Duyên nghiệp mong manh (thơ)

03/07/201103:15(Xem: 4843)
Duyên nghiệp mong manh (thơ)

 phattunu_1

Em và Tôi như là hai hạt bụi,
Trôi lạc loài qua bao kiếp khổ đau
Nay có phải từ muôn trùng duyên nghiệp
Rất tình cờ...
Ta lại gặp được nhau.



Tâm chúng ta vốn đã cùng một thể,

Chỉ khác nhau với biệt nghiệp quanh co
Cộng nghiệp xoay vần...
(Muôn đời vẫn thế...)
Đủ nhân duyên phụt khởi rất tình cờ

***

Sau khoá tu

Cánh cửa thiền khép lại,
Tựa như làn gió thoảng phớt qua vai
Trở về đời với muôn ngàn lối ngõ
Hạt-Bụi-Tôi
lưu luyến gót chân ai

Chiêu Hoàng

(Vipassana June 2011)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2010(Xem: 5477)
Em về nắng quáng bên sông Mộng hồn xưa đã bềnh bồng trôi xuôi Anh đi từ độ luân hồi Dừng chân quán gió bên đồi ngủ say.
03/10/2010(Xem: 7283)
Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm Rượu hồng đào chưa nhấm đà say. Lòng ta như chén rượu đầy, Lời thề nhớ chén rượu này bạn ơi!
03/10/2010(Xem: 6999)
Người về từ cõi vô biên, trắng thơm đại nguyện trăm miền bước đi.
02/10/2010(Xem: 5954)
Em bỏ lại khung trời tuổi mộng Bước chân đi duyên kiếp tự thuở nào Câu kinh Phật sớm hôm bầu bạn Gối thềm khuya mơ một vì sao.
19/09/2010(Xem: 5766)
Bàn tay già chầm chậm, Thờ thẫn nắm tay con. Từ rãnh mắt xoáy mòn, Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.
19/09/2010(Xem: 5715)
Hỡi ơi! Súng giặc đất rền; lòng dân trời tỏ. Mười năm công vỡ ruộng, chưa ắt còn danh nổi như phao; Một trận nghĩa đánh Tây, thân tuy mất tiếng vang như mõ.
16/09/2010(Xem: 6095)
Thế gian bể khổ trầm luân, Ðạo thuyền sẵn đón Thiện nhân hữu phần, Ðưa qua bến giác ngộ chân, Tây phương cực lạc, Ðắc thân Bồ Ðề
08/09/2010(Xem: 5218)
Người hạnh phúc và người đau khổ Đều gặp nhau trắng toát ở nơi này Đều dài rộng như nhau vuông cỏ biếc Đều ấm lạnh như nhau trong hơi gió heo may
03/09/2010(Xem: 5262)
Trong xã hội ngày nay, với nhiều biến loạn và nhiễu nhương, những người phát tâm học Phật chân chính cần phải có một nhận thức sáng suốt.