Quê nghèo (thơ)

06/03/201118:07(Xem: 5125)
Quê nghèo (thơ)
me_mum7
Quê nghèo ơi dẫu gió sương

Mãi thơm ngọt mát vấn vương hồn người

Nuốt tiếng nấc, nở nụ cười

Sao đêm lấp lánh lắng lời Mẹ ru

Bến nghèo thổn thức con đò

Mẹ tôi lặn lội thân cò nuôi con

Mồ hôi trắng áo vai sờn

Chắt chiu Mẹ ước mong con nên người

Cha đi góc biển chân trời

Đồng sâu ruộng cạn Mẹ tôi một mình

Thương Người, một kiếp phù sinh

Đợi chờ mấy cuộc chiến tranh mỏi mòn

Mớ rau, bát cháo nuôi con

Tháng ba tháng bảy mưa rờn rợn bay

Quê nghèo tần tảo ai hay

Con luôn ghi khắc lòng này Mẹ ơi!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/05/2011(Xem: 5321)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?
28/04/2011(Xem: 4052)
Tôi âm thầm cảm tạ Tạ ân Đấng Cha Lành Đã mở khai trí tuệ Tôi nghe tâm an bình
28/04/2011(Xem: 4491)
Ta đi tìm lại mình Giữa biển đời náo động Ơi, ưu phiền cuộc sống Ơi, khát vọng bon chen
28/04/2011(Xem: 4235)
Ân sâu hướng đạo về thanh tịnh, Nghĩa lớn độ sinh rõ pháp thân. Trong cõi thanh bình đầy phúc lạc Vừng dương soi nẻo, tự đưa chân.
28/04/2011(Xem: 4348)
Tháng tư ấy rất xưa mà mới Đóa sen hồng phơi phới mãn khai Ca Tỳ La Vệ trang đài Ngàn sao rực rỡ đẹp thay đất trời.
25/04/2011(Xem: 4212)
Tôi về miền an trú Lượm hạt Nắng Bồ Đề Dài năm trong cõi tạm Bụi hồng trần lê thê
25/04/2011(Xem: 4041)
Trong tôi lãng đãng khói sương Nên sương khói mãi vấn vương thơ mình Là Thơ là Mộng là Tình Trăm năm Thơ Mộng theo mình, ảo hư
25/04/2011(Xem: 4961)
Những cây, những cành thấm nhuần nước ngọt Nắng Bồ Ðề tươi mát trải khắp vườn nhân sinh
25/04/2011(Xem: 5032)
Nước cành dương của mẹ hiền, Dập tan lửa tục ba miền trầm luân. Rạng ngời danh đức Quán Âm, Trước sau giữ mối từ tâm cứu đời.
25/04/2011(Xem: 4731)
Xuân về muôn vật xôn xao, rừng mai hé nụ ngạt ngào thiền hương.