Hoa Kinh (Thơ)

14/04/201919:29(Xem: 4447)
Hoa Kinh (Thơ)


hoa-phuong-vi

HOA KINH

  

Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ

Ta vẫn ca bài ca nhất phương

Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ,

Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.

 

Bốn phương mây vẫn còn lưu lạc

Và vạn bờ xa tiếng sóng xa

Màu sắc thời gian trôi mãi miết,

Mà đường vô tận biết đâu nhà !

 

Khúc độc hành vọng mãi tiếng thơ

Bao giờ, ta chả biết bao giờ !

Từ trời Hy Mã mênh mông nắng,

Đến suối Tào Khê mây rũ tơ.

 

Một sớm ngủ bên bờ cỏ lục

Giựt mình, nghe tiếng giọt sương tan.

Tình hư không gọi hồn mây trắng,

Rộn tiếng chim ca, lộng gió ngàn.

 

Rồi một mùa sang, hoa phượng nở

Đỏ như màu lửa sáng bên trời.

Vàng con bướm liệng xôn xao nắng,

Sen toả đầm thơm mùa Hạ tươi.

 

Nhưng lòng hoa Phượng, hoa Sen ấy

Vẫn bốn mùa thơm với sắc màu.

Vẫn nở trong lời KINH NGỌC tụng,

Vẫn ngời trong mỗi giọt trăng sao.

 

                     MẶC PHƯƠNG TỬ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 4358)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4429)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4678)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4417)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4689)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4983)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5234)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5276)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5844)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
04/05/2011(Xem: 5345)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?