13. Chiều Biên Phòng Nhớ Mẹ

25/02/201110:43(Xem: 11503)
13. Chiều Biên Phòng Nhớ Mẹ

SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG
Tâm Chơn

CHIỀU BIÊN PHÒNG NHỚ MẸ

Chiều biên phòng mưa rơi tí tách,
Mưa giăng sầu canh cánh lòng con.
Mưa rơi nỗi nhớ bào mòn,
Con tim bé nhỏ nỗi buồn bao la.
Con cúi mặt thiết tha dừng bước,
Quay trở về thuở trước ngày xưa.
Một sáng nào trời đẹp không mưa,
Mà lạnh lẽo như vừa chớm rét.
Mẹ yêu hỡi! Trong mắt người con biết,
Mẹ đang buồn nuối tiếc ngày qua.
Nay con khờ lại cất bước chia xa,
Lìa quê mẹ, xa mái nhà yêu dấu.
Mẹ yêu hỡi! Con xin người hiểu thấu,
Và vui lên giấu dòng lệ sầu lo.
Con bây giờ với mẹ dẫu ngây thơ,
Nhưng đã lớn với người đời thiên hạ.
Con ra đi sống cùng người xa lạ,
Mà thân thương như cả anh em.
Con lên đường vì trách nhiệm thanh niên,
Mà ai lớn cũng phải tròn nghĩa vụ.
Mẹ yêu hỡi! Chiều nay trời ủ rũ,
Như lòng con đang phủ nỗi nhớ quê.
Hẹn ngày mai mưa tạnh con sẽ về,
Vui bên mẹ cho vơi niềm thương nhớ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2010(Xem: 5876)
Tình Cha. Lời...Thích Nữ Nhuận Hải: Phổ Nhạc NS.. Uy Thi Ca: Ca Sĩ.. Quách Tuấn Du
06/08/2010(Xem: 4882)
Câu chuyện "Bông Hồng Cài Áo" của chúng ta khởi đầu từ những nghi vấn nhưng cuối cùng đã có một kết luận thật đẹp. Bài đúc kết sau đây có thể và rất nên được phổ biến ra ngoài gia đình Vạn Hạnh để đánh tan mọi ngộ nhận. Bản quyền bài này thuộc về bá tánh.