Tình Già (thơ)

16/10/201010:23(Xem: 6000)
Tình Già (thơ)

 tinhgia_1

Hai mươi bốn năm xưa,

Một đêm vừa gió lại vừa mưa,

Dưới ngọn đèn mờ,

Trong gian nhà nhỏ,

Hai cái đầu xanh kề nhau than thở:

-" Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,

Mà lấy nhau hẳn là không đặng,

Để đến nỗi tình trước phụ sau,

Chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau!"

-" Hay! Nói mới bạc làm sao chớ!

Buông nhau làm sao cho nỡ?

Thương được chừng nào hay chừng ấy,

Chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy;

Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng

Mà tính việc thủy chung?"

Hai mươi bốn năm sau,

Tình cờ đất khách gặp nhau,

Đôi cái đầu đều bạc.

Nếu chẳng quen lung đố có nhìn ra được!

Ôn chuyện cũ mà thôi,

Liếc đưa nhau đi rồi!

Con mắt còn có đuôi.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/05/2011(Xem: 5302)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?
28/04/2011(Xem: 4052)
Tôi âm thầm cảm tạ Tạ ân Đấng Cha Lành Đã mở khai trí tuệ Tôi nghe tâm an bình
28/04/2011(Xem: 4491)
Ta đi tìm lại mình Giữa biển đời náo động Ơi, ưu phiền cuộc sống Ơi, khát vọng bon chen
28/04/2011(Xem: 4225)
Ân sâu hướng đạo về thanh tịnh, Nghĩa lớn độ sinh rõ pháp thân. Trong cõi thanh bình đầy phúc lạc Vừng dương soi nẻo, tự đưa chân.
28/04/2011(Xem: 4348)
Tháng tư ấy rất xưa mà mới Đóa sen hồng phơi phới mãn khai Ca Tỳ La Vệ trang đài Ngàn sao rực rỡ đẹp thay đất trời.
25/04/2011(Xem: 4204)
Tôi về miền an trú Lượm hạt Nắng Bồ Đề Dài năm trong cõi tạm Bụi hồng trần lê thê
25/04/2011(Xem: 4040)
Trong tôi lãng đãng khói sương Nên sương khói mãi vấn vương thơ mình Là Thơ là Mộng là Tình Trăm năm Thơ Mộng theo mình, ảo hư
25/04/2011(Xem: 4961)
Những cây, những cành thấm nhuần nước ngọt Nắng Bồ Ðề tươi mát trải khắp vườn nhân sinh
25/04/2011(Xem: 5031)
Nước cành dương của mẹ hiền, Dập tan lửa tục ba miền trầm luân. Rạng ngời danh đức Quán Âm, Trước sau giữ mối từ tâm cứu đời.
25/04/2011(Xem: 4726)
Xuân về muôn vật xôn xao, rừng mai hé nụ ngạt ngào thiền hương.