Hai sắc hoa ti gôn (thơ)

08/10/201015:17(Xem: 4878)
Hai sắc hoa ti gôn (thơ)

 hoatigon_2

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

 

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng


Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi


Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy



Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường


Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ


Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người


Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi


Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò


Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/07/2019(Xem: 9718)
Thoáng trông chiếc lá vào thu Chuông chùa ngân, nhớ mùa Vu Lan về. Chạnh niềm dặm khách trời quê, Sương mờ giăng, bóng chiều lê thê buồn !
28/07/2019(Xem: 9759)
Ta nhớ ngày xưa chuyện kể ra Một mùa thu trước buổi lâu xa. Có vườn hoa nở cành hoa diệu Lùa ngát hương thơm khắp mọi nhà.
19/07/2019(Xem: 4573)
Trước nhà, đất đã hội duyên Xôn xao hố móng, vươn lên trụ nhà Gẫm thương thân phận yếu già Mưu sinh nặng nhọc ta bà trầm luân
12/07/2019(Xem: 4240)
Thôi nhé ta về vui bếp xưa Đời lang bạt đó, gió mây đưa Phố phường náo động tâm cuồng loạn Ta mất ta giữa khói bụi mù!
12/07/2019(Xem: 4561)
Sáng nay khách viếng vườn chùa Cành hoa sứ nở giữa mùa thu rơi. Bên thềm mây trắng đương trôi, Tách trà hương thoảng Nghe lời Sắc-Không.
25/06/2019(Xem: 9034)
"Công Cha như núi Thái Sơn Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Đây là bài thơ cảm tác để tri ân và tán tụng công đức của Người Cha trên cõi trần gian mộng mị lao khổ, nhân "The Father Day" vừa qua, và cũng để góp bút với trang mạng Phật giáo nhân dịp đón lễ Vu Lan Rằm Tháng Bảy, vì thường thấy dịp lễ này người đời hay nhắc đến Người Mẹ nhiều hơn. Hi vọng sẽ có rất nhiều người tìm thấy bóng dáng, hình tượng, ân nghĩa của phụ thân mình sau khi ngâm đọc xong bài thơ song thất lục bát này. Trân trọng!
20/06/2019(Xem: 4833)
Thành Ba La Nại thuở xưa Có vườn ngự uyển của vua trong này Ông làm vườn chăm chỉ thay Hàng ngày chăm sóc luôn tay chẳng ngừng.
17/06/2019(Xem: 5397)
Nàng là con nợ oan khiên? Để ta say đắm giữa miền khổ đau Cho đi bất tận muôn màu Và những gì có úa nhàu tháng năm
13/06/2019(Xem: 5674)
Tôi nằm mộng thấy cà sa Phơi ngoài rào giậu cho ma ngắm nhìn Ma tâm ma chướng là mình Thòm thèm mà chộp lấy hình tướng không...
13/06/2019(Xem: 5252)
Đêm dài tâm cứ phan duyên Lao nhao lắm mộng Láo liên lắm tình Vách phên che chắn bóng hình