Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)

23/01/202610:36(Xem: 633)
Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)


duc the ton__2 (14)

Nỗi sợ đạo đức !

Có những nỗi sợ là

dấu hiệu của một lương tri còn sống

Giúp phân biệt từ bi và dính mắc rất rõ ràng

Ranh giới của một vùng trách nhiệm an toàn

Không còn vô minh, không muốn quay lại cũ !

Không dám bước sai,

chỉ mong được trả về vị trí con người là đủ

Vì Từ bi không bao giờ yêu cầu phải hy sinh

Khi chịu sự trá hình thành gánh nặng

mang nghiệp người khác vào mình

Vì day dứt, tưởng rằng mình phải

chịu trách nhiệm cho sự thức tỉnh của họ !

Luôn tự nhắc

“ Ta không được trao quyền cứu độ “!

Học từ Simone Weil :

“Can thiệp sai lúc là một hình thức bạo lực,

dù mang danh tình thương.”

Một ranh giới rất quan trọng

cần phải tinh tường (1)

Không phải vì ích kỷ mà

“ Cứu độ là hành vi có điều kiện.”

Sẽ mang nỗi sợ trong lòng dù có tâm thiện

Khi thấy không đủ quyền, không đủ khả năng

Không được phép can thiệp bừa, cách lăng xăng

Đấy phải chăng nỗi sợ đạo đức khi:

“bắt đầu hiểu từ bi thì chùn lại vì sợ làm hại.”

Không còn là nhiệt huyết mù, ảo tưởng vĩ đại

Mà đứng vững trong im lặng dù mở rộng lòng

Tuyệt không yếu đuối, cũng chẳng tự phong

Chỉ là không xâm phạm tiến trình người khác

Từ bi đúng…..mặc ai hiểu lầm

Không còn làm mình cay đắng, chua chát

Huệ Hương

—————————-

1) có thể có từ bi mà không cứu.

Và trong rất nhiều trường hợp, cứu là sai.

Khi người kia chưa sẵn sàng

Hoặc đang dùng “được cứu” để trốn trách nhiệm sống

Từ bi không bao giờ ép và

Cứu độ luôn cần sự đồng thuận sâu.



Cố gắng từ bi - nghịch lý tinh vi

Hãy sống thật với tim mình,

đừng cố gắng làm người tốt”

Khi còn phải “cố”,

từ bi vẫn chưa phải là từ bi,

Vì “Cố gắng từ bi” là một nghịch lý tinh vi

Với cái tôi đứng đằng sau ,

sâu bên trong là căng thẳng

Từ bi thật

không sinh ra do nỗ lực, cố gắng !

Từ bi không phải là điều ta làm;

Mà là điều xảy ra khi ta thôi tự lừa mình.

Ta chỉ thành thật đến tận cùng ,

Phần còn lại ,

trái tim sẽ tự động tiến trình

Mềm một cách tự nhiên, khi ta không còn giấu

Phần nào hèn nhát, phần nào dựa dẫm,

Phải đồng cảm người kia hơn để hiểu thấu!

Không còn cố bao dung hơn,

cố buông hết giận hờn để trốn xa

Và Từ bi khi ấy chỉ phải được xảy ra,

chứ không được cố tạo ra.

Khi đã nhìn được giới hạn mình,

không thể nào giả dối để

bước ra khỏi bóng kỷ luật đạo đức !

Nghịch lý tinh vi ấy, cần bao nhiêu ngũ lực ???

Huệ Hương

Không là ai cả

Chúng ta không “là” ai cả.

Vì bất kỳ “tôi là…” nào

cũng đều là dòng sống cứng đông

biến kinh nghiệm thành nhãn dán đúng ước mong

Khi một lời : tôi là người trí thức, người tu tập

người đạo đức

Sẽ khiến ta phòng thủ để bảo vệ hình ảnh đó như THỰC

Có biết đâu trong từng khoảnh khắc, ta chỉ đang trở thành

Để không phải tích lũy, mà là dính mắc vơi nhanh

Với khả năng hiện diện:

thấy mình phản ứng vì không đồng nhất

không phủ nhận, khi ai phê bình thật

không sụp đổ khi thấy mình sai

không kiêu khi mình đúng với sự kiên trì dai

Đây là nguyên sơ ,

trong Phật học gọi là vô ngã

Trong nghệ thuật:

không đóng khung vào thính giả hay đọc giả

Không phản bội chính mình.

