Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Ngày thành Đạo

05/01/201117:54(Xem: 751)
Ngày thành Đạo
phatthanhdao

NGÀY THÀNH ĐẠO
Minh Mẫn


Tháng chạp âm lịch, sương khuya phủ dầy cảnh vật; cách 5m không thấy nhau, đoàn người lầm lủi đi trong màn đêm.

Từ Việt Nam Phật Quốc tự về Bồ Đề Đạo tràng chỉ hơn cây số; 4giờ sáng trời vẫn âm u tĩnh mịch; ánh sáng le lói ngọn đèn Pin không đủ xé sương mù để những bước chân dò theo con lộ; Các ngôi chùa Miến, Tây Tạng, Tàu, Việt Nam chìm khuất trong ánh sáng trắng, nhận dạng được nhờ tiếng kinh cầu, tíếng chuông nhịp canh. Hàng cây hai bên đường như những chàng khổng lồ khoác tấm áo voan màu đục. giòng người trò chuyện bị cái lạnh buốt xương làm tan loảng âm điệu. Từ xa, các chùm ánh sáng mờ nhạt lơ lửng trên cao, báo hiệu khu vực Bồ Đề Đạo Tràng sắp đến; Hai dãy phố, chùa quanh khu vực nhộn nhịp hẳn; Nơi đây, hình như suốt đêm không ngủ. Người Ấn bày hoa, nến, tiền xu, băng đĩa... dọc lộ vào Đạo Tràng; hàng bánh, nước cũng tấp nập kẻ tới người lui. Người ăn xin và các sư Tân Đầu lô hoạt động náo nhiệt. Tuy sương ướt đẫm nền gạch, khách hành hương cũng gửi dép giày phòng phía ngoài; Lòng hồ hởi làm cho mọi người quên bàn chân trần đang ngấm lạnh; Hàng ngàn người đủ mọi chủng tộc, mọi quốc tịch, họ đến từ ngày hôm trước, lễ bái, kinh hành suốt đêm. Các sư và tín đồ Tây Tạng hoặc người nước ngoài theo môn phái Tây Tạng, thành kính ba bước một lạy nằm dài dưới nền gạch ướt lạnh, không bận tâm kẻ ngược người xuôi quanh mình. Đoàn người Việt Nam tán tụng nghi Việt. Đoàn Phật giáo Tàu trầm bổng nhạc Hoa.Một số vị tìm chổ dọc bờ tường lặng lẽ lâm râm khấn nguyện.


Ngôi bảo tháp to cao như hình dáng đấng cha lành chứng minh và che chở con cháu đến chia xẻ niềm vui. Cây Bồ Đề, nơi mà gần ba nghìn năm trước, Đức Bổn sư sau khi xuống tắm nơi giòng sông Ni Liên Thuyền, ngồi và đắc quả tại đây, sau nhiều cuộc dâu bể thăng trầm, giờ đây gốc cổ thụ chẻ làm năm thân, ngã về bốn hướng như che chở khu Bảo tháp; Người ta phải làm giá đỡ các thân nhánh già cổi. Thân cây được xây tường bảo vệ khỏi những bàn tay cuồng tín bẻ hái.

Những hệ phái Phật giáo Đại thừa, từ những quốc gia Âu mỹ xa xôi, cũng đến chiêm bái một cách thành kính nhân mùa Thành Đạo. Mọi người cảm thấy hạnh phúc được tắm mình trong trường lực nơi cội Bồ Đề đầy ý nghĩa. Những ai thiếu niềm tin, hoà vào giòng người quá sùng tín, cũng tự động chấp tay cúi đầu trôi quanh bảo tháp. Nơi đây, không ai nói với ai lời nào mà chỉ dồn tâm niệm để nói với chư Phật, nói với chính mình về kiêp sống bọt bèo. Ba ngàn năm đối với đời người quá dài, nhưng vũ trụ bao la thì thời gian ấy chỉ là ánh chớp. Một Đức Thích Ca của ba ngàn năm trước ngồi tại đây, và con cháu của ba ngàn năm sau sự kiện lịch sử đó, cách nhau một ánh chớp mà hình ảnh đấng Từ phụ đã nhạt nhoà, hương hạnh đức vẫn còn lan toả đâu đây. Năng lượng đấng giác ngộ vẫn còn tác động trong tim của hàng vạn người con Phật diện kiến Thánh địa nầy. Có đến vào những giờ phút thiêng liêng mới cảm nhận hết những giá trị tâm linh mà ngôn ngữ không đủ diễn đạt. Giòng người tiếp tục đổ về Thánh địa, không ai muốn lui gót. Sương khuya và khí lạnh không làm chùng bước các sư Tây Tạng phủ trên người tấm y mỏng, vẫn tụng niệm, vẫn nằm lạy, vẫn nhiệt tình lắc vòng pháp luân, vẫn xoa đều các pháp khí khi niệm OM MA NI PAD ME HUM.

