Có những nỗi sợ là
dấu hiệu của một lương tri còn sống
Giúp phân biệt từ bi và dính mắc rất rõ ràng
Ranh giới của một vùng trách nhiệm an toàn
Không còn vô minh, không muốn quay lại cũ !
Không dám bước sai,
chỉ mong được trả về vị trí con người là đủ
Vì Từ bi không bao giờ yêu cầu phải hy sinh
Khi chịu sự trá hình thành gánh nặng
mang nghiệp người khác vào mình
Vì day dứt, tưởng rằng mình phải
chịu trách nhiệm cho sự thức tỉnh của họ !
Luôn tự nhắc
“ Ta không được trao quyền cứu độ “!
Học từ Simone Weil :
“Can thiệp sai lúc là một hình thức bạo lực,
dù mang danh tình thương.”
Một ranh giới rất quan trọng
cần phải tinh tường (1)
Không phải vì ích kỷ mà
“ Cứu độ là hành vi có điều kiện.”
Sẽ mang nỗi sợ trong lòng dù có tâm thiện
Khi thấy không đủ quyền, không đủ khả năng
Không được phép can thiệp bừa, cách lăng xăng
Đấy phải chăng nỗi sợ đạo đức khi:
“bắt đầu hiểu từ bi thì chùn lại vì sợ làm hại.”
Không còn là nhiệt huyết mù, ảo tưởng vĩ đại
Mà đứng vững trong im lặng dù mở rộng lòng
Tuyệt không yếu đuối, cũng chẳng tự phong
Chỉ là không xâm phạm tiến trình người khác
Từ bi đúng…..mặc ai hiểu lầm
Không còn làm mình cay đắng, chua chát
Huệ Hương
—————————-
1) có thể có từ bi mà không cứu.
Và trong rất nhiều trường hợp, cứu là sai.
Khi người kia chưa sẵn sàng
Hoặc đang dùng “được cứu” để trốn trách nhiệm sống
Từ bi không bao giờ ép và
Cứu độ luôn cần sự đồng thuận sâu.
Cố gắng từ bi - nghịch lý tinh vi
Hãy sống thật với tim mình,
đừng cố gắng làm người tốt”
Khi còn phải “cố”,
từ bi vẫn chưa phải là từ bi,
Vì “Cố gắng từ bi” là một nghịch lý tinh vi
Với cái tôi đứng đằng sau ,
sâu bên trong là căng thẳng
Từ bi thật
không sinh ra do nỗ lực, cố gắng !
Từ bi không phải là điều ta làm;
Mà là điều xảy ra khi ta thôi tự lừa mình.
Ta chỉ thành thật đến tận cùng ,
Phần còn lại ,
trái tim sẽ tự động tiến trình
Mềm một cách tự nhiên, khi ta không còn giấu
Phần nào hèn nhát, phần nào dựa dẫm,
Phải đồng cảm người kia hơn để hiểu thấu!
Không còn cố bao dung hơn,
cố buông hết giận hờn để trốn xa
Và Từ bi khi ấy chỉ phải được xảy ra,
chứ không được cố tạo ra.
Khi đã nhìn được giới hạn mình,
không thể nào giả dối để
bước ra khỏi bóng kỷ luật đạo đức !
Nghịch lý tinh vi ấy, cần bao nhiêu ngũ lực ???
Huệ Hương
Không là ai cả
Chúng ta không “là” ai cả.
Vì bất kỳ “tôi là…” nào
cũng đều là dòng sống cứng đông
biến kinh nghiệm thành nhãn dán đúng ước mong
Khi một lời : tôi là người trí thức, người tu tập
người đạo đức
Sẽ khiến ta phòng thủ để bảo vệ hình ảnh đó như THỰC
Có biết đâu trong từng khoảnh khắc, ta chỉ đang trở thành
Để không phải tích lũy, mà là dính mắc vơi nhanh
Với khả năng hiện diện:
thấy mình phản ứng vì không đồng nhất
không phủ nhận, khi ai phê bình thật
không sụp đổ khi thấy mình sai
không kiêu khi mình đúng với sự kiên trì dai
Đây là nguyên sơ ,
trong Phật học gọi là vô ngã
Trong nghệ thuật:
không đóng khung vào thính giả hay đọc giả
Không phản bội chính mình.
khi tôi chưa cố định thành ai
Cũng không tuyệt vọng vì Ngọc phải giũa mài
Nếu hành trình này có tên,
thì đó không phải là học thuyết,
mà là sự sống đang tự học cách kiên quyết !
và im lặng trở nên có trọng lượng,
mang đạo đức lấp đầy đúng chỗ còn kém khuyết !
Huệ Hương
