Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Dòng Dư Lệ (thơ)

05/10/201015:28(Xem: 1476)
Dòng Dư Lệ (thơ)

Dòng Dư Lệ

(Cô Gái Vườn Thanh)

Nguyễn Bính

Bài thơ ông đã viết cho T.T.Kh.

Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên
TTKH


Gió đưa xác lá về đường
Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời
Sầu thương nhuộm lấy hồn tôi,
Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.

Một ngàn năm, một vạn năm,
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ.
Tặng người gọi một dòng thơ
Hay là dòng nước mắt thừa đêm qua?

Đường về Thanh Hóa bao xa
Bao giờ ra nhớ rủ ta với, chàng
Bảo rằng quan chẳng cho sang
Ai đời quan cấm đò ngang bao giờ!

Vườn Thanh qua đấy năm xưa
Trọ nhờ đêm ấy trời mưa tối trời
Quanh lò sưởi ấm, bên tôi
Bên người lão bộc đương ngồi quay tơ

Tuổi nàng năm ấy còn thơ
Còn bao hứa hẹn đợi chờ một mai.
(Rồi đây bao gió bụi đời,
Tôi quên sao được con người vườn Thanh).

Lạnh lùng canh lại sang canh,
Lòng tôi thao thức với tình bâng quơ.
Bởi sinh lạc kiếp giang hồ,
Dám đâu toan tính xe tơ giữa đường.

Thu sang rồi lại thu sang
Cúc bao lần nở, lá vàng bao rơi?
Bao nhiêu vật đổi sao dời?
Đường bao dặm thẳm! Hỡi người bốn phương!

Trọ bao nhiêu quán bên đường,
Nhưng không lần nữa qua vườn Thanh xưa.
Cô nàng năm ấy quay tơ
(Tôi quên sao được!) Hẳn chưa lấy chồng.

Một hôm lòng lại nhủ lòng:
"Nơi đây giáp với cánh đồng vườn Thanh"
Rồi tôi len lén một mình
Ra đi với một tấm tình hây hây.

Đường mòn tràn ngập bông may
Gió heo (mây) báo trước một ngày thu sang.
Dừng chân trước cửa nhà nàng.
Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau.

Tìm nàng chẳng thấy nàng đâu.
Lá rơi lả tả bên lầu như mưa...
Chợt người lão bộc năm xưa
Từ đâu mang mảnh guồng tơ lại nhà

Một hai xin phép ông già
Trọ nhờ đêm ấy, nữa là hai đêm.
Ông già nể khách người quen.
Ngậm ngùi kể lại một "thiên hận tình."

Rồi ông kết: (giọng bất bình)
"Trời cay nghiệp thế cho đành! Thưa ông,
Cô tôi nhạt cả môi hồng,
Cô tôi chết cả tấm lòng ngây thơ.

Đâu còn sống lại trong mơ,
Đâu còn sống lại bên bờ sông yêu?
Buồng the sầu sớm thương chiều.
Khóc thầm biết có bao nhiêu lệ rồi.

Tơ duyên đến thế là thôi!
Thế là uổng cả một đời tài hoa.
Đêm đêm bên cạnh chồng già
Và bên cạnh bóng người xa hiện về..."

Rùng mình tôi lại gạt đi:

"Già ơi! Thảm lắm! Kể chi dài dòng?
Cháu từ mắc số long đong,
Yêu đương chìm tận đáy lòng đã lâu.
Đau thương qua mấy nhịp cầu,
Cạn dòng nước mắt còn đâu khóc người!

"Dối già một chút mà thôi,
Nghe lời già kể cháu mười đêm luôn
Chợt thương, chợt khóc, chợt buồn
Cháu như một kẻ mất hồn, già ơi!"

Truyện xưa hồ lãng quên rồi,
Bỗng đâu xem được thơ Người Vườn Thanh
Bao nhiêu oan khổ vì tình,
Cớ sao giống hệt chuyện mình gặp xưa?

Phải chăng? Mình có nên ngờ?
Rằng người năm ngoái bây giờ là đây?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/03/201921:34(Xem: 1258)
Bon chen Lãng đãng phiêu bồng Quàng duyên qua cõi bụi hồng gian nan Khẩy cười, thầm khóc hợp tan Vươn vai, quỳ gối giữa hoang liêu đời
09/05/201921:31(Xem: 1005)
Con yêu Mẹ! Mẹ mà nở những nụ cười Lúc nào cũng chiếu sáng ngời đẹp thay, Mẹ ôm ấp trong vòng tay Mang niềm vui tới bao ngày trong ta.
05/10/201015:01(Xem: 1715)
Cư trần lạc đạo thả trùy duyên Cơ tắc xan hề khốn tắc miên Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch Đối kính vô tâm mạc vấn thiền
18/03/201920:47(Xem: 920)
Tích đức từ bi sống nhẫn nhường Nóng giận căm hờn chuốc khổ vương Từ tốn bao dung lòng tha thứ Nét đẹp muôn đời dễ mến thương
03/07/201103:22(Xem: 1511)
Cung đàn reo thánh thót, Từng nhịp khúc buông lơi... Tình tang... Theo nốt nhạc
18/05/201106:38(Xem: 1522)
Hôm nay mùa Phật đản Nắng xuân rọi chói chang, Chim reo hót muôn ngàn Chốn đạo tràng thênh thang
05/10/201015:10(Xem: 1418)
Khi biết lòng anh như đã chết Mây thôi hồng, và lá cũng thôi xanh Màu hoa tươi cũng héo ở trên cành Và vũ trụ thảy một màu đen tối
29/05/201912:43(Xem: 1348)
Tình cờ thấy trong album ảnh đồ sộ của mình một bức ảnh vui vui ngộ ngộ, đó là khoảnh khắc hiếm hoi khi không hẹn mà hai cô con dâu áp út & út về thăm mẹ chồng trong một buổi tối bình thường, hầu hai bên mà nghe mẹ bảo ban thăm hỏi những lời hài hước vui vẻ. Nay làm bài thơ để lưu nhớ vậy, kẻo sau này quên vì tan mất cảm xúc!
17/12/201008:46(Xem: 1725)
Con người thật của chính em Chính là Tâm Diệu trong niềm ý kia Vốn không sinh diệt chi kìa Vẫn thường có mặt chẳng chia cách gì
07/01/201920:41(Xem: 1021)
Dòng thơ trôi đã miệt mài Trầm thăng thế sự U hoài nhân sinh Trôi dòng thơ thuở xuân xanh Trôi qua thế kỷ phân tranh san hà