khi tôi chưa cố định thành ai

Cũng không tuyệt vọng vì Ngọc phải giũa mài

Nếu hành trình này có tên,

thì đó không phải là học thuyết,

mà là sự sống đang tự học cách kiên quyết !

và im lặng trở nên có trọng lượng,

mang đạo đức lấp đầy đúng chỗ còn kém khuyết !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2026(Xem: 545)
Hơn hai mươi sáu thế kỷ trước, dưới cội Bồ-đề, Đức Thế Tôn thấu triệt ba minh, viên thành tuệ giác, chứng đắc quả vị Tối thượng trong thế gian, khai mở con đường chân lý chấm dứt khổ đau cho nhân loại. Trải qua thời gian hơn hai ngàn sáu trăm năm, giáo pháp của Thế Tôn lưu nhuận khắp các quốc độ, tùy sở trụ xứ mà mang lại an lạc cho muôn loài. Ánh sáng chân lý năm xưa từ nơi Bồ-đề đạo tràng đã soi rọi đến quốc độ của người Việt từ thuở bình minh dựng nước. Trải qua nhiều thế kỷ, ánh sao mai năm nào nơi xứ Ấn đã hóa hiện thành những cành mai sân trước của người Việt. Để từ đó, pháp học, pháp hành của ba đời mười phương chư Phật lợi lạc cho số đông thấm vào tâm hồn của người Việt, hàng ngàn thế hệ con cháu Rồng Tiên đã thu nhiếp và hành trì giáo pháp Phật đà tương ứng với căn tính dân tộc trên nền tảng những tín tâm bất hoại.
23/01/2026(Xem: 421)
Một sáng con quay về Thăm lại cây đại thọ Nơi đây Phật thiền toạ Chứng đạo quả Bồ Đề Ngày ấy của năm nào Nhằm mùng tám tháng chạp Vầng hào quang soi sáng Dẫy sạch bụi trần lao.
23/01/2026(Xem: 706)
Cuộc đời và con đường giác ngộ của Ngài là minh chứng rõ nét cho việc sử dụng tư duy phản biện để tìm ra sự thật, kết hợp với một đời sống đạo đức mẫu mực. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là một hiền triết vĩ đại, người đã dùng tư duy phản biện sắc bén để phá bỏ những định kiến sai lầm, và dùng đạo đức, từ bi vô lượng để xây dựng một con đường giải thoát chân chính cho nhân loại. Ngài là minh chứng sống cho thấy tư duy phản biện và đạo đức cao thượng hoàn toàn có thể song hành với nhau.
23/01/2026(Xem: 611)
Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm. Mùa của những bình yên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người, vun vén những giấc mơ còn bỏ ngỏ! Con khẽ với tay nắm lấy nhành lá khô đang mọc những chồi non, trở mình tỉnh giấc sau một năm dài ẩn mình trong sương, gió. Người cũng đưa tay đón chút nắng cuối ngày, vẽ lên đó những mong ước lặng thầm, giữa một chiều trầm mặc!
06/01/2025(Xem: 3544)
Kính lạy bậc kỳ vĩ xuất hiện, từ ngàn năm trong thế giới (1) Gây âm vang chấn động, mở ra một kỷ nguyên Mang ánh sáng đi vào đời, với phương pháp tịnh Thiền Giúp người người tìm về Chánh Pháp mầu nhiệm
22/06/2024(Xem: 4260)
Bộ hành là bước đi của chân. Nơi đây, trong bài này, chỉ có ý nói rằng xin mời gọi bước đi của tâm: khuyến tấn cả nước cùng nhau bộ hành theo dòng Kinh Phật, cùng tập thói quen đọc kinh, suy nghĩ về kinh, để tâm hướng theo lời kinh dạy, và hàng ngày hãy làm như thế trong những điều kiện có thể của từng Phật tử, từng ngôi chùa. Nói theo chữ cổ, hàng ngày hãy tự xem hành động đọc, nghĩ, và làm theo lời Phật dạy cũng là một hạnh đầu đà. Nếu chúng ta đi bộ bằng chân, độ dài chỉ có thể đo bằng kilômét trong lãnh thổ Việt Nam. Trong khi, nếu chúng ta bước đi bằng tâm, hàng ngày mở trang kinh ra, để đọc, để nghĩ và để làm – thì độ dài của kinh và luận sẽ là nhiều ngàn năm, trải rộng cả Ấn Độ, Tích Lan, Trung Hoa, Việt Nam, Hoa Kỳ, Úc châu… Và sẽ không làm cản trở giao thông của bất cứ ai, bất cứ nơi nào.
