Anh có biết... (thơ)

25/11/201009:00(Xem: 7495)
Anh có biết... (thơ)
canhdep_9

anh có biết từng ngày qua trên phố
thoáng mây bay, bay về cõi hư vô
chân ngại bước quanh gió lùa tóc rối
vẫn mình em, xuôi ngược vẫn mình em

anh có biết phố theo ngày trở lạnh

theo ngày mưa ngày nắng trộn cô liêu
hoa sen nở góc chùa sư già yếu
ấm lời kinh ngàn vạn nỗi thương yêu

anh có biết thêm người thân đi vội

trao phần em năm tháng đếm bồi hồi
tà áo cũ phai xanh màu kỷ niệm
trải con đường lên xuống cõi bình yên

Anh có biết giọt sương mềm trong lá

thương mẹ hoài trăn trở những cơn đau
hoàng hôn tắt, bình minh chào nhau lạ
mai về đâu, ta lạc dấu tìm nhau

anh có biết chút gì trong tầm với

chốn em về trăng sao ngủ bình yên
khi trời đất dìu nhau vào huyền nhiệm
là thêm lần em hiểu một mình em…

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2011(Xem: 6291)
Ta làm kẻ hành khất đi qua miền khổ lụy chỉ xin trần gian lưng chén cơm ăn...
06/02/2011(Xem: 5551)
Chiều vắng lặng không một lời của gió Không âm u lảng vảng chút mây trôi Lòng trăn trở trời tuôn cơn nắng...
06/02/2011(Xem: 5033)
Mùa xuân ta có mặt nhau dù nhìn nhau kỹ trước sau đã từng; Bụi đời mòn mỏi đôi chân...
03/02/2011(Xem: 4813)
Sớm mai dậy nâng chén trà tỉnh thức Ngắm bình minh thắp nắng đẹp trong vườn Chim tung cánh hót vang lời hạnh phúc...
26/01/2011(Xem: 5174)
Ta cúi đầu vô thủy Nghe nhật nguyệt chuyển mình Chở năng lượng từ tâm Gứi vào trăng, gió cát
26/01/2011(Xem: 4340)
Một cơn gió nhẹ thoảng qua Dễ đưa ta đến lìa xa cõi đời Để kết thúc một kiếp người Mong manh như giọt sương rơi đầu cành!
25/01/2011(Xem: 5422)
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui Chuyện đời như nước chảy hoa trôi Lợi danh như bóng mây chìm nổi Chỉ có tình thương để lại đời
25/01/2011(Xem: 6123)
Tàn khuya gió giục Quẫy rột màn đêm Thềm sương sao rụng Rưng rức gọi hồn.
25/01/2011(Xem: 5381)
Hào quang rạng tỏa đất trời Pháp thân hiện trú rạng ngời oai nghi Bốn loài nhất niệm quy y Bổn sư Từ Phụ Mâu Ni đạo thành
25/01/2011(Xem: 5780)
Ngọn nến hồng trong đêm thắp sáng một niềm tin ôi, mắt buồn thơ dại!