chết Mây thôi hồng, và lá cũng thôi xanh Màu hoa tươi cũng héo ở trên cành Và vũ trụ thảy một màu đen tối
05/10/2010(Xem: 5890)
Cư trần lạc đạo thả trùy duyên Cơ tắc xan hề khốn tắc miên Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch Đối kính vô tâm mạc vấn thiền
04/10/2010(Xem: 6464)
So lao tâm lao lực cũng một đàn, Người trần thế muốn nhàn sao được ? Nên phải giữ lấy nhàn làm trước, Dẫu trời cho có tiếc cũng xin nài.
04/10/2010(Xem: 6631)
Thông minh nhất nam tử Yêu vi thiên hạ kỳ Trót sinh ra thì phải có chi chi, Chẳng lẽ tiêu lưng ba vạn sáu.
04/10/2010(Xem: 5004)
Năm xưa con mặc áo Mẹ chắt chiu đêm ngày Vì nhà mình nghèo thiếu Mẹ phải tự may tay
04/10/2010(Xem: 5270)
Như hòn sỏi nghìn năm im lặng Lì với đời, trơ với nắng sương Dòng kí ức xanh rêu ngày cũ Mộng xa xưa lặng bước đăng trình.