Giấc Huyền Không (Thơ)

03/05/201921:26(Xem: 4605)
Giấc Huyền Không (Thơ)

Giấc Huyền Không


giachuyenkhong_ldhuechi

Đêm mơ một giấc huyền không

Hương trầm thoang thoảng giữa lòng phù vân

Đau thương bao thủa bao lần

Câu kinh nép chặt duyên trần xót xa

Người đi trẩy mộng sơn hà

Ta về đếm giọt mưa sa cuối mùa

Dùng dằng khuất lối mây khua

Nghiêng nghiêng lá rũ gió lùa giấc hoa

Ni-Liên vờn bóng nhạt nhoà

Nhấp nhô dòng nước sáng loà dưới trăng

Phù sinh vạn nẻo băn khoăn

Gội giòng tâm tưởng oặn lòng kiếp hoa

Hạc gầy chở giấc xuân qua

Thong dong soãi cánh đậu toà Như Lai

Huyễn hư nữa giấc trang đài

Bàng hoàng chợt tỉnh tâm cài sắc không

Sương khuya ngự đỉnh cô phong

Oan hồn rên giữa thinh không tịch mờ

Ngậm ngùi châu quyện trúc tơ

Nhân sinh đứt đoạn dạt bờ tử sinh

Tóc huyền xoã lấp trang kinh

Mơ hồn hoá bướm tự tình cửa không

 

05.01.2019

Lê Diễm Chi Huệ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 4375)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4439)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4704)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4428)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4788)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 5009)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5251)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5288)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5888)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
04/05/2011(Xem: 5359)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?