Phía ngoài phạm vi bảo tháp, hàng quán như khu chợ trời náo nhiệt. Các sư Tây Tạng ăn uống một cách tự nhiên như trong chùa. Thật ra các sư ăn uống rất kham khổ. Mỗi bữa ăn chỉ một chiếc bánh bột mì nướng và cốc sữa. Người Ấn không chế biến các món ăn cầu kỳ như Việt Nam hoặc một số nước trong khu vực. Bánh bao là cục bột mà nhưng bên trong là hành xào nhạt nhẽo. bầy chó hoang đứng nhìn miệng, có lẽ ít ai cho ăn, vì cái bánh không đủ lót dạ, các sư không có tiền nhiều; du khách không thích hợp khẩu vị những lọai thực phẩm như thế. Đồ lưu niệm bày nhiều mà bán chẳng bao nhiêu. Xa xa, thỉnh thoảng vọng lại những giọng tụng niệm của giáo phái Hindu nghe ồm oàm đơn điệu, làm tăng vẻ huyền bí giữa cảnh tiên người tục.

Một ngày mới bắt đầu bằng đi lễ thánh địa Đạo tràng, mỗi người một tâm trạng phấn chấn mung lung. Chiếc xe Lam đưa khách chạy thục mạng, sương còn dầy đặc, tài xế người Ấn không buồn lau kiếng xe, sương mù, kiếng đục, thế mà hàng chục sinh mạng đành phó thác cho bác tài trẻ tuổi. Một ai đó đi phía trước hay con vật chạy ngang, chắc chắn không tránh khỏi tai nạn; Về đến nơi mới biết mình chưa phải là kẻ tử đạo.

Đất nước Ấn độ luôn là điều kỳ diệu và kỳ dị. Đưa du khách từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác, từ tín ngưỡng, tôn giáo đến xã hội dân sự, từ tập quán đến cuộc sống thiếu vệ sinh, từ con người đến chim thú, từ khoa học tân tiến, tiềm năng kinh tế đến kiếp nghèo khó và thiếu kiến thức; Tất cả như con trốt vần vũ trong tâm tưởng du khách, trong khi đó, ngừoi dân bản xứ vẫn thản nhiên nằm lê lếch bên đống rác, chiếc sari cáu bẩn phủ trên người đắp choàng cho con chó nằm cạnh. Đống củi cháy tàn không đủ sưởi ấm màn đêm.

Tiếng Đại Hồng Chung ngân nga từ ngôi chùa Việt Nam, tràn qua đám ruộng khô khốc, lẫn trong sương lạnh lan toả khắp nơi. Bảy giờ sáng mà mặt trời vẫn trốn lạnh để mù sương nhận chìm cảnh vật. Bầy cò trắng đói sớm nên lượn lờ chào bình minh dể tìm cái ăn. Chim hót chào ngày Thành Đạo. Một ngày mới cho những tâm hồn vừa mới nguyện cầu từ cội Bồ Đề. Mọi người con Phật thanh thản, tươi tắn như vừa uống cam lồ trên đất Phật. Ngày Thành Đạo của ba ngàn năm trước và bây giờ có khác nhau khi mà đấng cha lành nhân loại một thân ngồi giữa rừng hoang lạnh giá đầy thú dữ, giờ đây, con cháu đắm chìm giữa rừng người súng kính với cảnh trí huy hoàng.