19/06/2024(Xem: 9036)
Khi nói tới chuyện trao truyền y bát, chỉ là sử dụng một kiểu ngôn ngữ ước lệ. Nơi đây, chúng ta muốn nói tới một thẩm quyền sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn. Nghĩa là, một thẩm quyền tối hậu để nương tựa. Khi dò lại kinh, chúng ta sẽ thấy câu chuyện phức tạp hơn. Vì có nơi Đức Phật nói rằng sau khi ngài nhập Niết Bàn, tứ chúng hãy chỉ dựa vào Chánh pháp. Kinh lại nói rằng tứ chúng chỉ nên dựa vào Kinh và Luật. Mặt khác, Đức Phật nói rằng có những kinh cần giải nghĩa (tức là, hãy nhìn mặt trăng, chứ đừng chấp vào ngón tay, và từ đây mở đường cho các bộ Luận và Kinh Đại Thừa). Có lúc Đức Phật chia đôi chỗ ngồi và trao y cho ngài Ca Diếp. Có kinh ghi lời Đức Phật trao pháp kế thừa cho ngài A Nan. Và có kinh ghi lời Đức Phật ủy thác quyền lãnh đạo cho Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên. Thế rồi, một hình ảnh thơ mộng từng được kể qua truyện tích Niêm Hoa Vi Tiếu, rằng Đức Phật lặng lẽ, cầm hoa lên, và ngài Ca Diếp mỉm cười. Tích này kể lời Đức Phật nói rằng ngài có một pháp môn vi diệu, không dự
06/06/2024(Xem: 2763)
Trong nhà Phật, lời nguyện là một phần có thể gặp ở bất kỳ kinh sách nào. Hầu hết các lời nguyện đều lớn vô cùng, và trải dài vô cùng tận. Trong các chùa Thiền Tông, chúng ta thường nghe tới Tứ hoằng thệ nguyện, nơi câu đầu "Chúng sanh vô biên thệ nguyện độ" (Nguyện giải thoát vô số chúng sinh) đã mang tâm lượng vô biên, vô cùng tận. Trong các chùa Tịnh Độ, các bộ Kinh A Di Đà, Kinh Dược Sư đều ghi những lời nguyện lớn của các vị Phật tương ưng. Tới đây, chúng ta có thể gặp một câu hỏi, rằng có lời nguyện nào sẽ thích hợp cho kiếp này thôi. Bởi vì, có những vị tuổi thọ chỉ còn chừng vài năm nữa là sẽ qua kiếp khác. Và Đức Phật đã dạy những gì cho lời nguyện trong một kiếp ngắn hạn này?
04/06/2024(Xem: 18742)
Cùng toàn thể giới tử thọ trì Bát quan trai giới một ngày một đêm tại trú xứ Tăng già-lam Phước duyên, thành phố Huế, hiện diện quý mến. Một ngày một đêm quý vị ở trong Tịnh giới với niềm tin thanh tịnh, kiên cố, bất hoại đối với Tam bảo. Nhờ niềm tin này mà quý vị không để cho Giới pháp của mình bị sứt mẻ ở trong đi, ở trong đứng, ở trong nằm, ở trong ngồi, ở trong sự nói năng, giao tiếp. Quý vị có được niềm tin này là nhờ quý vị nuôi lớn sáu tính chất của Tam bảo, khiến cho ba nghiệp của quý vị được an tịnh, an tịnh về thân hành, an tịnh về ngữ hành, an tịnh về ý hành. Sáu tính chất của Tam bảo, quý vị phải thường quán chiếu sâu sắc, để thể nhập và tạo ra chất liệu cho chính mình, ngay đời này và đời sau. Sáu tính chất của Tam bảo gồm:
23/05/2024(Xem: 2131)
Một người con khi xa gia đình, xa quê hương, đã thổn thức mong chờ một chuyến về thăm nhà như thế nào thì người con phật cũng khát khao được về thăm xứ Phật một cách thiết tha như thế ấy!