Duyên nghiệp mong manh (thơ)

03/07/201103:15(Xem: 5120)
Duyên nghiệp mong manh (thơ)

 phattunu_1

Em và Tôi như là hai hạt bụi,
Trôi lạc loài qua bao kiếp khổ đau
Nay có phải từ muôn trùng duyên nghiệp
Rất tình cờ...
Ta lại gặp được nhau.



Tâm chúng ta vốn đã cùng một thể,

Chỉ khác nhau với biệt nghiệp quanh co
Cộng nghiệp xoay vần...
(Muôn đời vẫn thế...)
Đủ nhân duyên phụt khởi rất tình cờ

***

Sau khoá tu

Cánh cửa thiền khép lại,
Tựa như làn gió thoảng phớt qua vai
Trở về đời với muôn ngàn lối ngõ
Hạt-Bụi-Tôi
lưu luyến gót chân ai

Chiêu Hoàng

(Vipassana June 2011)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/03/2011(Xem: 5413)
Quê nghèo ơi dẫu gió sương Mãi thơm ngọt mát vấn vương hồn người Nuốt tiếng nấc, nở nụ cười...
06/03/2011(Xem: 4611)
Chưa tan vỡ cũng đầy nứt rạn Khi hồn không mái ấm yêu thương Khi nỗi nhớ không nơi an trú...
06/03/2011(Xem: 4381)
Lòng tốt gõ cửa trái tim Lòng ta ngập tràn an lạc Lòng tốt gõ cửa mùa xuân...
06/03/2011(Xem: 4735)
Từng bước đi trong gió chiều lồng lộng Như tìm về sự thật rất xa xăm… Phật soi đường bằng Giáo Pháp diệu thâm
06/03/2011(Xem: 5412)
Sự chia sẻ, có cần gì phải nói lời cao xa có cần gì phải bông lung, hư ảo...
06/03/2011(Xem: 4933)
Quanh tôi giọng cười con trẻ Vô tư rộn rã tiếng chim Nụ cười ngây thơ đến lạ Mắt tròn da mịn mùa xuân
02/03/2011(Xem: 10546)
Một thân Thái tử… vào đời, Rời Đâu-suất hóa hiện người trần gian Mượn cung điện ngọc huy hoàng...
01/03/2011(Xem: 5995)
Cảm ứng tùy thời thị hiện ngay Nước sôi lửa bỏng khổ oan đày Chuyên tâm cầu nguyện toàn tâm tưởng...
01/03/2011(Xem: 5000)
bông linh trang sáng nay bên triền cát trắng duỗi dài vô tận thảng thốt và bần thần...
26/02/2011(Xem: 5124)
khu phố này một mùa đã qua quen thuộc con đường, không tên để nhớ...