Bồ Đề Đạo Tràng vẫn là tiếng gọi thiêng liêng đối với người con Phật khắp năm châu. Ai một lần viếng một trong tứ Thánh địa đã là một diễm phúc; đó là tiếng gọi tâm linh xin nhường cho những ai hữu duyền kỳ ngộ.

MINH MẪN
03/01/09
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/06/201202:04(Xem: 2391)
Những khi mà tâm hồn tôi bị hoang mang và dao động trước những thống khổ của con người do chính con người gây ra, những lúc đó tự nhiên những câu thơ của Bùi Giáng, những câu thơ mà một thời tôi đã từng say sưa đọc lại có dịp sống dậy trong tâm hồn buồn bã của tôi:
04/03/201221:41(Xem: 22334)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (tập 4), mục lục: Sắc đẹp hoa sen Chuyện hai mẹ con cùng lấy một chồng Cảm hóa cô dâu hư Bậc Chiến Thắng Bất Diệt - Bạn của ta, giờ ở đâu? Đặc tính của biển lớn Người đàn tín hộ trì tối thượng Một doanh gia thành đạt Đức hạnh nhẫn nhục của tỳ-khưu Punna (Phú-lâu-na) Một nghệ sĩ kỳ lạ Vị Thánh trong bụng cá Những câu hỏi vớ vẩn Rahula ngủ trong phòng vệ sinh Voi, lừa và đa đa Tấm gương học tập của Rahula Bài học của nai tơ Cô thị nữ lưng gù
02/01/201211:00(Xem: 1146)
Đức Thế Tôn thành đạo bằng con đường nào? Bằng con đường chí thiện, có nội dung đoạn trừ các lậu hoặc, để thành tựu Niết-bàn và giáo hóa chúng sanh. - Điểm Đến Chí Thiện Sau những ngày từ bỏ vương cung, cạo bỏ râu tóc, mặc áo hoại sắc, làm người xuất gia, Thế Tôn nói: “Mặc dù cha mẹ không bằng lòng, than khóc nước mắt đầy mặt, ta vẫn cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống đời sống thoát ly gia đình. Ta xuất gia như vậy, kẻ đi tìm cái gì chí thiện, đi tìm con đường vô thượng tối thắng, hướng đến tịch tịnh”.[1]
25/12/201100:30(Xem: 1122)
“Bạch đức Thế Tôn! Xin Ngài hãy thuyết pháp! Bạch đức Thiện Thệ, xin Ngài hãy thuyết pháp! Có những chúng sanh ít nhiễm bụi đời sẽ bị nguy hại, nếu không được nghe Chánh pháp. Nếu những vị này được nghe Chánh pháp họ sẽ thông hiểu” Theo kinh Āriyapariyesana, sau khi đức Thế Tôn thành đạo, Ngài chiêm nghiệm và quán chiếu sâu vào pháp do Ngài mới chứng được, là sâu thẳm, là vi diệu, cao quý, siêu lý luận, chỉ có người trí mới thấu hiểu, còn phần nhiều chúng sanh thì đam mê ái dục, chạy theo ái dục, khómà thấy được pháp lý duyên khởi, khó mà thấy được định lý tất cả hành là tịch tịnh…
08/01/201111:30(Xem: 1032)
Bạn có nghĩ rằng ta là người vĩ đại và quan trọng? Dĩ nhiên, hầu hết chúng ta đều nghĩ thế, ít nhất ra là vào một thời điểm nào đó. Nhưng mà rất khó để ôm giữ cái cảm giác quan trọng đó nếu bạn chịu khó suy xét đến cái thế giới không gian huyền diệu mà con người lần đầu tiên vừa thăm dò đến. Ta hãy nhìn nó như thế này:
07/01/201115:13(Xem: 787)
