Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Dòng Dư Lệ (thơ)

05/10/201015:28(Xem: 710)
Dòng Dư Lệ (thơ)

Dòng Dư Lệ

(Cô Gái Vườn Thanh)

Nguyễn Bính

Bài thơ ông đã viết cho T.T.Kh.

Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên
TTKH


Gió đưa xác lá về đường
Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời
Sầu thương nhuộm lấy hồn tôi,
Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.

Một ngàn năm, một vạn năm,
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ.
Tặng người gọi một dòng thơ
Hay là dòng nước mắt thừa đêm qua?

Đường về Thanh Hóa bao xa
Bao giờ ra nhớ rủ ta với, chàng
Bảo rằng quan chẳng cho sang
Ai đời quan cấm đò ngang bao giờ!

Vườn Thanh qua đấy năm xưa
Trọ nhờ đêm ấy trời mưa tối trời
Quanh lò sưởi ấm, bên tôi
Bên người lão bộc đương ngồi quay tơ

Tuổi nàng năm ấy còn thơ
Còn bao hứa hẹn đợi chờ một mai.
(Rồi đây bao gió bụi đời,
Tôi quên sao được con người vườn Thanh).

Lạnh lùng canh lại sang canh,
Lòng tôi thao thức với tình bâng quơ.
Bởi sinh lạc kiếp giang hồ,
Dám đâu toan tính xe tơ giữa đường.

Thu sang rồi lại thu sang
Cúc bao lần nở, lá vàng bao rơi?
Bao nhiêu vật đổi sao dời?
Đường bao dặm thẳm! Hỡi người bốn phương!

Trọ bao nhiêu quán bên đường,
Nhưng không lần nữa qua vườn Thanh xưa.
Cô nàng năm ấy quay tơ
(Tôi quên sao được!) Hẳn chưa lấy chồng.

Một hôm lòng lại nhủ lòng:
"Nơi đây giáp với cánh đồng vườn Thanh"
Rồi tôi len lén một mình
Ra đi với một tấm tình hây hây.

Đường mòn tràn ngập bông may
Gió heo (mây) báo trước một ngày thu sang.
Dừng chân trước cửa nhà nàng.
Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau.

Tìm nàng chẳng thấy nàng đâu.
Lá rơi lả tả bên lầu như mưa...
Chợt người lão bộc năm xưa
Từ đâu mang mảnh guồng tơ lại nhà

Một hai xin phép ông già
Trọ nhờ đêm ấy, nữa là hai đêm.
Ông già nể khách người quen.
Ngậm ngùi kể lại một "thiên hận tình."

Rồi ông kết: (giọng bất bình)
"Trời cay nghiệp thế cho đành! Thưa ông,
Cô tôi nhạt cả môi hồng,
Cô tôi chết cả tấm lòng ngây thơ.

Đâu còn sống lại trong mơ,
Đâu còn sống lại bên bờ sông yêu?
Buồng the sầu sớm thương chiều.
Khóc thầm biết có bao nhiêu lệ rồi.

Tơ duyên đến thế là thôi!
Thế là uổng cả một đời tài hoa.
Đêm đêm bên cạnh chồng già
Và bên cạnh bóng người xa hiện về..."

Rùng mình tôi lại gạt đi:

"Già ơi! Thảm lắm! Kể chi dài dòng?
Cháu từ mắc số long đong,
Yêu đương chìm tận đáy lòng đã lâu.
Đau thương qua mấy nhịp cầu,
Cạn dòng nước mắt còn đâu khóc người!

"Dối già một chút mà thôi,
Nghe lời già kể cháu mười đêm luôn
Chợt thương, chợt khóc, chợt buồn
Cháu như một kẻ mất hồn, già ơi!"

Truyện xưa hồ lãng quên rồi,
Bỗng đâu xem được thơ Người Vườn Thanh
Bao nhiêu oan khổ vì tình,
Cớ sao giống hệt chuyện mình gặp xưa?

Phải chăng? Mình có nên ngờ?
Rằng người năm ngoái bây giờ là đây?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/11/201009:00(Xem: 1465)
anh có biết thêm người thân đi vội trao phần em năm tháng đếm bồi hồi tà áo cũ phai xanh màu kỷ niệm trải con đường lên xuống cõi bình yên
05/06/201318:43(Xem: 1929)
Ðường lịch sử. Từ Trúc Lâm, Kỳ Hoàn tịnh xá… Ðến Luy Lâu, pháp xá chùa Dâu. Vẫn chung ý nghĩa pháp mầu hoằng dương ...
05/06/201318:43(Xem: 2007)
Ðường lịch sử. Từ Trúc Lâm, Kỳ Hoàn tịnh xá… Ðến Luy Lâu, pháp xá chùa Dâu. Vẫn chung ý nghĩa pháp mầu hoằng dương ...
31/10/201016:41(Xem: 1616)
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động, Hòn đá tảng Gió bay hoa phấn, Sương chiều âm u...
11/07/201113:35(Xem: 1363)
Mùa về gọi đón vu lan Sen hương thơm nở bên làn trúc bay Gió ngàn lay lắt lắt lay Heo may tiếng lạc bàn tay mẹ hiền
05/06/201318:40(Xem: 1788)
Quảng Ðức tên Ngài lịch sử ghi. Chùa thờ trang trọng ít nơi bì. Vinh danh đạo hạnh, đành thiêu xác. Thức tĩnh bạo quyền, tránh bất nghi ...
13/09/201821:48(Xem: 196)
Ăn chay nào phải thần kỳ Ngàn ngôn vạn ngữ cũng vì chính ta Nếu chúng ta chưa là ai đó Chánh lý sâu thật khó giải bày
09/05/201104:03(Xem: 1597)
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non
25/11/201009:08(Xem: 1355)
Bên giòng sông Ni Liên, Trước đôi bờ sinh - diệt, Bên giòng sông Ni Liên, Giữa sinh tử luân hồi.
03/10/201005:51(Xem: 1493)
Người về từ cõi vô biên, trắng thơm đại nguyện trăm miền bước đi.