Ăn Chay (Thơ)

13/09/201821:48(Xem: 5847)
Ăn Chay (Thơ)

an_chay_3
ĂN CHAY

Ăn chay nào phải thần kỳ

Ngàn ngôn vạn ngữ cũng vì chính ta

Nếu chúng ta chưa là ai đó

Chánh lý sâu thật khó giải bày

Buông lung giết thỏa đôi tay

Dao đâm, xiên, xỏ đọa đày chúng sanh

Thấy thi thể hôi tanh tởm lợm

Nướng, chiên, xào, kho, nộm khen ngon

Có hay trong một chén cơm

Mồ hôi, nước mắt, máu đơm đầm đìa

Phút giết chóc huyết tia từng giọt

Ta trầm trồ khen ngọt, khen ngon

Dừng lòng xét rõ nguồn cơn

Loài nào mà chẳng đau thương hỡi người!

Nỗi đau, khổ muôn đời vẫn thế

Để dưỡng sanh thân thể này thôi

Ăn chay cũng sát sanh rồi

Nhưng là tối giản đứng, ngồi, nằm, đi

Hữu tình chúng sanh khi khổ nạn

Chỉ thiếu điều khóc cạn nước thôi

Tham sống sợ chết lẽ đời

Phút giây mắc tử khấn trời, cầu may

Kiếm lắm bạc chẳng ngay, chẳng thẳng

Khắc mạng chung lủng lẳng thì xin

Vàng muôn bạc triệu mặc tình

Đặng thêm một phút tướng hình luyến lưu

Đường của nghiệp chẳng như tâm ý

Gây nhân nào quả nấy mà thôi

Thiện ác chi báo ở đời

Như hình với bóng chẳng rời nhau ra

Tốt hay xấu cũng ta trắc lượng

Một tơ hào vay mượn chẳng sai

Giàu sang, danh vọng, tiền tài

Nào ai giật được của ai bao giờ

Giết một mạng là vơ lấy nghiệp

Máu oan cừu hòng diệt cả dòng

Oan oan tương báo sạch trong

Bao giờ chấm dứt siết còng, trói dây?

Chỉ thọ dụng cỏ cây đơn giản

Chớ để tâm lảng vảng vị trần

Nhớ hằng: “cốt để nuôi thân”

Tăng dần định lực thiết cần tư duy

Bao ngang ngổn nghĩ suy triền phược

Vứt bên lề không được để lòng

Thân cần hoạt động thỏ ong

Tâm thì ngược lại, tịnh không được rồi

Vốn thực vật để nuôi vật thực

Chửa đã tham một mực sát sanh

Có hay thà thịt cháo canh

Phơi bày độc tố riêng dành mê nhân!

Bao uế trược xác thân tiều tụy

Bởi nhiễm trần tục lụy ái hà

Họa từ miệng đó mà ra

Bệnh cũng do miệng phong sa kéo vào

Mọi thứ độc bởi bao oán hận

Ngấm trong từng thớ mật, lá gan

Trong từ tạng phủ cơ quan

Ngoài từng ngóc ngách cảnh quan môi trường

Dùng các thứ thanh lương, tráng kiện!

Tâm thức thời trau luyện nhẹ nhàng

Nỗi đau, buồn khổ, lầm than

Đều do tâm tạo nhộn nhàng thể cơ

Lỡ có đứt như rờ tay ngón

La oái oăm hết món từ ngôn

Thế mà giết chóc nhiều muôn

Cho là chuyện nhỏ chiều nuông thân tàn

Nhìn cho thấu xé tan muôn mảnh

Dưỡng lòng từ, công hạnh, ái hòa

Thương từng tiếng hót ngân nga

Mọi loài bình đẳng lời ca ngập tràn

Muốn chứng đắc thời gian rèn luyện

Quá nhiều thay bao chuyện để hành

Phủ trùm triết lý nhơn sanh

Ngẫm cho rành rõ, phúc dành mình thôi!

                                                                                                         7/12/16

                                                                                              Pháp danh Minh Thuận

 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 4319)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4424)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4644)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4380)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4680)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4925)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5188)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5250)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5802)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
04/05/2011(Xem: 5303)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?