Chiều 28-12-2000, phi trường Quốc tế Indra Gandhi, New Delhi rộn rịp đầy bóng những tăng ni sinh Việt Nam với những bó hoa tươi nhiều màu trên tay, những đôi mắt long lanh ngời sáng, những nụ cười hoan hỷ luôn nở trên môi… tất cả đang rộn ràng, hớn hở, chờ đợi đón phái đoàn hành hương từ Việt Nam sang do HT. Thích Trí Quảng, Trưởng Ban Hoằng pháp Trung Ương GHPGVN, Trưởng Ban Trị Sự Thành Hội TPHCM, và Tổng Biên tập báo Giác Ngộ làm trưởng đòan.Tháp Đại Giác ghi dấu sự thành đạo của đức Phật
05/01/201118:28(Xem: 795)
Ngược dòng thời gian hơn 25 thế kỷ, kể từ thời điểm trọng đại đánh dấu một chiến công lẫy lừng trong lịch sử nhân loại, một con người bình thường bằng đấu tranh nội tại đã tự mình vượt thoát khỏi mọi sự trói buộc của khổ đau sanh tử luân hồi. Một đại vĩ nhân xuất hiện. Những lời tuyên bố đầu tiên của Ngài mãi mãi về sau vẫn là một khúc ca khải hoàn, chấm dứt trường chinh chống bọn giặc Ma vương phiền não, đưa một con người từ phàm phu lên vị trí một Bậc Giác ngộ, Bậc Đạo Sư của trời người. Từ đó nhân gian tôn xưng Ngài là Đức Phật -- Bậc Giác ngộ tối thượng. Và như thế, hằng năm đến ngày mùng tám tháng chạp, mọi người con Phật trên khắp năm châu đều nô nức đón chào một sự kiện lịch sử: Đức Phật Thích Ca Thành Đạo. Hòa với niềm vui chung của muôn loài, hôm nay chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về ý nghĩa Thành Đạo của Đức Bổn Sư.
05/01/201118:21(Xem: 1563)
Mỗi năm đến ngày mùng 8 tháng Chạp, giới Phật giáo Bắc tông cử hành lễ kỷ niệm Ngày Thành đạo của đức Phật Thích Ca nhưng theo truyền thống Phật giáo Nam tông, ngày đức Phật Đản sanh, Xuất gia, Thành đạo và Niết bàn đều là ngày trăng tròn tháng Tư âm lịch. Riêng đối với tôi, ngày tháng Thành đạo là ngày nào không quan trọng mà vấn đề chính chúng ta cần tìm hiểu về ý nghĩa của sự Thành đạo. Kỷ niệm đức Phật Thành đạo theo tinh thần kinh Hoa Nghiêm để cùng tiến bước trên con đường chánh pháp, xây dựng cuộc sống an lạc tốt đạo đẹp đời.
04/01/201123:10(Xem: 16813)
QUYỂN 5 MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI BỐN (Năm 574 trước TL) 91 CÁC LOẠI CỎ Đầu Xuân, khi trời mát mẻ, đức Phật tính chuyện lên đường trở về Sāvatthi. Thấy hội chúng quá đông, đức Phật bảo chư vị trưởng lão mỗi vị dẫn mỗi nhóm, mỗi chúng phân phối theo nhiều lộ trình, qua nhiều thôn làng để tiện việc khất thực. Hôm kia, trời chiều, cạnh một khu rừng, với đại chúng vây quanh, đức Phật ngắm nhìn một bọn trẻ đang quây quần vui chơi bên một đám bò đang ăn cỏ; và xa xa bên kia, lại có một đám trẻ khác dường như đang lựa tìm để cắt những đám cỏ xanh non hơn; ngài chợt mỉm cười cất tiếng gọi:
04/01/201105:43(Xem: 2433)
Có bốn ý nghĩa của thành đạo là: (i) con đường đi đến Giải Thoát là Trung Đạo; (ii) bằng nỗ lực của tự thân, với sự tu tập đúng Pháp, con người có thể giác ngộ ngay tại đời này; (iii) nội dung của Thành Đạo là giải thoát, giải thoát đây là giải thoát khỏi tham ái, chấp thủ mà không cần thiết phải chạy trốn khỏi cuộc đời, và (iv) mười đạo quân của ma vương không phải là một thế lực vô minh từ bên ngoài mà chính là ngay tại tâm ta.