Duyên (thơ)

07/10/201017:27(Xem: 4357)
Duyên (thơ)
canhdep_1e
DUYÊN
Em biết anh là nhà thơ bụi bặm
Thơ viết xong, anh để lại dọc đường
Mỗi buổi sáng, em thường đi ngang đó
Nhặt thơ về, em cất kỹ trong rương !
Chắc kiếp trước đã nhiều lần gặp gỡ,
Chắc hai ta là ngọn cỏ-gió đưa ..
Giờ gặp lại thấy vừa quen- vừa lạ
Ngó nghiêng nhau-lặng nghe tiếng chuông chùa ..
Em mắt ướt, môi cong-lòng em thẹn
Nhưng riêng anh, lòng vội Quán Từ bi
Tâm tĩnh lặng và lòng đà tịnh vắng
Nhìn nhân gian bỗng ngộ cõi xuân thì !
Anh tâm nguyện sống với đời tri túc
Chút lợi danh thôi dừng vướng víu tâm
Hình bóng em - nếu cố tình len lỏi ..
Đứng trách anh -vì sao cứ chạy vòng!
---
Em biết anh là nhà thơ bụi bặm ..
Đừng theo anh mà lạc lối đường về ..!

Hoa Tâm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/05/2011(Xem: 5324)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?
28/04/2011(Xem: 4052)
Tôi âm thầm cảm tạ Tạ ân Đấng Cha Lành Đã mở khai trí tuệ Tôi nghe tâm an bình
28/04/2011(Xem: 4491)
Ta đi tìm lại mình Giữa biển đời náo động Ơi, ưu phiền cuộc sống Ơi, khát vọng bon chen
28/04/2011(Xem: 4235)
Ân sâu hướng đạo về thanh tịnh, Nghĩa lớn độ sinh rõ pháp thân. Trong cõi thanh bình đầy phúc lạc Vừng dương soi nẻo, tự đưa chân.
28/04/2011(Xem: 4348)
Tháng tư ấy rất xưa mà mới Đóa sen hồng phơi phới mãn khai Ca Tỳ La Vệ trang đài Ngàn sao rực rỡ đẹp thay đất trời.
25/04/2011(Xem: 4216)
Tôi về miền an trú Lượm hạt Nắng Bồ Đề Dài năm trong cõi tạm Bụi hồng trần lê thê
25/04/2011(Xem: 4042)
Trong tôi lãng đãng khói sương Nên sương khói mãi vấn vương thơ mình Là Thơ là Mộng là Tình Trăm năm Thơ Mộng theo mình, ảo hư
25/04/2011(Xem: 4961)
Những cây, những cành thấm nhuần nước ngọt Nắng Bồ Ðề tươi mát trải khắp vườn nhân sinh
25/04/2011(Xem: 5032)
Nước cành dương của mẹ hiền, Dập tan lửa tục ba miền trầm luân. Rạng ngời danh đức Quán Âm, Trước sau giữ mối từ tâm cứu đời.
25/04/2011(Xem: 4731)
Xuân về muôn vật xôn xao, rừng mai hé nụ ngạt ngào thiền hương.