Duyên nghiệp mong manh (thơ)

03/07/201103:15(Xem: 4793)
Duyên nghiệp mong manh (thơ)

 phattunu_1

Em và Tôi như là hai hạt bụi,
Trôi lạc loài qua bao kiếp khổ đau
Nay có phải từ muôn trùng duyên nghiệp
Rất tình cờ...
Ta lại gặp được nhau.



Tâm chúng ta vốn đã cùng một thể,

Chỉ khác nhau với biệt nghiệp quanh co
Cộng nghiệp xoay vần...
(Muôn đời vẫn thế...)
Đủ nhân duyên phụt khởi rất tình cờ

***

Sau khoá tu

Cánh cửa thiền khép lại,
Tựa như làn gió thoảng phớt qua vai
Trở về đời với muôn ngàn lối ngõ
Hạt-Bụi-Tôi
lưu luyến gót chân ai

Chiêu Hoàng

(Vipassana June 2011)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/12/2010(Xem: 5691)
Vô thường gió thoảng chao cánh bướm, Động cả chân thường cõi tịch không...
23/12/2010(Xem: 5481)
Ai trèo đèo lội suối, Mà tôi đà mỏi gối? Ai bưng bát cơm đầy, Mà dạ tôi quặn đói?
21/12/2010(Xem: 5571)
Gọi nắng về như gọi vạt sương hờn dỗi như đuổi bắt từng hạt nắng đang nũng nịu với đời...
18/12/2010(Xem: 6475)
Am tranh vắng giữa đêm sư thiền tọa Cửa chẳng cài then trăng gió mặc tình...
18/12/2010(Xem: 5783)
Nửa đời ngoảnh nhìn như mộng Lang thang không một chốn về Đường trần dặm dài cô độc Ta chừ vong lữ, vong quê.
17/12/2010(Xem: 5382)
Ngày xưa tôi lên chín Theo anh chị đi chùa Vòng tròn vui trong nắng Lời thầy theo hương đưa
17/12/2010(Xem: 5045)
Con người thật của chính em Chính là Tâm Diệu trong niềm ý kia Vốn không sinh diệt chi kìa Vẫn thường có mặt chẳng chia cách gì
16/12/2010(Xem: 6236)
Nửa mùa trăng du thủ Nửa đời em ruổi rong Tàn đông chưa giũ mộng Xuân đến rộn tơ lòng.
15/12/2010(Xem: 5011)
Đêm đi trong tiếng thở dài Bởi đêm trăn trở nghe lòng nhớ ai Nhớ thương chẳng đặng... nhớ hoài Ơi em yêu dấu sầu ai ngút ngàn...
14/12/2010(Xem: 6370)
Áo cà sa không rời thân giáo Đêm ngày thơm ngát Như Lai Chùa xưa ra vào vô ngại...