19. Vần Thơ Kính Dâng Cha

25/02/201110:43(Xem: 12003)
19. Vần Thơ Kính Dâng Cha

SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG
Tâm Chơn

VẦN THƠ KÍNH DÂNG CHA

Cha hỡi! Đêm qua con không ngủ,
Suốt năm canh thao thức ngậm ngùi.
Nghe mối sầu nặng nỗi đau tê,
Trong thương nhớ não nề tím lạnh.
Không có cha, nhà xưa hiu quạnh,
Mẹ không còn, bếp nguội tàn tro.
Mảnh sân buồn cây đứng co ro,
Mặc gió lộng, vườn thưa cỏ mọc.
Không có cha đời con lăn lóc,
Giữa chợ đời cơm áo bon chen.
Gãy tiếng cười vỡ giấc mơ êm,
Sống thui thủi chưa quen tất bật.
Anh chị em rã rời cơ cực,
Bốn phương trời lạc lõng bơ vơ.
Chỉ con theo ước nguyện tuổi thơ,
Vui ở đạo, ấm tình thầy bạn.
Cha hỡi! Dáng núi cao thầm lặng,
Diệu huyền soi sáng nẻo con đi.
Con cúi hôn chân núi thần kì,
Bóng cha hiện trong tim trầm mặc.

(Hạ 2001)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2010(Xem: 5870)
Tình Cha. Lời...Thích Nữ Nhuận Hải: Phổ Nhạc NS.. Uy Thi Ca: Ca Sĩ.. Quách Tuấn Du
06/08/2010(Xem: 4867)
Câu chuyện "Bông Hồng Cài Áo" của chúng ta khởi đầu từ những nghi vấn nhưng cuối cùng đã có một kết luận thật đẹp. Bài đúc kết sau đây có thể và rất nên được phổ biến ra ngoài gia đình Vạn Hạnh để đánh tan mọi ngộ nhận. Bản quyền bài này thuộc về bá tánh.