Tồn cái cổng làng (Thơ)

08/11/201821:22(Xem: 4285)
Tồn cái cổng làng (Thơ)


conglang_vinhhưu
Thất ngôn bát cú liên hoàn

TỒN CÁI CỔNG LÀNG

 

Mở rộng thành đô đất hóa vàng
Làng tồn cái cổng dáng hiên ngang
Rêu vôi tróc lở sầu đơn bóng
Khói bụi vương mang lệ mấy hàng
Nhớ thuở xa vời vui trọng vọng
Buồn ngày hiện đại khổ khôn kham
Tầng cao phố nhộn trêu xưa xấu
Phước lớn nên còn, chẳng dám than!

Phước lớn nên còn, chắng dám than!
Cười lên mếu máo dẫu điêu tàn
Hồn làng khép nép run trên mái
Vía cổng co ro rét giữa đàng
Một thuở thiêng linh mưa dội vỡ
Năm đời quý kính gió lùa tan
Gồng lên chấp nhận phận quê cổ
Mỏng mảnh tồn vong cái cổng làng!

 

MÃN ĐƯỜNG HỒNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 4364)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4433)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4683)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4418)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4783)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4996)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5241)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5281)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5883)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
04/05/2011(Xem: 5353)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?