Áo Nghĩa Thư (thơ)

31/10/201016:41(Xem: 6941)
Áo Nghĩa Thư (thơ)

Đạo-sỹ lên núi, mùa thu

Cửa động,

Hòn đá tảng

Gió bay hoa phấn,

Sương chiều âm u

Con rắn bò qua thấp thỏm,

Chờ giờ công phu

 

Đạo-sỹ nhập thất, mùa đông

Tuyết trắng mênh mông

Thanh củi nhỏ tí tách

Câu thoại đầu:

“KHÔNG”

 

Đạo-sỹ gieo hạt, mùa hạ

Hoa cải vàng am tranh

Vẫn đi tìm mãi

Ta từ đâu ?

Loanh quanh !

 

Ta là gì ?

Khi chưa là ta

Ta về đâu ?

Khi đời đã qua

Áo-Nghĩa-Thư vỡ hòn đá tảng

Từng hạt sỏi đơm hoa.

 

Đạo-sỹ xuống núi, mùa xuân

Thõng tay vào chợ, chẳng gần, chẳng xa

Bình rượu cúc

Giọt lệ pha

Muối tan biển mặn một nhà Như Lai

 

Diệu Trân

(Tháng 7,2005, mùa Sen)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/05/2011(Xem: 5345)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?
28/04/2011(Xem: 4057)
Tôi âm thầm cảm tạ Tạ ân Đấng Cha Lành Đã mở khai trí tuệ Tôi nghe tâm an bình
28/04/2011(Xem: 4492)
Ta đi tìm lại mình Giữa biển đời náo động Ơi, ưu phiền cuộc sống Ơi, khát vọng bon chen
28/04/2011(Xem: 4253)
Ân sâu hướng đạo về thanh tịnh, Nghĩa lớn độ sinh rõ pháp thân. Trong cõi thanh bình đầy phúc lạc Vừng dương soi nẻo, tự đưa chân.
28/04/2011(Xem: 4356)
Tháng tư ấy rất xưa mà mới Đóa sen hồng phơi phới mãn khai Ca Tỳ La Vệ trang đài Ngàn sao rực rỡ đẹp thay đất trời.
25/04/2011(Xem: 4247)
Tôi về miền an trú Lượm hạt Nắng Bồ Đề Dài năm trong cõi tạm Bụi hồng trần lê thê
25/04/2011(Xem: 4045)
Trong tôi lãng đãng khói sương Nên sương khói mãi vấn vương thơ mình Là Thơ là Mộng là Tình Trăm năm Thơ Mộng theo mình, ảo hư
25/04/2011(Xem: 4965)
Những cây, những cành thấm nhuần nước ngọt Nắng Bồ Ðề tươi mát trải khắp vườn nhân sinh
25/04/2011(Xem: 5047)
Nước cành dương của mẹ hiền, Dập tan lửa tục ba miền trầm luân. Rạng ngời danh đức Quán Âm, Trước sau giữ mối từ tâm cứu đời.
25/04/2011(Xem: 4759)
Xuân về muôn vật xôn xao, rừng mai hé nụ ngạt ngào thiền hương.